Lúc mà một vài thế lực chuẩn bị lên tiếng. Trong lòng Thẩm Thương Minh hạ quyết tâm, trực tiếp đến bên phía Hỏa tộc chắp tay nói.
"Tại hạ đánh bạo, có thể có tư cách trở thành tùy tùng của công chúa điện hạ, gia nhập Hỏa tộc không?"
Tiếp theo, tất cả mọi người đều trở nên yên tĩnh.
Rất nhiều người vô cùng ngạc nhiên.
Người bình thường đều là tiếp nhận sự lựa chọn, không ngờ đến Thẩm Thương Minh lại chủ động đưa ra thỉnh cầu.
Có điều tất cả mọi người đều suy nghĩ lại, nếu đổi lại là bọn họ, đoán chừng cũng sẽ đưa ra quyết định giống như vậy.
Bởi vì với biểu hiện của Thẩm Thương Minh, tất nhiên có tư cách gia nhập Hỏa tộc.
Trưởng lão Hỏa tộc cũng nói với Hỏa Linh Nhi: "Tiểu thư, vị này biểu hiện không tồi, trong hỏa tộc của ta cũng được xem là ưu tú, có tiềm năng."
Trong mắt của vị trưởng lão Hỏa tộc này, Thẩm Thương Minh thậm chí có thể sánh với một khối ngọc thô.
Là vàng đãi được trong cát.
Có điều, Hỏa Linh Nhi không hề tập trung, không có bất kỳ phản ứng nào.
Bầu không khí tiếp theo đó có chút ngượng ngùng.
Thẩm Thương Minh thấy vậy, nghiến răng nghiến lợi, nhịn không được nói.
"Công chúa điện hạ, thế giới này là hiện thực, xác thịt chỉ là bên ngoài, chỉ có thực lực mới là tất cả!"
Lời hắn nói ra, rõ ràng là có ý đó.
Nhìn người không thể chỉ nhìn mặt, thực lực mới là chân lý.
Tuy nhiên, Hỏa Linh Nhi lập tức cau mày, trên khuôn mặt đẹp đẻ trắng như ngọc lộ ra sự lạnh lùng.
"Đây là vẫn chưa gia nhập Hỏa tộc, sao lại giảng đạo lý to lớn này với nàng rồi?"
Kẻ dưới phạm thượng. Chính là đại kỵ.
Phải nói rằng, Hỏa Linh Nhi là con gái út của thánh chủ Hỏa tộc, rất được yêu thương chiều chuộng.
Ai dám giảng đạo lý với nàng chứ?
Có thể nói, Thẩm Thương Minh không nói ra những lời này còn đỡ. Một khi đã nói ra, ngược lại còn phản tác dụng, khiến cho Hỏa Linh Nhi tức giận.
Đây là nhược điểm của việc không hiểu được trái tim nữ nhân, không biết rằng câu nói này đã đắc tội với em gái.
Hỏa Linh Nhi thuận tay cầm linh quả đưa lên miệng cắn, không thèm để ý đến Thẩm Thương Minh, cũng không hề đáp lại lời của hắn.
Phớt lờ, chính là sự sỉ nhục lớn nhất!
Trưởng lão Hỏa tộc cũng cười khổ, hắn cũng đã quen với sự bướng bỉnh này của Hỏa Linh Nhi.
Nhưng nếu Hỏa Linh Nhi đã không bằng lòng, hắn tất nhiên cũng sẽ không nói gì thêm, càng không ép uổng giữ lại Thẩm Thương Minh.
Bây giờ, Thẩm Thương Minh chắc chắn đã trở thành một trò hề.
Ngay cả những người có mặt ở đây, nhìn vào sắc mặt của Thẩm Thương Minh, đều mang theo sự chế nhạo.
Con người chính là như vậy, bản thân không thể có được, cũng không muốn người khác có được.
Thẩm Thương Minh cảm nhận được sự sỉ nhục sâu sắc, lửa giận trong lòng nổi lên.
Dù là Thẩm Hân, người vô cùng sùng bái ngưỡng mộ Thẩm Thương Minh, ngay thời khắc này vẻ mặt cũng có chút ngẩn ngơ.
Đây vốn dĩ là biểu ca cao cao tại thượng trong lòng nàng, hiện tại xem ra, cũng sẽ có lúc hèn mọn nực cười như vậy.
Ngay lúc này, Đại Nhật Thần Đằng điện Đằng Ô lên tiếng nói.
"Chi bằng trở thành tùy tùng của ta đi."
