Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2952: CHƯƠNG 2952: KHÔNG PHẢI THƯƠNG LƯỢNG MÀ LÀ MỆNH LỆNH!

"Sao Thánh Nữ lại làm người hầu của người khác?" Một trưởng lão của Nhân Hoàng điện khó hiểu mà không thể giải thích được.

Nhưng đối với người khác mà nói, có thể trở thành đầy tớ của Quân Tiêu Dao là một loại may mắn, cầu mà không được.

"Tống Diệu Ngữ phản bội Nhân Hoàng điện ta thì phải trả giá đắt."

"Bây giờ theo ta về Nhân Hoàng điện." Giọng nói của Sở Tiêu lạnh như băng.

Tống Diệu Ngữ không đáp lại hoặc là không thèm để ý.

Quân Tiêu Dao thì lạnh nhạt nói: "Lại ngứa da à?"

Bốn chữ đơn giản, tính công kích không lớn nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh.

Cho người ta cảm giác như đang dạy dỗ con trai mình vậy.

Mà thực tế đối với Quân Tiêu Dao mà nói cũng giống loại cảm giác này.

"Ngươi..."

Sở Tiêu hít sâu một hơi.

Quân Tiêu Dao không nói nhiều, nhưng vừa nói đã làm người ta tức chết.

Mà bên phía Nhân Hoàng điện cũng khá xấu hổ.

Bọn họ vừa mới thấy Quân Tiêu Dao nắm giữ Thánh Ấn Giới Tâm, hiện giờ không nắm chắc được có thể trấn áp được hắn.

Nhưng nếu cứ để Tống Diệu Ngữ chạy theo Quân Tiêu Dao như vậy thì Nhân Hoàng điện sẽ bị mất mặt.

Đến Thánh Nữ cũng chạy theo người ngoài.

"Không dám ra tay thì các ngươi cút nhanh, đừng làm bẩn mắt bổn thiếu chủ. Ngoài ra ta nói thêm một câu. Tống Diệu Ngữ là người của ta, ra tay với nàng chính là khiêu khích bổn thiếu chủ."

"Thậm chí là khiêu khích đế tộc Vân thị. Cho nên ta hy vọng Nhân Hoàng điện đừng làm phiền Tống Diệu Ngữ nữa."

"Đây không phải thương lượng mà là mệnh lệnh, hiểu chưa?"

Giọng nói Quân Tiêu Dao thờ ơ lạnh nhạt.

Nghe như vậy, thế lực ở đây đều không còn gì để nói nữa.

Khá lắm, trêu chọc Thiên Hoàng các xong lại động đến Nhân Hoàng điện mà còn lấy giọng điệu ra lệnh như này.

Vị thiếu chủ đế tộc Vân thị này đúng là không biết sợ.

"Ngươi... hừ, chúng ta đi trước!"

Một vị trưởng lão Nhân Hoàng điện đỏ bừng mặt lại không dám nói câu gì.

Bởi vì bọn họ hoàn toàn không thể làm gì Quân Tiêu Dao.

Không thấy lần trước Quân Tiêu Dao đại náo Nhân Hoàng yến mà vẫn bình yên vô sự rời đi sao?

Cho nên bọn họ có thể làm gì chứ, bọn họ cũng rất bất đắc dĩ. Sau đó tất cả mọi người của Nhân Hoàng điện đều rời đi, ở đây chỉ thêm khiến trong lòng ngột ngạt.

Sở Tiêu nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao.

Hắn cũng chỉ có thể nói: "Không sao, ta còn có cơ hội."

Sở Tiêu nghĩ thầm, cơ hội của hắn ở ngay tộc Hiên Viên!

Sau này hắn phải nghĩ cách tới thế giới mà tộc Hiên Viên đang ở!

Đám người Sở Tiêu trực tiếp rời khỏi.

Nhìn thấy vậy, trong đôi mắt Tống Diệu Ngữ tỏa sáng lấp lánh.

Như vậy là kết thúc rồi à?

Nàng đã triệt để thoát khỏi Nhân Hoàng điện, cũng thoát khỏi thân phận Thánh Nữ.

Sau đó, chỉ cần dựa theo ước định với Quân Tiêu Dao, giải trừ dấu ấn trong nguyên thần của nàng. Như vậy Tống Diệu Ngữ sẽ trở thành người tự do thật sự.

Nhưng mà...

Ánh mắt Tống Diệu Ngữ lặng lẽ rơi vào sườn mặt góc cạnh rõ ràng, đường cong hoàn mỹ của Quân Tiêu Dao. Trong lòng không biết suy nghĩ chuyện gì.

Một bên khác, Đông Phương Hạo trực tiếp tìm được Địa Hoàng cung, đồng thời để lộ thân phận của mình.

"Cái gì, Tiên Linh Bảo Tháp ở trong tay hắn á?"

"Chậc, lần này thú vị rồi!"

Sau khi biết thân phận của Đong Phương Hạo, mọi người đều ngạc nhiên. Tầm mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Vân Khê.

Trước mắt, Tiên Linh tam bảo đồng loạt hiện ra.

Chỉ có điều là nằm trong tay hai người.

