Lục Tinh Linh là một nữ tử hiểu rõ ân oán.
Nàng biết ai đưa nàng ra khỏi Thâm Uyên, cho nàng ánh sáng vào lúc nàng khó khăn nhất.
Nàng đã quyết định dâng hiến cả đời này cho Quân Tiêu Dao.
Chỉ cần một câu của Quân Tiêu Dao, nàng có thể để máu chảy đến giọt cuối cùng vì hắn.
"Hừ, đồ tiện nhân này, cho ngươi thể diện mà không cần!"
Thấy thái độ của Lục Tinh Linh như vậy, sắc mặt Diêu Vinh lạnh lẽo, mắng chửi.
Đại nhân nhà hắn ra lệnh bảo hắn đi mời Lục Tinh Linh.
Lục Tinh Linh lại từ chối nhiều lần như vậy, cho dù là Diêu Vinh cũng không còn nhiều kiên nhẫn nữa.
"Chết tiệt, dám sỉ nhục thống lĩnh đại nhân nhà ta, đáng chết!"
Trấn Giưới quân xung quanh hét lên, xông tới.
"Các ngươi làm gì, dám ra tay với ta, có biết sau lưng ta là ai không?"
Thấy Trấn Giới quân xung quanh áp lực kia, sắc mặt Diêu Vinh hơi thay đổi.
Trấn Giới quân này đều là người vào sinh ra tử trong chiến trường, người đầy sát khí.
Lục Tinh Linh hơi vung tay lên, chế trụ bọn họ.
Tuy nàng xem thường đám người Diêu Vinh nhưng không thể không thừa nhận, vị đại nhân sau lưng Diêu Vinh đúng là không phải nhân vật tùy ý động vào được.
"Cút mau, nơi này của ta không chào đón ngươi." Giọng nói Lục Tinh Linh lạnh lùng.
"Được lắm, Lục Tinh Linh, nói cho ngươi biết, sau bảy ngày, đại nhân nhà ta sẽ tự đến ải Trấn Ma. Không chỉ vậy, đến lúc đó sẽ bàn giao quyền lực, còn sau đó nữa, ha ha... Hy vọng đến lúc đó ngươi còn cứng được như này!" Diêu Vinh cười lạnh một tiếng.
Đợi đến khi tiếp quản được quyền lực của ải Trấn Ma, không phải Lục Tinh Linh này sẽ phải để mặc bọn họ xử lý sao?
"Cút!"
Lục Tinh Linh lạnh nhạt nói một câu.
Đám người Diêu Vinh hừ lạnh, rời khỏi đây.
"Lục thống lĩnh, những người kia quá đáng!" Có tu sĩ Trấn Giới quân tức giận nói.
"Không cần để ý bọn họ." Lục Tinh Linh nói.
"Nhưng mà như người kia nói, sau bảy ngày..." Một người Trấn Giới quân lộ ra vẻ lo lắng.
"Yên tâm đi, ở địa bàn đế tộc Vân thị sẽ không có ai tùy tiện xâm nhập, với lại..." Lục Tinh Linh đang nói thì dừng lại.
Trong mắt toát lên vẻ mong chờ kỳ lạ.
"Công tử nhất định sẽ không ngồi nhìn quan ải phụ thân hắn trấn thủ bị người khác cướp đi quyền lực..."
Lục Tinh Linh tin tưởng Quân Tiêu Dao chắc chắn sẽ đến!
Thời gian trôi qua, thoáng cái đã qua bảy ngày.
Ngày hôm nay, toàn bộ ải Trấn Ma đều không bình yên.
Trong trung tâm quảng trường khổng lồ giữa ải Trấn Ma có rất nhiều người tụ tập ở đây.
Tất cả đều là tướng lĩnh có tuổi đời dưới trướng Thiên Nhai Đại Đế.
Và còn rất nhiều thế lực khác, các cường giả ở lại trấn giữ ở ải Trấn Ma đều tới đây muốn xem náo nhiệt.
Đám người Lục Tinh Linh cũng ở đây.
Hôm nay là ngày chuyển giao quyền lực.
Đương nhiên quân sĩ của ải Trấn Ma là người không tình nguyện nhất.
"Hừ, ai đến cũng vô dụng, ải Trấn Ma này là quan ải do tộc Thiên Nhai trấn thủ, sao có thể để người khác nhúng chàm?" Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Đá người xuất hiện là người của đế tộc Vân thị.
