Ánh mắt hắn tĩnh lặng, khóe miệng còn nở nụ cười nhạt.
Căn bản không giống người trúng Chiết Tiên Chú chắc chắn phải chết chút nào.
Sau đó Quân Tiêu Dao đi vào trong nhà tranh kia.
Bên trong chỉ có một cái đệm bồ hương đơn giản.
Quân Tiêu Dao ngồi khoanh chân bên trên.
Ngay lập tức!
Đạo tắc càng thêm nồng đậm, phô thiên cái thế mãnh liệt ào về phía Quân Tiêu Dao.
Mà lúc này Chiết Tiên Chú như cảm thấy sự uy hiếp, trở nên ngày càng khủng bố.
Nhưng sắc mặt hắn không hề gợn sóng chút gì.
Chuyện này với hắn, thậm chí là cơ duyên!
Là Ách tộc đưa cơ duyên cho hắn!
Đây là tiên pháp, dù cho có là tiên pháp tàn khuyết thì cũng có giá trị vô biên.
Với yêu nghiệt có thiên chất như Quân Tiêu Dao, nếu như hắn có thể lĩnh ngộ được những thứ này, như giòi trong xương, lạc ấn văn tự Chiết Tiên Chú trong cơ thể hắn.
Vậy chẳng phải hắn cũng có thể nắm giữ tiên pháp sao?
Đối với người khác mà nói là chuyện chắc chắn không làm được, bởi vì họ căn bản không có khả năng.
Đừng nói là có thể lĩnh ngộ hay không.
Cho dù là yêu nghiệt cũng không có đủ thời gian mà lĩnh ngộ.
Trước khi lĩnh ngộ thì đã trực tiếp đi theo nó rồi.
Nhưng Quân Tiêu Dao có Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, chí thần chí thánh, bản thân có năng lực khắc chế chống lại lời nguyền này.
Chứ không nói đến giờ phút này, đạo của Vân Thiên Nhai đang trợ giúp hắn trấn áp Chiết Tiên Chú.
Hơn nữa với thiên chất yêu nghiệt của Quân Tiêu Dao, tốc độ lĩnh ngộ căn bản không cùng một cấp độ với người khác.
Đợi sau khi hắn lĩnh ngộ triệt để xong, Chiết Tiên Chú đã không còn là uy hiếp nữa.
Ách tộc biết sự yêu nghiệt của Quân Tiêu Dao nhưng tuyệt đối không ngờ hắn sẽ kinh khủng như vậy.
Điều quan trọng là, Quân Tiêu Dao còn có một con át chủ bài nữa!
Cũng là tiên pháp, Tiểu Túc Mệnh Thuật!
Đây là tiên pháp thật sự chứ không phải tiên pháp tàn khuyết như Chiết Tiên Chú.
Mà Tiểu Túc Mệnh Thuật vô cùng huyền ảo, năng lực cũng không chỉ gọi là Chân Linh.
Mượn lực lượng của Tiểu Túc Mệnh Thuật cũng có khả năng áp chế Chiết Tiên Chú!
Đây mới lý do thật sự Quân Tiêu Dao không sợ Chiết Tiên Chú!
"Ách tộc trăm tính ngàn tính cũng không tính ra được ta có Tiểu Túc Mệnh Thuật."
"Mà chỉ cần không lập tức giết được ta thì sau này muốn giết cũng khó..."
Quân Tiêu Dao cảm thán một câu.
Đương nhiên tuy hắn có đủ loại thủ đoạn, khiến hắn không hề sợ Chiết Tiên Chú nhưng cũng không có nghĩa có thể giải trừ ngay lập tức.
Dù sao đây cũng là tiên pháp tàn khuyết, đây là thủ đoạn tuyệt sát mà Huyết Vu Ách Đế của Ách tộc đã luyện rất lâu, đến Đại Đế cũng phải bó tay.
Quân Tiêu Dao muốn tiêu diệt để lĩnh ngộ, chắc chắn phải tốn không ít thời gian.
Thậm chí trong khoảng thời gian này, hắn phải luôn giữ trạng thái gần như nhập tịch.
Trong mắt người ngoài thì như chỉ còn một hơi thở, không khác gì đã chết.
Nhưng Quân Tiêu Dao không cảm thấy đây là lãng phí thời gian.
Bởi vì hắn biết, khi hắn giải trừ được Chiết Tiên Chú sẽ là lúc phá kén lần nữa.
Cũng gần như vậy, khi nào hắn đột phá cảnh giới Chuẩn Đế, cũng đột phá song Chuẩn Đế...
