Lê Tiên Dao khẽ nói, trong mắt có ánh lệ.
Tin tức liên quan đến Quân Tiêu Dao đã truyền khắp toàn bộ vô số thế giới ở Giới Hải.
Đương nhiên cũng truyền đến Giới Trong Giới.
Một đại điện rộng lớn trong Thiên Hoàng các.
Lê Thánh ngồi khoanh chân ở đó, thân hình mờ ảo.
"Ách tộc kia vậy mà lại dùng thủ đoạn như vậy lên một tiểu bối, nhưng mà cũng bớt lo."
Lê Thánh cười lạnh nói.
"Một ngọn núi sụp đổ sẽ có ngọn núi tiếp theo. Truyền nhân Thiên Hoàng cũng nên xuất thế rồi."
"Là ở vũ trụ Khởi Nguyên à..."
Con ngươi Lê Thánh sâu thẳm vô cùng.
Ngọn núi lớn Quân Tiêu Dao trong thế hệ trẻ tuổi sụp đổ đương nhiên sẽ có người khác thay thế, trở thành nhân vật thủ lĩnh đời mới.
Mà truyền nhân Thiên Hoàng chính là lựa chọn thích hợp nhất.
Có lẽ truyền nhân Thiên Hoàng đang chờ đợi một cơ hội như vậy!
Địa Hoàng cung.
Trong một tòa cung điện.
"Ta muốn về Giới Hải."
Đôi mắt Vân Khê sưng đỏ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn vệt nước mắt sót lại.
"Đợi một lát, Vân Khê muội muội, hiện giờ ngươi không thể trở về."
"Đông Phương Hạo kia đang ở Địa Hoàng cung, địa vị không thấp, nếu như ngươi chủ động rời đi thì chẳng phải cho hắn cơ hội sao?"
Hoàng Chỉ ở bên cạnh khuyên nhủ.
"Ngươi phải biết ca của ta xảy ra chuyện gì chứ?" Vân Khê siết chặt lại.
Khi nàng vừa biết tin thì hoàn toàn ngẩn người, đầu óc trống rỗng.
Đến bây giờ nàng vẫn cảm thấy như chưa tỉnh khỏi cơn ác mộng.
"Nhưng bây giờ ngươi đi cũng không có ích gì đâu, ngươi có thể giúp ca ngươi thoát khỏi Chiết Tiên Chú hay là đi đánh giết Huyết Vu Ách Đế hãm hại hắn?"
Chỉ một câu nói của Hoàng Chỉ đã đánh trúng tim đen của Vân Khê, khiến đôi mắt nàng run lên!
Không sai!
Hiện giờ nàng đến Giới Hải, đi tìm ca ca của nàng có thể làm gì chứ?
Nàng đã không giúp được Quân Tiêu Dao giải Chiết Tiên Chú lại không giết được Huyết Vu Ách Đế gieo xuống Chiết Tiên Chú.
Nhiều lắm chỉ có thể khóc lóc thút thít trước mặt Quân Tiêu Dao mà thôi.
"Hoàng Chỉ tỷ, ta đúng là một muội muội vô dụng!"
Vân Khê nắm chặt đôi bàn tay trắng nõn lại, sâu trong lòng cảm thấy bất lực.
Vào lúc Quân Tiêu Dao cần giúp đỡ nhất, muội muội như nàng lại không làm được cái gì.
"Không phải như vậy, Vân Khê muội muội, ngươi đã cố hết sức rồi, ta tin rằng Vân Tiêu thiếu chủ có thể hiểu được, đương nhiên cũng sẽ bình an vượt qua kiếp nạn này."
Hoàng Chỉ an ủi.
"Hoàng Chỉ tỷ, ta sợ rằng, nếu như ca ca thật sự xảy ra chuyện, ta không biết ta sẽ ra sao nữa..."
Vân Khê không muốn khóc nhưng giọng nói lại nghẹn ngào.
"Không sao đâu."
Hoàng Chỉ ôm lấy Vân Khê.
Rất lâu sau.
Vân Khê mới nói: "Hoàng Chỉ tỷ, ta đi tu luyện."
Nàng rời khỏi.
Không hiểu sao, Hoàng Chỉ nhìn bóng lưng gầy gò mảnh mai của Vân Khê lại cảm thấy nàng đã khác xưa.
"Quả nhiên chỉ khi trải qua chuyện như vậy mới khiến người ta trưởng thành."
Hoàng Chỉ thở dài, ánh mắt có chút đau lòng.
