Trước không nói đến Quân Tiêu Dao có Thánh Ấn Giới Tâm có thể điều động thiên địa đại thế của Giới Trong Giới. Bọn họ nhất định không đánh thắng được.
Nếu như bọn họ có thể giết hắn nhưng bọn họ có dám không?
Ai dám giết chết thiếu chủ của đế tộc Vân thị dưới con mắt của mọi người chứ?
Không muốn sống nữa à?
Đến lúc xảy ra chuyện, Lê Thánh cũng không gánh nổi.
Dù sao đó cũng là đại nhân vật của đế tộc Vân thị, chuyện đại náo Giới Trong Giới vẫn còn là ký ức mới mẻ trong đầu bọn họ. Khi đó vì một số tộc nhân mà đế tộc Vân thị đã gây chiến như thế.
Nếu thật sự giết chết bảo bối Quân Tiêu Dao này thì hậu quả khó mà tưởng tượng được. Thấy người Thiên Hoàng các không làm gì, Ân Ngọc Dung tức muốn thổ huyết.
Tuy bà ta đã nôn ra không ít máu.
Một bên khác, người nhà Ân Ngọc Dung, tu sĩ Ân gia cũng không dám có hành động gì.
Quân Tiêu Dao thì cười lạnh nói: "Giết bổn thiếu chủ? Dù cho Lê Thánh có ở đây, bổn thiếu chủ đứng đây cho hắn giết đấy, nhưng hắn dám sao? Lê Thánh cũng không dám, chỉ bằng tiện phụ như ngươi mà cũng dám ăn nói ngông cuồng à?" Giọng nói của Quân Tiêu Dao lạnh lùng, không nể mặt ai.
Mặt Ân Ngọc Dung sưng thành cái đầu heo, toát ra hận ý oán độc đến tận xương, bị một tên tiểu bối như này sỉ nhục trước mọi người, còn không thể làm gì hắn.
Ân Ngọc Dung cảm giác mình như gặp một cơn ác mộng chưa từng có. Chỉ sợ mọi người ở đây cũng không ngờ, đường đường là phu nhân Thiên Hoàng các chủ lại gặp phải cảnh như vậy.
Trong đó đương nhiên không thiếu người cười trên nỗi đau của người khác.
Dù sao thanh danh Ân gia cua Ân Ngọc Dung cũng quá tệ.
"Ôi, không biết tại sao lại thấy tâm trạng dễ chịu quá." An Nhiên vừa cười vừa nói.
Nàng đã không vừa mắt Ân Ngọc Dung từ lâu.
Tuy Ân Ngọc Dung là mẫu thân của Lê Tiên Dao nhưng An Nhiên cảm thấy, nàng căn bản không xứng làm mẫu thân của Lê Tiên Dao.
Mà trong tình huống này, cuối cùng vẫn có một người đi ra, muốn giải vây cho Ân Ngọc Dung. Người đó là Lê Tiên Dao!
"Quân công tử, không biết có thể dừng tay không?"
Lê Tiên Dao cắn môi nói.
Tuy Ân Ngọc Dung thật sự là một người khiến người khác chán ghét nhưng dù sao cũng là mẫu thân của nàng.
"Tiên Dao cô nương, ngươi chắc chắn chứ?" Quân Tiêu Dao hỏi.
Mà Ân Ngọc Dung thấy Lê Tiên Dao nói chuyện với Quân Tiêu Dao thì nhịn không được quát lên: "Được lắm, quả nhiên tiện nhân nhà ngươi dây dưa với hắn!"
"Không thấy hắn đối phó với mẫu thân và huynh trưởng của ngươi sao! Vậy mà ngươi còn dám cấu kết với người ngoài!"
Nhưng bà ta còn chưa nói xong thì Quân Tiêu Dao đã vung tay tát một cái.
Đánh cho Ân Ngọc Dung suýt nữa xuất khiếu nguyên thần.
"Đồ ngốc." Quân Tiêu Dao lắc đầu nói.
"Quân công tử..." Bàn tay Lê Tiên Dao nắm lại.
"Nếu đã đồng ý với ngươi thì ta cũng không sao cả." Quân Tiêu Dao nói.
Ngược lại là Ân Ngọc Dung, cuối cùng vẫn phải để cho Đông Phương Ngạo Nguyệt giải quyết.
Hiện giờ Quân Tiêu Dao cũng không định giết nàng. Hắn thu hồi Thánh Ấn Giới Tâm.
Cuối cùng Ân Ngọc Dung cũng khôi phục tự do.
Bà ta vội vàng lấy ra y phục mặc vào, trong lòng tràn ngập oán hận, nhục nhã phẫn nộ.