Vân Khê nhìn về phía Đông Phương Hạo, ánh mắt trở nên lạnh như băng.

Lúc trước đương nhiên nàng cũng thấy được, Đông Phương Hạo có xung đột với Quân Tiêu Dao.

Hơn nữa còn là đối tượng hợp tác với Sở Tiêu.

Kẻ thù của Quân Tiêu Dao cũng là kẻ thù của Vân Khê.

Hơn nữa Vân Khê còn muốn trở thành truyền nhân Địa Hoàng.

Bởi vì nàng muốn làm cho bản thân mạnh mẽ hơn mới có thể giúp được cho Quân Tiêu Dao.

Nàng sẵn sàng làm mọi thứ, trở thành kẻ thù của bất kỳ ai vì điều này.

Lúc này, bỗng nhiên Đông Phương Hạo mở miệng nói.

"Đông Phương hạo ta nguyện ý gia nhập Địa Hoàng cung, gia nhập dưới trướng của Tử Võ Thánh Vương!"

Đông Phương Hạo nói to.

"Địa Hoàng cung chúng ta đã có một truyền nhân Địa Hoàng, không cần vị thứ hai!" Hoàng Chỉ trực tiếp nói.

Cả người của Phù Dao Thánh Vương cũng có ý kiến như vậy.

"Không, ta cảm thấy việc này còn cần trở về Địa Hoàng cung thương lượng lại."

Tu sĩ của Tử Võ Thánh Vương đứng ra, đáy mắt hiện lên ánh sáng kỳ lạ, nói.

Đây là cục diện bọn họ muốn thấy.

Còn có một vị truyền nhân Địa Hoàng khác có thể đứng ra, như vậy lời nói của bọn họ mới có trọng lượng.

Đông Phương Hạo mỉm cười.

Ít nhất hiện tại hắn không cần phải lo lắng tính mạng của mình. Cũng không cần phải lo lắng bị Quân Tiêu Dao áp chế.

"Khá khôn vặt đấy."

Trong lòng Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nghĩ.

Nhưng cũng chỉ như thế. Chẳng thà nói, nếu Đông Phương Hạo không có tâm cơ nào thì hắn sẽ phát triển chậm hơn nhiều.

Sau đó người bên Tử Võ Thánh Vương hình như kiêng kỵ Quân Tiêu Dao ra tay với Đông Phương Hạo nên rất nhanh đã đưa hắn rời đi.

"Đáng ghét..."

Sắc mặt Hoàng Chỉ lạnh lùng.

Có Đông Phương Hạo này, rõ ràng Địa Hoàng cung sẽ phân chia càng lớn hơn.

"Hoàng Chỉ tỷ tỷ, ta sẽ dùng thực lực của mình để chứng minh Vân Khê ta không thua kém ai!"

Sắc mặt Vân Khê lộ ra vẻ quyết tâm, nói.

Nàng là muội muội của Quân Tiêu Dao, là nữ nhi của Thiên Nhai Đại Đế. Nàng không thể làm bọn họ mất mặt được.

"Không hổ là Khê Nhi nhà ta, nhưng nếu như muội chịu ủy khuất gì ở Địa Hoàng cung thì ta sẽ đích thân đi một chuyến."

"Người nhà ta không dễ bắt nạt như vậy."

Quân Tiêu Dao mỉm cười xoa đầu Vân Khê. Nghe thấy Quân Tiêu Dao nói, đặc biệt là bốn chữ Khê Nhi nhà ta, khiến nụ cười trên gương mặt Vân Khê càng xán lạn. Hạnh phúc lớn nhất của nàng là được Quân Tiêu Dao công nhận và cổ vũ.

"Việc này yên tâm đi, dù gì Vân Khê muội muội cũng có được hai món Tiên Linh chi bảo, chiếm ưu thế, Phù Dao đại nhân cũng sẽ không để đám người Tử Võ Thánh Vương nhắm vào nàng đâu."

Hoàng Chỉ nói.

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.

Hắn cũng cảm thấy sau này Địa Hoàng cung sẽ có hướng đi chia rẽ không nhất định.

Nhưng hắn không thèm để ý chuyện này.

Cho dù không có Địa Hoàng cung, Quân Tiêu Dao cũng sẽ đích thân bồi dưỡng muội muội, để nàng trở thành nữ đế tuyệt thế, thậm chí càng mạnh hơn.

Với năng lực và thủ đoạn của Quân Tiêu Dao, hắn chắc chắn làm được.

Ngay sau đó mấy người Hoàng Chỉ và Vân Khê cũng định rời đi.

Bởi vì các nàng muốn đi thương lượng với Phù Dao Thánh Vương về chuyện của Đông Phương Hạo.

Sau một hồi chia tay lưu luyến, đám người Vân Khê cũng đi khỏi.

Bên cạnh Quân Tiêu Dao chỉ còn lại đám người Tống Diệu Ngữ, Lạc Lạc, Kiếm Vạn Tuyệt.

Hắn nhìn về phía Tống Diệu ngữ, cười nói.

"Diệu Ngữ, việc hợp tác của chúng ta không tệ, chúc mừng ngươi được tự do."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!