Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3052: CHƯƠNG 3052: ĐẠO CỦA VÂN THIÊN NHAI, LÀ KIẾP CŨNG LÀ DUYÊN

Trên thực tế, trong mắt mọi người, có thể trúng Chiết Tiên Chú mà không lập tức chết bất đắc kỳ tử, đã thể hiện Quân Tiêu Dao sao mà yêu nghiệt.

Cũng cho thấy, Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, đối với các loại nguyền rủa, đúng thật là có lực khắc chế nhất định.

Nhưng dù vậy, tuyệt đại đa số người cũng không coi trọng.

Dù sao dưới Chiết Tiên Chú này, ngay cả Đại Đế cũng đều phải chết, thân tử đạo tiêu.

Sau khi trở lại ải Trấn Ma, Vương Trấn Nhạc - Vương thứ hai trong Ngũ Hổ Thần Tướng cũng tự thân ra tay, muốn thăm dò thương thế của Quân Tiêu Dao.

Sau đó, hắn cũng khẽ lắc đầu.

Chiết Tiên Chú, gần như là không thể giải.

Trừ phi dựa vào thực lực của bản thân vượt qua, nếu không thì không thể giải được bằng ngoại lực.

Nhưng đây chính là Chiết Tiên Chú mà ngay cả Đại Đế cũng không thể kháng nổi đó.

Lúc Hắc Họa khi xưa, cũng có mấy vị chí cường giả Đế cảnh tiếng tăm lừng lẫy Giới Hải chết dưới một chiêu này.

Cho dù Quân Tiêu Dao có yêu nghiệt đi nữa thì cũng không phải Đại Đế.

Tuy có thể dựa vào đặc tính của Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai chống đỡ tạm thời, nhưng lại cũng không thể chống được cả đời.

Lại nói, Chiết Tiên Chú này còn có một đặc tính khác.

Chính là sẽ theo thời gian trôi qua thì sẽ càng càng ngày càng khủng bố hơn.

Đến lúc đó, càng không thể cứu vãn được.

"Trừ phi chính hắn giải trừ, còn không ai có thể giải được, có dùng thêm nhiều bảo bối hơn nữa cũng vô dụng."

"Lui một vạn bước, cho dù may mắn sống sót, cũng bị mất hết công thể."

Người nói là Trấn Nhạc Đại Đế Vương Trấn Nhạc.

Hắn là một trong Ngũ Hổ Thần Tướng, tầm mắt rất cao.

Ngay cả hắn cũng đã nói như vậy, vậy thì gần như chính là như vậy.

"Tại sao, tại sao lại như vậy, nếu như Thiếu chủ có thẻ vượt qua, vậy thì chẳng phải còn mạnh hơn Đại Đế cổ xưa kia sao?"

"Đúng vậy đó, nếu như hắn có thể tự mình giải vậy thì Chiết Tiên Chú này cũng không có khả năng khủng bố như vậy!"

Một vài tu sĩ của đế tộc Vân thị khó mà chấp nhận được.

Lời này nói ra, không phải tương đương với phán tử hình cho Quân Tiêu Dao sao?

Trấn Nhạc Đại Đế cũng chỉ khe khẽ thở dài.

Hắn biết, Quân Tiêu Dao có ý nghĩa như thế nào đối với đế tộc Vân thị.

Thậm chí, trong mắt hắn, Quân Tiêu Dao đối với toàn bộ Giới Hải mà nói chính là tồn tại tuyệt đối không thể thiếu được, là ngôi sao hy vọng.

Mà bây giờ, vì tinh tú thiên kiêu chói mắt lấp lánh nhất này, hình như sắp rơi xuống rồi.

Trong ải Trấn Ma, rất nhiều vây xung quanh bên cạnh Quân Tiêu Dao.

Người của đế tộc Vân thị, tướng lĩnh của ải Trấn Ma.

Còn có rất nhiều người thân bằng hữu, thủ hạ đều đang trên đường chạy đến.

Trong lòng Quân Tiêu Dao thầm thở dài.

Sao lại giống như vội trở về chịu tang vậy?

Tuy người bên ngoài nhìn vào đúng là giống như vậy.

Đám người Lục Tinh Linh, Vân Ngọc Sênh bên cạnh cũng mông lung khó hiểu.

Những người khác thì càng khỏi phải nói.

"Đúng rồi, ta muốn đến nơi cha ta ở khi còn ở ải Trấn Ma." Quân Tiêu Dao nói.

"Được, được, thiếu soái, thuộc hạ dẫn người đi!"

Một vị lão thống lĩnh cắn răng nói.

