Bên phía đế tộc Vân thị, Vân Huyền Hư và các thiên kiêu của đế tộc Vân thị đều nhìn Hoàng Phủ Thuần Quân.
Không thể không nói bề ngoài của hắn rất phi phàm.
Tuy trên người hắn dường như đã có thủ đoạn che giấu cảnh giới tu vi nào đó.
Nhưng dù như vậy cũng khiến người ta cảm thấy hắn thâm tàng bất lộ.
Dù là Vân Huyền Hư thì trong mắt cũng lóe lên vẻ ngưng trọng.
Người này khó đối phó.
Sắc mặt Hoàng Phủ Thuần Quân lại bình tĩnh ung dung.
Ánh mắt của hắn nhìn qua rất nhiều người trên quảng trường, lạnh lùng mở miệng.
"Các vị chắc hẳn đã biết ý đồ của ta khi đến đây."
"Chính vì cái gọi là một nước không thể một ngày không có vua, ải Trấn Ma cũng không thể không có người thủ quan mà rơi vào tình trạng quần long vô thủ."
"Thiên Nhai Đại Đế vì gấp rút tiếp viện cho phụ thân Huyền Dương Đại Đế của ta mà chưa về."
"Phụ thân của ta cũng vừa mới trải qua trận đại chiến trở về. Ta cũng tin tưởng Thiên Nhai Đại Đế bình yên vô sự. Nhưng phụ thân ta khó tránh khỏi trong lòng có khúc mắc, dù sao Thiên Nhai Đại Đế cũng vì tiếp viện cho ông ấy mà chưa về. Cho nên vào lúc Thiên Nhai Đại Đế chưa về, phụ thân ta cố ý tạm thay hắn nhận vị trí tiếp quản ải Trấn Ma. Đợi khi nào Thiên Nhai Đại Đế trở về lại giao phó cho hắn, thử hỏi như vậy có gì không được?"
Giọng nói của Hoàng Phủ Thuần Quân lạnh nhạt, tiếng nói lại vang vọng toàn bộ quảng trường.
Ngay lập tức khiến mọi người ở đây đều sững sờ.
Ánh mắt của đám người Vân Huyền Hư cũng tối đi.
Âm mưu của Hoàng Phủ Thuần Quân này không nhỏ!
Kẻ thông minh dùng tình cảm, kẻ võ dùng lý.
Hắn còn chỉ ra quan hệ giữa Thiên Nhai Đại Đế và Huyền Dương Đại Đế.
Thiên Nhai Đại Đế vì gấp rút viện trợ cho Huyền Dương Đại Đế mà chưa trở về.
Huyền Dương Đại Đế muốn giúp Thiên Nhai Đại Đế tạm thay vị trí ải Trấn Ma cũng có thể hiểu được.
Hoàng Phủ Thuần Quân cũng đã nói khi nào Thiên Nhai Đại Đế trở về, Huyền Dương Đại Đế sẽ giao lại quyền lực.
Có thể nói những lời của Hoàng Phủ Thuần Quân rất kín kẽ hợp lý, khiến người ta không tìm được chỗ phản bác.
Xem ra không chỉ thực lực của hắn là một bí mật, mà lòng dạ cũng rất sâu.
Nhưng tuy hắn nói như vậy nhưng làm sao bọn họ có thể giao ra quyền lực của ải Trấn Ma chứ?
Vân Huyền Hư đứng ra nói: "Lời của Hoàng Phủ thiếu chủ sai rồi, tuy thúc tộc Thiên Nhai chưa về nhưng ải Trấn Ma có đế tộc Vân thị là đủ rồi. Không cần người ngoài cực khổ quan tâm."
Hoàng Phủ Thuần Quân cười nhạt nói: "Lời của Huyền Hư huynh mới sai rồi. Bây giờ chủng tộc Hắc Họa có dị động, cửu đại quan cùng chung mối thù, làm gì có người ngoài ở đây. Đây chỉ là giúp đỡ lẫn nhau mà thôi."
"Nếu đổi lại là phụ thân ta chưa về, ta tin tưởng tướng lĩnh ải Dương Cốc cũng tình nguyện nhường cho Thiên Nhai Đại Đế tiếp quản."
Hoàng Phủ Thuần Quân nói.
Trấn Giới Quân ở đây đều nhíu mày lại.
Các tu sĩ khắp nơi ở phía xa xem náo nhiệt cũng lộ ra ánh mắt kỳ lạ.
"Hoàng Phủ thiếu chủ này có tâm cơ sâu thật đấy."
"Theo lời hắn nói, vậy ngược lại tướng lĩnh ải Trấn Ma mà cáu kính thì lại không rộng lượng rồi."
"Chậc chậc, quả nhiên người càng khiêm tốn thì càng thâm sâu khó nhìn."