Nhưng bây giờ cho dù Ân Ngọc Dung có hận cũng không dám ra tay.
Như vậy chỉ tự rước lấy nhục thôi.
"Ngươi đã quyết tâm muốn đối nghịch với Thiên Hoàng các ta?" Giọng nói Ân Ngọc Dung lạnh như băng tuyết.
"Một mình ngươi có thể đại diện cho Thiên Hoàng các à?"
"Hay là nói một mình Lê Thánh có thể đại diện cho Thiên Hoàng các?"
Đuôi lông mày Quân Tiêu Dao hơi nhướng lên.
Đừng nói bọn họ không đại diện cho Thiên Hoàng các được, cho dù có đối nghịch với Thiên Hoàng các thì có sao?
"Được, chúng ta đi." Ân Ngọc Dung nói.
Lê Tiên Dao thấy vậy thì gật đầu nói với Quân Tiêu Dao: "Quân công tử, ta cũng đi đây."
"Cẩn thận." Quân Tiêu Dao nói.
Lê Tiên Dao nghe vậy thì khóe miệng cong lên cười nhạt.
"Đây là cười sao?" An Nhiên nhìn mà ngây người.
Trong ấn tượng của nàng, hình như Lê Tiên Dao chưa từng cười với bất kỳ nam tử nào.
"Tiên Dao đã biết."
Sau khi đáp lại Quân Tiêu Dao, Lê Tiên Dao xoay người rời đi.
Từ khi nàng đi theo Lê Hành và Ân Ngọc Dung, chưa từng nhận được bất kỳ sự ấm áp nào.
Dù là Lê Thánh rất xem trọng nàng nhưng nhiều lúc, đều là hình tượng nghiêm khắc. Nhưng bây giờ nàng lại cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm chưa từng được có từ Quân Tiêu Dao.
Dịu dàng như gió xuân khiến cõi lòng lạnh lẽo của Lê Tiên Dao tan chảy.
Lê Tiên Dao và đám người của Thiên Hoàng các rời đi.
An Nhiên cũng rời khỏi, muốn chăm sóc Lê Tiên Dao, sợ Ân Ngọc Dung tức giận lại trút lên người nàng.
Người Ân gia cũng xám xịt bỏ đi.
Còn Ân U Vũ đã ngã xuống kia, bọn họ cũng không dám hỏi đến.
Ở đây có rất nhiều người âm thầm cảm thán.
Ở Giới Trong Giới cũng không có nhiều người có thể làm cho thế lực Tam Hoàng nhận trái đắng.
Quân Tiêu Dao là người đầu tiên. Mà lúc này người của Nhân Hoàng điện nói với Tống Diệu Ngữ: "Thánh Nữ đại nhân, Sở Tiêu điện hạ đâu rồi?"
Thấy Tống Diệu Ngữ đi ra cùng đám người Quân Tiêu Dao, người Nhân Hoàng điện cảm thấy kỳ lạ.
"Không cần gọi nàng như vậy, từ giờ trở đi, Tống Diệu Ngữ không còn là Thánh Nữ của Nhân Hoàng điện ta nữa. Ngoài ra, Tống Diệu Ngữ đã phản bội Nhân Hoàng điện, tội không thể thả, phải nhận trừng phạt."
Giọng nói lạnh lùng truyền ra.
Sau đó có hai bóng người xuất hiện.
Chính là Sở Tiêu và Đông Phương Hạo!
Sở Tiêu đứng chắp tay ra sau lưng, sắc mặt vô cảm.
Nghe thấy vậy, người của Nhân Hoàng điện đều giật mình.
Đến cả Thánh Nữ của Nhân Hoàng điện cũng phản bội, đây là chuyện gì? Bọn họ đều nhìn về phía Tống Diệu Ngữ.
Tống Diệu Ngữ không nói lời nào mà chỉ đi đến bên cạnh Quân Tiêu Dao, tỏ rõ thái độ của mình. Thấy vậy, khóe mắt Sở Tiêu co rút lại.
Nữ nhân bị hắn độc chiếm lúc này lại ngoan ngoãn như thị thiếp nha hoàn đứng bên cạnh Quân Tiêu Dao.
Hắn còn chưa từng chạm vào Tống Diệu Ngữ, nàng lại không hề do dự mà dính chặt lấy Quân Tiêu Dao. Tu sĩ Nhân Hoàng điện thấy vậy cũng đưa mắt nhìn nhau.
Đây là Thánh Nữ băng thanh ngọc khiết, an tĩnh như tiên nữ của Nhân Hoàng điện sao?