Hoàng Phủ Thuần Quân kia nhìn như không có áp bách nào, cũng không nói lời quá đáng.
Nhưng hắn dung túng cho Diêu Vinh cũng là một thủ đoạn.
Vị thiếu chủ đế tộc Hoàng Phủ này chắc chắn không phải nhân vật đơn giản.
Nhưng cũng không thể để Lục Tinh Linh chịu ấm ức.
Bởi vì nàng là tùy tùng của Quân Tiêu Dao.
Ngay vào lúc đám người Vân Huyền Hư đang muốn hành động thì bỗng nhiên ở bên ngoài bầu trời có luồng kiếm khí sắc bén mang theo khí thế nhanh như chớp quét lên không trung!
Đại tinh dọc đường đều trực tiếp bị đập tan, giống như xé rách hư không mà hạ xuống trước người Diêu Vinh!
Trong nháy mắt, Diêu Vinh cảm nhận được nguy cơ chết chóc ập tới!
"Đại nhân!"
Sắc mặt Diêu Vinh xám xịt không còn chút tia máu nào, hoảng sợ hét lên.
"Hả?"
Đôi mắt Hoàng Phủ Thuần Quân lóe lên ánh sáng kỳ dị.
Hắn chưởng ra để thăm dò, liệt diễm màu vàng đỏ mãnh liệt phun ra, xuyên qua bầu trời, đốt cháy hư không!
Kiếm khí kia vô cùng sắc nhọn, không gì phá được, trực tiếp chọc thủng biển lửa đầy trời, chém vào thân thể Diêu Vinh trong chớp mắt!
Xoẹt!
Thân hình Diêu Vinh cứng đờ!
Sau đó thân thể và nguyên thân chia thành hai!
Sau đó kiếm khí bỗng nhiên nổ tung!
Như ngàn đao băm thây, chém nguyên thần và thân thể Diêu Vinh thành từng mảnh máu thịt nhỏ vụn.
"A!"
Tiếng kêu rên thê lương đánh vỡ linh hồn vang lên.
Diêu Vinh biến thành tro bụi trong ngàn đao băm thây!
Hoàng Phủ Thuần Quân nhíu mày lại, hắn ra tay mà không thể ngăn được một kiếm này sao?
Lúc này một giọng nói lạnh lùng vang lên.
"Hoàng Phủ Thuần Quân, người của ta mà ngươi cũng dám ngấp nghé à?"
Toàn bộ ải Trấn Ma, tất cả mọi người đều bị một màn này làm cho kinh ngạc đến tột cùng.
Thủ hạ của Hoàng Phủ Thuần Quân, thế mà lại bị chặt đầu ngay trước mặt của hắn.
Đã thế Hoàng Phủ Thuần Quân còn không cứu được!
Nghe thấy âm thanh này, trong ánh mắt của Lục Tinh Linh và những người của đế tộc Vân thị đều lấp lánh niềm hân hoan.
Ầm ầm ầm!
Trên bầu trời phía xa, có một dao động to lớn đang truyền tới.
Giống như khí thế hào hùng, đạp lên hư không, thanh uy này, khiến cho Cửu Thiên Tinh Thần đều bị lay động, rơi xuống rào rào!
"Uy lực thật là khủng khiếp, đội quân này là...!"
Ánh mắt tất cả mọi người, đồng loạt hướng theo, bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngơ ngác, quên cả hít thở!
Đó là một đội quân khí thế khủng bố, áp bức đến kinh người.
Tuy quân số không được coi là nhiều, nhưng ý chí chiến đấu ngút trời, dường như đều biến thành vật chất, khí phách hiên ngang!
"Nhân Hoàng vệ!"
Không biết là vị tu sĩ nào hét lên thất thanh!
Nhân Hoàng vệ, đã từng là một đội quân bất khả chiến bại dưới trướng của Nhân Hoàng Hiên Viên Đại Đế.
Ngay cả đại quân hùng mạnh của Phệ tộc cũng có thể bị tiêu diệt một cách nhanh chóng!
Nhưng mà hiện giờ, đội quân truyền kỳ này lại xuất hiện trước mặt tất cả mọi người!