Vân Khê nàng vẫn chỉ là tiểu cô nương, lại phải chịu đựng áp lực vào nỗi đau như vậy.
Một nơi khác ở Địa Hoàng cung, có tiếng cười sang sảng vang vọng.
"Ha ha, đúng là trời giúp ta!"
Người cười chính là Đông Phương Hạo.
Vẻ mặt hắn sung sướng vui mừng.
Trước đó trong giới tâm chi địa, lần đầu tiên gặp Quân Tiêu Dao hắn đã ăn quả đáng.
Áp lực Quân Tiêu Dao mang lại cho hắn quá lớn.
Mà bây giờ, ai ngờ được người thiên kiêu đứng trên đỉnh núi lớn này lại sụp đổ.
"Đúng là kỳ diệu, đầu tiên là Đông Phương Ngạo Nguyệt dẫn đầu đế tộc Đông Phương phản bội Giới Hải, kết minh với Mạt Nhật Thần Giáo, trở thành kẻ phản bội bị người người Giới Hải căm ghét."
"Bây giờ lại đến Vân Tiêu trúng Chiết Tiên Chú của Ách tộc, không sống được lâu nữa."
"Hai mối thù máu và kẻ địch lớn nhất của ta đều bị dồn vào đường cùng."
"Có phải ông trời đang mở đường giúp ta không?"
Đông Phương Hạo lại không ngờ mình được ông trời ưu ái như vậy.
"Sau này ta không cần kiêng kỵ gì nữa, chỉ cần đối phó với Vân Khê là xong. Đợi đến khi có được Tiên Linh tam bảo thì ta sẽ trở thành truyền nhân Địa Hoàng chân chính. Khi đó sẽ là lúc ta báo thù Đông Phương Ngạo Nguyệt!"
Đông Phương Hạo đắc ý cười.
Hắn cảm thấy thiên mệnh đang hướng về phía hắn.
Hắn phải bay lên!...
Nhân Hoàng điện.
Trong cung điện.
"Sao lại vậy, sao có thể như vậy, Vân Tiêu, ta còn chưa tự tay đánh bại ngươi, giải trừ tâm ma, sao ngươi có thể chết?"
Một nam tử trẻ tuổi mặc một thân áo cà sa màu vàng, đầu đội ngọc quan cửu long, thất thần thì thầm.
Chính là Sở Tiêu!
Sau khi biết tin tức của Quân Tiêu Dao, phản ứng đầu tiên của hắn không phải vui vẻ mà là hụt hẫng!
Không sai!
Đây giống như là người luôn thúc giục, tra tấn ngươi, khiến ngươi hận đến nghiến răng nghiến lợi, xem hắn là mục tiêu, nhất định phải đánh bại hắn, vượt qua hắn.
Nhưng có một ngày, người này bỗng nhiên không còn nữa.
Cho dù là ai cũng đều có cảm giác mờ mịt trống rỗng.
Cảm giác mình nỗ lực lâu như vậy là vì cái gì?
Sở Tiêu, hận Quân Tiêu Dao tới tận xương tủy.
Cũng luôn là mục tiêu mà hắn thề sẽ đánh bại và vượt qua.
Nhưng hiện tại, mục tiêu đó đã không còn nữa.
Vậy thì rốt cuộc là hắn cố gắng tu luyện như vậy là gì cái gì chứ?
Giống như một người đã dùng hết sức cả người, nhưng cuối cùng lại đánh vào không khí.
Loại cảm giác trống rỗng và mơ hồ này vô cùng khó chịu.
Thậm chí, trong đầu Sở Tiêu còn có một ý tưởng cực kỳ hoang đường.
Hắn nghĩ đầu tiên là hồi sinh Quân Tiêu Dao, rồi sau đó lại đánh chết hắn.
Cái ý tưởng này rất kỳ quái, nhưng rất chân thật.
Bởi vì Quân Tiêu Dao đã trở thành tâm ma của Sở Tiêu.
Hắn phải đích thân đánh bại, nếu không, trong lòng sẽ luôn cảm thấy khó chịu.
Cũng sẽ cản trở con đường tu luyện của hắn trong tương lai."Không đúng, ta không tin."
"Với tính cách của Vân Tiêu, làm sao hắn có thể cam tâm mà chết như vậy được?"
"Chắc chắn hắn còn có thủ đoạn ẩn giấu nào đó."
"Đúng vậy, ta không thể buông lỏng được, còn phải cố gắng hơn nữa mới được."
"Mục tiêu tiếp theo chính là tộc Hiên Viên ở vũ trụ Khởi Nguyên!"