Còn tại sao hắn lại tự tin như vậy...
Ầm...
Chiết Tiên Chú tỏa ra chú văn nồng đậm, tạo thành một dòng chú văn tỏa sáng, vô số phù văn lưu chuyển, bao bọc thân thể hắn lại.
Lúc thân hình Quân Tiêu Dao sắp bị hào quang của Chiết Tiên Chú bao phủ, hắn bỗng mở miệng lẩm bẩm: "Dạ Quân Lâm, cuối cùng hỗn độn sẽ trở lại..."
Quân Tiêu Dao ở nơi của Thiên Nhai Đại Đế gần như nhập tịch!
Tin tức này lập tức gây chấn động toàn bộ thành lũy Tam Hoàng, thậm chí là khắp cả Giới Hải!
Ai mà ngờ một đời thiên kiêu, cuối cùng lại có kết cục như vậy?
Những người thân của Quân Tiêu Dao như Nguyệt Chỉ Lam, Vân Hồng Ba, Vân Mặc đều đến ải Trấn Ma.
Bọn họ cũng tiến vào trong nhà tranh kia, thấy được thân hình Quân Tiêu Dao được bao phủ trong ánh sáng chú văn của Chiết Tiên Chú.
Phù văn kia có thể nhìn được thân hình Quân Tiêu Dao mơ hồ, như đang ngủ say.
"Tiêu Nhi..."
Nguyệt Chỉ Lam rơi lệ, đau lòng vô cùng.
Nàng rất yêu thương Quân Tiêu Dao, có thể trao cả mạng sống cho hài nhi của mình.
"Làm sao mới có thể cứu Tiêu Nhi!"
Nguyệt Chỉ Lam cắn môi.
Cho dù là Huyền Thiên Nữ Đế thì lúc này cũng chỉ là một mẫu thân đau khổ.
"Đừng kích động, ít nhất Tiêu Nhi còn sống..." Vân Hồng Ba nói vậy nhưng mắt hắn cũng đỏ lên.
Vân Mặc cũng thăm dò một hồi, sau đó nói: "Đừng vội, nơi này có đạo tắc của Thiên Nhai, dường như đang trợ giúp Tiêu Nhi."
"Cộng với thiên chất của Tiêu Nhi, còn có thể chất Thánh Thể Đạo Thai thì trong thời gian ngắn không nguy hiểm đến tính mạng."
"Với lại, chuyện này cần hắn tự vượt qua, nếu có bất kỳ sức mạnh bên ngoài can thiệp thì sẽ biến khéo thành vụng."
Vân Mặc không hổ là một trong năm ngũ tiên Vân tộc, tầm nhìn cao rộng, tâm tư bình tĩnh.
Cũng không giống đám người Nguyệt Chỉ Lam, quan tâm nhiều dễ bị loạn.
"Vậy tu vi sau này của Tiêu Nhi..." Nguyệt Chỉ Lam nắm chặt bàn tay.
Tuy kết cục tốt nhất là con nàng còn sống nhưng nếu không có tu vi, chẳng phải càng khó chịu hơn sao?
"Vậy phải xem tạo hóa của hắn." Vân Mặc cũng khẽ thở dài.
Sau này có rất nhiều người đến thăm Quân Tiêu Dao.
Người của Quân Đế Đình, thuộc hạ, thị nữ, đầy tớ, cố nhân của hắn.
Đế tộc Đạm Đài, Đạm Đài Thanh Tuyền, Đạm Đài Minh Châu.
Cổ Tiểu Ngọc và Cổ Kình Thiên của đế tộc Cổ Thần.
Chưởng lệnh giả Phạm Thanh Đăng của Đại Thiên Tự.
Đại sư tỷ Tô Linh Vận của Tam Thanh đạo môn.
Còn có cả Lý Phi Nghiên, Tống Diệu Ngữ, Y Thương Nguyệt, Tiểu Bạch Hổ, Kiếm Vạn Tuyệt, Kiếm Vũ Hạm, Thái Thi Vận, Ngô Đức...
Có rất nhiều người, căn bản đếm không hết.
Có người thấy một nữ tử đeo khăn che mặt, váy trắng như tuyết, xinh đẹp như tranh như thơ.
Yên tĩnh đứng bên cạnh Quân Tiêu Dao không nói gì.
Đây là thiếu tư mệnh Lê Tiên Dao của Thiên Hoàng các.
"Tại sao lại như vậy, ta còn muốn trò chuyện với ngươi nhiều hơn mà..."