Rất nhiều người, trong lòng đều có nhận thức mới với vị thiếu chủ của đế tộc Hoàng Phủ này.
Hiển nhiên tâm tư của hắn sâu xa hơn Hồng Trần Đế Tử nhiều.
"Ngươi..."
Vân Huyền Hư và thiên kiêu đế tộc Vân thị đều nhíu chặt mày.
Người này đúng là khó xử lý.
Lúc này bên cạnh Hoàng Phủ Thuần Quan có một nam tử nhìn Lục Tinh Linh với ánh mắt không thiện ý.
Hắn bỗng nhiên mở miệng nói: "Thiếu chủ đại nhân, tiểu nương tử kia đúng là long lang dạ thú, nhiều lần từ chối lời mời của ngươi."
Vị nam tử này chính là Diêu Vinh trước đó đến mời Lục Tinh Linh mà không thành.
Hắn nhìn về phía Lục Tinh Tinh, nở nụ cười lạnh.
Bây giờ Hoàng Phủ Thuần Quân tự mình đến đây.
Hắn không tin, Lục Tinh Tinh này còn chống đỡ được áp lực nữa.
Ánh mắt Hoàng Phủ Thuần Quân nhìn về phía Lục Tinh Linh.
Ngay lập tức nàng cảm thấy được áp lực vô hình.
Trong đôi mắt Hoàng Phủ Thuần Quân có ngọn lửa chập chờn, như có thể đốt cháy linh hồn!
Nhưng Lục Tinh Linh cũng chỉ có thể cắn răng gánh chịu áp lực.
Một lát sau áp lực này tan biến.
Trên mặt Hoàng Phủ Thuần Quân lộ ra ý cười nhạt, nói: "Lục cô nương là thiên tài Đế tộc Hoàng Phủ nổi tiếng, đúng là có uy danh vang dội."
"Ta cũng chỉ có lòng quý người tài, hy vọng Lục cô nương có thể gia nhập vào dưới trướng của ta."
Lục Tinh Linh chậm rãi nói: "Đa tạ ý tốt của Hoàng Phủ thiếu chủ nhưng Tinh Linh đã có chủ nhân, không thể phục tùng người khác nữa."
"Vậy sao, thật là đáng tiếc..."
Hoàng Phủ Thuần Quân khẽ lắc đầu, cũng không có hành động gì.
Mà Diêu Vinh kia thì lại mở miệng mắng chửi: "Thiếu chủ đại nhân nhà ta tự mình mời mà ngươi dám từ chối, thật đúng là tiện nhân không cần thể diện mà!"
Hắn vừa nói xong thì Trấn Giới quân bên ải Trấn Ma đều thay đổi sắc mặt.
Dù sao Lục Tinh Tinh cũng là thống lĩnh của ải Trấn Ma, vậy mà lại bị mắng là tiện nhân trước mặt mọi người.
Đây chính là đánh vào mặt người của ải Trấn Ma!
"Này Diêu Vinh, sao có thể nói như vậy, mỗi người đều có chí riêng, không thể ép buộc." Hoàng Phủ Thuần Quân thản nhiên nói.
"Vâng, đại nhân..." Diêu Vinh hơi cúi đầu nói.
Chẳng qua trên mặt hắn vẫn là nụ cười lạnh như trước, nhìn Lục Tinh Linh đắc ý khiêu khích.
Trước mặt mọi người bị mắng là tiện nhân thì sao?
Ngươi dám ra tay sao?
Có vị Hoàng Phủ Thuần Quân này làm chỗ dựa, Diêu Vinh hắn còn sợ khiêu khích người nào sao?
Sắc mặt Lục Tinh Linh trắng bệch, tay nhỏ nắm chặt.
"Đáng hận!"
Một số tu sĩ Trấn Giới quân bên cạnh đều tức đến nghiến răng, hận không thể trực tiếp giết chết Diêu Vinh kia.
"Lấy đại cục làm trọng, không cần ra tay..."
Lục Tinh Linh bình tĩnh nói.
Nếu ra tay với Diêu Vinh thì hậu quả rất nghiêm trọng.
Đương nhiên Hoàng Phủ Thuần Quân sẽ không ngồi yên nhìn.
Đến lúc đó nổi lên ma sát, vậy thì sẽ là xung đột giữa ải Trấn Ma và ải Dương Cốc.
Thậm chí là xung đột giữa đế tộc Vân thị và đế tộc Hoàng Phủ!
Cho nên vì toàn cục, Lục Tinh Linh chỉ có thể nhẫn nhịn!
Mà đám người Vân Huyền Hư bên đế tộc Vân thị thấy vậy thì trố mắt nhìn.
Diêu Vinh và Hoàng Phủ Thuần Quân này rõ ràng là kẻ tung người hứng, người hát mặt đỏ, kẻ diễn vai thiện.
Tạo áp lực cho Lục Tinh Linh.