Bọn họ tận mắt thấy hổ phụ sinh hổ tử.

Quân Tiêu dao là người trẻ tuổi nhất trở thành thiếu soái của ải Trấn Ma bọn họ.

Vô số người vui mừng thần phục, đều coi hắn là người kế nghiệp Vân Thiêu Nhai.

Nhưng ai ngờ lại có kết cục này.

Rất nhanh, Quân Tiêu Dao đã đến ải Trấn Ma khi Vân Thiên Nhai còn tọa trấn.

Nơi này có trận văn tự nhiên, trước đó chỉ có một mình Vân Thiên Nhai vào được.

Thế nhưng vô cùng kỳ lạ.

Khi Quân Tiêu Dao đến gần, trận văn kia tự động bay đi giống như có cảm ứng huyết mạch.

Những người còn lại đều đứng bên ngoài.

Bọn họ cảm thấy, Quân Tiêu Dao chắc hẳn muốn yên tĩnh một chút.

Rất nhanh, Quân Tiêu Dao đã bước vào không gian này.

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là.

Trước mắt không phải cung điện xa hoa tráng lệ gì, cũng không phải bảo tháp lâu cung hùng vĩ nguy nga mà chỉ đơn giản là sơn linh thủy tú.

Rừng trúc, cây cầu, nước chảy.

Mà sâu trong rừng trúc kia còn có dòng suối nhỏ ở giữa.

Một ngôi nhà tranh cũ kỹ nằm trong đó, đơn xa, thậm chí có thể nói là xơ xài.

"Đây chính là nơi phụ thân ở lúc trấn thủ ải Trấn Ma sao?"

Quân Tiêu Dao nhìn thấy mà cảm giác kỳ lạ.

Hắn còn tưởng người thủ quan của ải Trấn Ma phải đặt chân ở nơi hùng vĩ to lớn tráng lệ.

Ai ngờ lại chỉ có cầu nhỏ nước chảy như vậy.

Thảo nào Vân Thiên Nhai lấy Thiên Nhai làm tên, đúng như một người ẩn cư tự do tự tại.

Quân Tiêu Dao bước vào trong đó.

Lập tức cảm nhận được không tầm thường.

Giữa thiên địa trải đầy đạo tắc đặc biệt.

Đạo tắc này vô cùng kỳ lạ và huyền diệu.

Người bình thường khó mà lĩnh ngộ được.

Nhưng kỳ diệu là Quân Tiêu Dao có thể cảm ứng được.

Huyết mạch của hắn như được gia tăng thêm.

"Đây là đạo của phụ thân sao?"

Quân Tiêu Dao lẩm bẩm.

Hàng năm Vân Thiên Nhai ngồi ở đây, đương nhiên giữa thiên địa cũng lưu giữ lại đạo ngân của hắn.

Mà lúc này Quân Tiêu Dao bất ngờ phát hiện.

Những đạo tắc rời rạc giữa thiên địa như từng con cá bơi lội chui vào trong cơ thể Quân Tiêu Dao.

Sau đó hắn phát hiện.

Những đạo tắc tràn vào trong cơ thể kia đang trợ giúp hắn trấn áp Chiết Tiên Chú!

"Phụ thân..."

Đôi mắt Quân Tiêu Dao khẽ run lên.

Tuy Vân Thiên Nhai không ở đây nhưng đạo của hắn đang bảo vệ hài nhi của mình!

Đây là loại tình cảm thế nào?

Ngoại trừ ở thế giới Nam Đẩu, hắn đã từng gặp ảo ảnh của Vân Thiên Nhai thì chưa từng gặp mặt.

Nhưng dù vậy, bây giờ, hắn cũng có thể cảm nhận được tình phụ tử Vân Thiên Nhai dành cho nhi tử của mình.

Điều này khiến Quân Tiêu Dao nhớ đến Quân Vô Hối.

Số lần hắn gặp Quân Vô Hối chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến địa vị của Quân Vô Hối trong lòng hắn.

Tình thương của mẹ như đường may chặt chẽ, chờ đợi con về.

Mà tình cha như tiếng nói thầm lặng.

Nhìn như không tồn tại nhưng thật ra có ở khắp mọi nơi.

Giống như trước mặt, đạo tắc ở khắp mọi nơi đều là của phụ thân hắn, thẩm thấu tiến vào trong cơ thể hắn, trợ giúp hắn trấn áp Chiết Tiên Chú.

Có lẽ không thể trực tiếp giải trừ nó nhưng ít ra đã giúp đỡ rất lớn.

"Đa tạ phụ thân."

"Đây là kiếp của ta cũng là duyên của ta..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!