Quân công tử!
Kỷ Minh Sương vô cùng bất ngờ.
Luồng ánh sáng phát lực lướt qua, vừa mới đến gần Quân Tiêu Dao khoảng ba thước, trong nháy mắt biến mất vào hư vô, như chưa từng xuất hiện.
Sự xuất hiện đột ngột của Quân Tiêu Dao, khiến tất cả mọi người bất ngờ.
Đặc biệt khi nhìn thấy luồng sáng pháp lực biến mất tung mất tích đầy bí ẩn ngay trước mặt Quân Tiêu Dao.
Trong lòng bọn họ giật mình thon thót, suy đoán trước đây hình như không đúng rồi.
"Các ngươi có chút quá đáng rồi."
Lời nói của Quân Tiêu Dao nhẹ nhàng cất lên, sau đó thuận tay phất ống tay áo!
Bang!
Như thiên lôi khuấy động địa hỏa, toàn bộ võ đài, pháp tắc chi lực sôi sục, hư không bùng nổ!
Hàng ngàn thiên kiêu, đều bị đánh bay ra, miệng phun ra máu tươi, xương gãy gân đứt, nhếch nhác không thể nhìn nổi!
Những người có tu vi thấp hơn, thân thể trực tiếp nổ tung, mưa máu bắn tung tóe, chỉ có nguyên thần xuất ra, hoảng loạn tháo chạy!
Đây là một đòn tất công không có sự sai lệch, không có sự phân biệt, toàn bộ thiên kiêu tham gia võ đài tỉ thí đều bị quét sạch!
Không chỉ có vậy, thậm chí cả trận pháp trên mặt của võ đài, còn có cả cấm chế trong không trung, tất cả đều không trụ được sau một đòn của Quân Tiêu Dao.
Chỉ một cái phất tay áo, trực tiếp bị phá hủy.
Võ đài to lớn, ngay lập tức sụp đổ thành vô số mảnh vụn, từ trên không trung rơi xuống lã chả!
Tiếng động ầm ầm trải khắp tứ hải, lên tận trời cao!
Bụi mù nổi lên khắp nơi, thiên địa rung chuyển.
Mọi tu sĩ ở đây đều ngây ngẩn, trong lòng run rẩy kịch liệt, vô cùng hoảng sợ, như gặp được chuyện gì khủng bố.
Không sai đây đúng là một điều vô cùng khủng khiếp với bọn họ.
Bởi vì bọn họ không thể nào hiểu được cho nên mới sợ hãi rùng mình.
"Này... Ta xuất hiện ảo giác sao?"
Một số thiên kiêu ngây dại ra.
Tiện tay phất tay áo, lập tức làm sạch lôi đài!
Quét ngang mấy ngàn thiên kiêu tu sĩ.
Đây là thần thánh gì vậy?
"Vị công tử kia chẳng lẽ là cường giả thế hệ trước ngụy trang lẻn vào đây à?" Mấy người đều nghĩ như vậy.
Nếu không thì sao chỉ tiện tay phất tay áo thôi đã có uy lực như vậy rồi.
Căn bản không cùng một đẳng cấp với bọn họ.
Sắc mặt mọi người trắng bệch, đôi mắt trợn tròn, con ngươi run rẩy, cơ thể như hóa đá.
"Sao lại vậy?"
Mấy thiên kiêu xuất thân từ tinh hệ đều hoang mang.
Cho dù là đám người tinh giới Sơn Hải cũng mở to mắt, sắc mặt ngạc nhiên, trông rất buồn cười.
Vị trưởng lão Hỏa tộc kia hít sâu một hơi.
Lúc trước hắn không nhìn thấu Quân Tiêu Dao nhưng cũng cho rằng Quân Tiêu Dao đã dùng thủ đoạn che giấu khí tức.
Nhưng bây giờ Quân Tiêu Dao chỉ phẩy tay áo một cái, tuy không dùng đến thực lực thần thông gì nhưng lại khiến trưởng lão Hỏa tộc như hắn có cảm giác run rẩy.