Này, gia nhập Đại Nhật Thần Đằng điện.
Thẩm Thương Minh hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tủi nhục sâu thẳm trong lòng, đáp lời.
"Thẩm Thương Minh, không mong gì cao hơn, gia nhập Đại Nhật Thần Đằng điện."
Tiếp theo đó, võ đài tỉ thí thứ hai bắt đầu.
Sau khi rút kinh nghiệm từ Thẩm Thương Minh, tất cả mọi người hầu như đã rõ.
Cho dù biểu hiện có ấn tượng đến đâu, cũng không có ai có thể lọt vào mắt của Hỏa Linh Nhi.
Hiện tại trong mắt nàng chỉ có mỗi Quân Tiêu Dao. Nhưng việc khiến cho tất cả mọi người đều bất ngờ chính là.
Ở trận thứ hai này, Quân Tiêu Dao vẫn như cũ không tiến lên võ đài!
Này... Hắn thật sự không có ý định ra tay sao?
Rất nhiều người kinh ngạc.
Đôi mắt đỏ màu ngọc lưu ly của Hỏa Linh Nhi cũng lóe lên sự bất ngờ.
Tuy rằng nàng đã chấp nhận Quân Tiêu Dao.
Nhưng nói thật lòng, nếu như thực lực của Quân Tiêu Dao không tệ, vậy thì càng thêm hoàn hảo trong lòng nàng rồi.
Nhưng có lẽ trên thế giới này, suy cho cùng không có cái gì là hoàn mĩ cả.
Kỷ Minh Sương cũng đã bước lên võ đài. Trận tỉ thí thứ hai bắt đầu.
Nhưng thực lực của Kỷ Minh Sương không mạnh bằng Thẩm Thương Minh. Do đó biểu hiện của nàng tất nhiên cũng không thể so được với Thẩm Thương Minh.
Một vài thiên kiêu trên võ đài, âm thầm thăm dò thần niệm.
Bọn họ cảm thấy, không thể khiến cho Kỷ Minh Sương thể hiện tốt như Thẩm Thương Minh lúc trước.
Vì vậy, hình thành một sự ăn ý ngầm. Đầu thiên vài người liên thủ tấn công Kỷ Minh Sương. Sau đó có đến hơn chục người vây đánh.
Cuối cùng, con số đã lên hơn trăm người, hoặc công khai hoặc ám muội, kìm hãm Kỷ Minh Sương.
Ngay cả bề ngoài dường như không hề có sự chống đối, nhưng trong âm thầm, cũng sẽ ra chiêu công kích ngầm.
Lúc này, cho dù Kỷ Minh Sương có mạnh, cũng không thể nào chịu nổi áp lực lớn như vậy.
Nàng cắn chặt môi đến rướm máu.
Nàng chuyên tâm tu luyện, chỉ có tới tinh giới Sơn Hải, mới có thể giúp nàng tiến thêm một bước.
Do đó nàng cũng nhất quyết kiên trì đến cùng.
Khụ...
Thủ đoạn dơ bẩn một lần nữa được xuất ra.
Từ khóe miệng Kỷ Minh Sương ho ra một ngụm máu tươi. Tình trạng của nàng vô cùng xấu, trên cơ thể đã có một vài vết thương.
Cho dù nàng có Thiên Hoàng Niết Bàn kinh, có thể phá vỡ thế khó mà kiên trì.
Nhưng trước đó nàng vừa mới lột xác dưới sự chỉ điểm của Quân Tiêu Dao, trong một khoảng thời gian ngắn, tất nhiên không thể đột phá lần nữa.
Do đó, tình thế trước mắt cực kỳ nguy hiểm.
Quân Tiêu Dao nhìn thấy cảnh này, khẽ cau mày. Nếu như chỉ có vài người đối đầu, vậy thì rất bình thường. Nhưng cục diện trước mắt, thật sự quá đáng rồi. Quân Tiêu Dao cho rằng, Kỷ Minh Sương có lẽ còn liên quan đến một vài nguyên nhân khác.
Nàng tuyệt đối không thể dừng bước tại đây.
Nghĩ đến đây, Quân Tiêu Dao cũng tiến lên một bước.
Đồng thời ngay lúc này, hơn mười người cùng thi triển pháp lực, hội tụ thành một luồng ánh sáng, đánh thẳng về phía Kỷ Minh Sương.
Lúc Kỷ Minh Sương đang chống cự quyết liệt, một bóng dáng bạch y xuất hiện ngay trước mặt nàng!