"Là thiếu chủ Vân Thị, hắn đang dẫn đầu đội quân Nhân Hoàng vệ!"
Phía trước đội quân Nhân Hoàng Việt, một bóng hình bạch y đang đứng, giống như một vị tiên giáng thế, y phục vờn theo gió, tuyệt thế xuất trần!
Đích thị là Quân Tiêu Dao!
Soạt...
Nơi này lập tức trở nên xôn xao!
Bầu không khí dường như trở nên sục sôi!
Nhân Hoàng vệ, vốn là thành lũy của Tam Hoàng, một sự tồn tại mà có rất nhiều tu sĩ của Trấn Giới quân tôn kính trong lòng.
Hơn nữa Quân Tiêu Dao, còn là con nối dõi của Thiên Nhai Đại Đế.
Trong ải Trấn Ma do Thiên Nhai Đại Đế chỉ huy.
Quân Tiêu Dao, trời sinh có cả danh vọng, đủ để thu phục quần chúng.
Vừa rồi, toàn bộ bầu không khí ở ải Trấn Ma còn rất nặng nề.
Rất nhiều tướng lĩnh Trấn Giới quân ở ải Trấn Ma, trong lòng đều cảm thấy ấm ấm ức, không cam lòng.
Nhưng hiện tại, người thừa kế chân chính của Thiên Nhai Đại Đế đã xuất hiện bằng xương bằng thịt, hơn nữa còn dẫn đầu đội quân Nhân Hoàng vệ trong truyền thuyết cùng tới.
Điều này chắc chắn khiến cho tâm trạng của tất cả tướng lĩnh binh sĩ ở ải Trấn Ma thêm phấn chấn.
"Vân Tiêu..."
Hoàng Phủ Thuần Quân, ánh mắt thâm sâu, nhìn Quân Tiêu Dao như một vị thần siêu nhiên.
Khí chất của Hoàng Phủ Thuần Quân, đã giống như hạc giữa bầy gà, siêu thực không gì sánh bằng.
Nhưng hiện thân của Quân Tiêu Dao, dường như hào quang của hắn đều bị làm cho lu mờ.
Quân Tiêu Dao dẫn theo Nhân Hoàng vệ ở phía sau tiến đến quảng trường.
Những gì mà hắn mang theo, không phải là toàn bộ Nhân Hoàng vệ, mà chỉ là một phần trong đó mà thôi.
Một phần khác đã lưu lại ở vũ trụ Huyền Hoàng để trấn giữ.
Nhưng cho dù chỉ làm một phần nhỏ, nhưng sức mạnh của đội quân ấy đủ để gây ấn tượng với mọi người, so với Trấn Giới quân bình thường còn khủng bố hơn nhiều.
"Thiếu chủ!"
Trong mắt mấy người Vân Huyền Hư không giấu được sự vui mừng.
Giống như có Quân Tiêu Dao ở đây, bọn họ sẽ vững thêm lòng tin.
"Công tử!"
Lục Tinh Linh cũng ngay lập tức chạy đến trước mặt Quân Tiêu Dao, quỳ một gối xuống, ngoan ngoãn thành kính không thôi.
Nhìn thấy vậy, ánh mắt của Hoàng Phủ Thuần Quân hơi nheo lại.
Lục Tinh Linh này vẫn luôn không thèm để ý đến lời hứa hẹn thả tự do của hắn.
Nhưng ngay lúc này lại trưng ra dáng điệu một lòng tận trung như vậy với Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao, có mị lực gì chứ, có thể khiến cho những người ở bên cạnh hắn, đều tin tưởng và phục tùng hắn như vậy?
"Tinh Linh, đứng dậy đi, ủy khuất cho ngươi rồi."
Quân Tiêu Dao đưa tay ra, một lực vô hình xuất hiện nâng Lục Tinh Linh đứng dậy.
"Công tử, Tinh Linh không thiệt thòi gì hết!" Lục Tinh Linh nở nụ cười.
Nhìn thấy Quân Tiêu Dao vì nàng mà động thủ, khiến cho tên Diêu Vinh đó bị băm vằm thành trăm nghìn mảnh.