Mà Hỏa Linh Nhi lại lộ ra vẻ mặt sợ hãi lẫn vui mừng.
"Quả nhiên ánh mắt của bổn công chúa không sai!"
Hỏa Linh Nhi mừng rỡ vô cùng, nàng đúng là gặp được bảo bối rồi.
Mà những người khác còn đang hoài nghi thân phận tuổi tác của Quân Tiêu Dao.
Đây đều là thế lực lớn đến từ tinh giới Sơn Hải, đương nhiên sẽ phát hiện ra Quân Tiêu Dao không phải là cường giả ngụy trang.
Vẻ mặt Thẩm Thương Minh đờ đẫn, thất thần, chưa lấy lại được tinh thần.
Sau khi phản ứng lại gương mặt hắn phồng lên như gan heo.
Vừa nãy hắn còn nói đạo lý với Hỏa Linh Nhi, nói cái gì không thể chỉ nhìn bề ngoài, thực lực mới là tất cả.
Hiện giờ nghĩ đến đúng là vả mặt!
Mà còn là chính mình tự tát mình, vang dội cực kỳ!
"Tiểu tử, hiện giờ ngươi đã biết người kia không đơn giản chưa..."
Trong lòng Thẩm Thương Minh vang lên tiếng nói của Hắc lão.
Sắc mặt Thẩm Thương Minh từ màu gan heo sang xanh mét, hắn không nói câu nào.
Mà Thẩm Hân cũng đang ngây người.
Nàng phát hiện, biểu cảm tỏa ra hào quang rực rỡ trong lòng mình lúc này thật ảm đạm.
Niềm tin trong lòng nàng dần sụp đổ.
Xung quanh yên tĩnh.
Đến bây giờ, mọi người cũng không nói được câu gì.
Hiện giờ bọn họ đã bừng tỉnh đại ngộ.
Trước đó Quân Tiêu Dao không tham chiến lôi đài, không phải bởi vì hắn chột dạ hay không dám mà bởi vì không cần thiết.
Một chân long trên chín tầng mây sao lại chiến đấu với cá trong ao chứ?
Căn bản không có khả năng.
Huống chi bọn họ ở trong mắt Quân Tiêu Dao đừng nói là cá mà còn chẳng bằng hạt bụi.
"Quân công tử..."
Ánh mắt Kỷ Minh Sương nhìn về phía Quân Tiêu Dao sáng ngời.
Nàng biết, nếu không phải nàng gặp nguy hiểm thì Quân Tiêu Dao cũng lười ra tay.
"Ngươi không tệ, trở thành tùy tùng của ta, ta sẽ cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn!"
Đằng Ô của Đại Nhật Thần Đằng điện mở miệng nói.
Trong ánh mắt đều là vẻ nôn nóng.
Nếu có thể thu nhận tồn tại như này về dưới trướng làm chiến tướng thì đúng là tuyệt.
"Đằng Ô, ngươi dám đào góc tường của bổn công chúa à?"
Hỏa Linh Nhi hét lên, đuôi lông mày nhíu lại.
"Hỏa Linh Nhi, Đại Nhật Thần Đằng điện của ta tuy không phải thế lực Thứ Chung Cực nhưng cũng không quá kém, ngươi cũng không ép được ta." Đằng Ô nói.
Sau đó hắn tiếp tục nói với Quân Tiêu Dao.
"Gia nhập vào Đại Nhật Thần Đằng điện của ta là lựa chọn tốt nhất của ngươi, ngươi cần phải suy nghĩ cẩn thận." Lời này như uy hiếp vậy.
"Ngươi..."
Hỏa Linh Nhi nghiến răng, tức giận trừng mắt nhìn Đằng Ô.
Sắc mặt Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nhìn hắn.
"Ngươi còn không bằng cô nương Hỏa tộc kia. Có lẽ nàng còn có thể miễn cưỡng làm thị nữ, bê trà rót nước, nhìn cũng xinh đẹp. Ngươi thì là cái gì, có lẽ giá trị duy nhất của ngươi là hóa ra bản thể, làm phân bón."