Mà người nói chính là vương giả trẻ tuổi của đế tộc Vân thị, Vân Huyền Hư.
Ngoài ra còn có các thế hệ trẻ tuổi khác của đế tộc là Vân Ngọc Sênh, Vân Thanh Lam cũng đến. Trước đó bọn họ cũng vào ải Trấn Ma lịch luyện.
"Lần này có kịch hay xem rồi..."
Phía xa còn có vô số tu sĩ vây xem.
Bọn họ đều tò mò, quyền lực của ải Trấn Ma hôm nay có đổi chủ hay không?
Mà đúng lúc này.
Truyền Tống Trận khổng lồ ở phía xa bỗng nhiên tỏa sáng lấp lánh, từng đội quân sĩ bên trong đi ra, rõ ràng là Trấn Giới quân ở quan ải khác.
Còn có một đám người đi ở phía trước.
"Đến rồi!"
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn.
Trong đám người kia có một người như vì sao lấp lánh.
Tất cả mọi người đều đi theo phía sau hắn.
Đó là một nam tử trẻ tuổi mặc hoa phục màu vàng kim, toàn thân lấp lánh rực rỡ, thần hi hào quang lưu chuyển, kỳ ảo vô cùng.
Từng sợi tóc óng ánh như bùng cháy.
Làn da trắng ngần, ngũ quan xuất chúng.
Đôi mắt tỏa ra ánh sáng vàng kỳ dị.
Trong mắt như có hai ngọn lửa đang thiêu đốt, như thể lúc nào cũng có thể phun ra thần hỏa diệt thiên phản địa.
Vòng hào quang trên người hắn như mặt trời rực rỡ tỏa sáng.
Mọi người lần đầu tiên nhìn thấy hắn, khó mà nhìn thẳng vào.
Đúng vậy, người có hào quang sáng chói rực rỡ, hiệu ứng kéo dài khiến nhiều người chói mắt không mở nổi. Mà bên cạnh nam tử này có còn bóng người khá quen thuộc.
Đó là một nữ tử mặc váy dài sáng màu, dung mạo xinh đẹp.
Ánh mắt nhìn nam tử đầy ngưỡng mộ.
Nàng chính là người từng xuất hiện ở ải Đông Lĩnh, kiêu nữ Hoàng Phủ Tịnh của đế tộc Hoàng Phủ!
Mà thân phận của vị nam tử này chính là người thủ quan của ải Dương Cốc, dòng dõi của Huyền Dương Đại Đế Hoàng Phủ Huyền Dương, Hoàng Phủ Thuần Quân!
"Người của đế tộc Hoàng Phủ đến rồi!"
"Người kia là Hoàng Phủ Thuần Quân à, nhìn hắn trông rất khiêm tốn, hắn vẫn không xuất hiện trước mắt người đời, đến bây giờ không ai biết được thực lực của hắn."
"Hình như hắn cũng tu luyện Huyền Dương Thiên Quyết của Huyền Dương Đại Đế, ngọn lửa trong mắt như thể thiêu bỏng linh hồn."
"Ta cũng nghe nói hắn là thiếu chủ đã định của đế tộc Hoàng Phủ, nhưng vẫn chưa cử hành nghi thức."
"Đúng là vô cùng khiêm tốn."
Rất nhiều người xung quanh đều nhìn Hoàng Phủ Thuần Quân mà xì xào bàn tán, âm thầm trao đổi.
Vị người thủ quan này có bối cảnh rất mạnh.
Như thể hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với các thế hệ tồn tại khác.
Thanh danh của Quân Tiêu Dao thì không cần nói nhiều.
Đến cả Hồng Trần Đế Tử kia cũng vô cùng kiêu ngạo khoa trương nhưng bây giờ đã bị giáo huấn dạy dỗ rồi.
Mà Hoàng Phủ Thuần Quân lại không có uy danh như Quân Tiêu Dao, cũng không có khoa trương như Hồng Trần Đế Tử.
Làm thiếu chủ đế tộc và dòng dõi trong người thủ quan, hoàn toàn khiêm tốn không có cảm giác tồn tại.
Mà bây giờ vị đế tộc thiếu chủ giấu diếm đã lâu cuối cùng cũng xuất hiện.
Rất nhiều người đều tò mò, hắn sẽ xử lý chuyện này thế nào.
Có năng lực để đám người ải Trấn Ma tâm phục khẩu phục hay không, hay là chịu cho phụ thân Huyền Dương Đại Đế của hắn tiếp quản?