Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3096: CHƯƠNG 3096: PHONG LẠC HẠM HIỆN THÂN

"Nào có." Quân Tiêu Dao dửng dưng nói.

Hắn đã quen loại chú mục này.

Kế tiếp là người Phong tộc đến tiếp đón tân khách có mặt.

Hỏa tộc là thế lực cùng cấp bậc với Phong tộc, tự nhiên cũng không thể sơ suất nhất.

Phần lớn thế lực đều chỉ có thể ngồi ở khu vực bên ngoài yến hội.

Có lẽ thậm chí không nhất định có thể tận mắt nhìn thấy Phong Lạc Hạm.

Mà đám người Quân Tiêu Dao tự nhiên được tiếp đòn tới khu vực trung tâm yến hội.

Dõi mắt nhìn, nơi này là một vùng không gian sơn linh thủy tú.

Tiên hà bao phủ, thụy thảo tranh huy.

Có suối phun thác chảy, cổ thụ xanh biếc, tiên ba phô nhuỵ.

Cảnh sắc tuy không khoáng đạt lắm, nhưng cũng u tĩnh lịch sự tao nhã.

Đây là nơi Phong Lạc Hạm thường xuyên bế quan tu luyện, dường như cũng lây dính cái đẹp trí thức ưu nhã của nàng.

Mà bây giờ lại dùng để tiếp đãi khách mời tôn quý nhất.

Nơi này đã có rất nhiều người ngồi xuống, đều là những nhân vật địa vị bất phàm.

Còn có các thị nữ Phong tộc dâng lên các loại rượu ngon món ngon.

Đoàn người Hỏa tộc cũng ngồi xuống một chỗ phía trước nhất yến hội.

Quân Tiêu Dao thì lẳng lặng chờ trò hay trình diễn.

Nhưng vào lúc này.

Lại có một đám người đi vào.

Dẫn đầu là một nam tử cao lớn, mái tóc xoã ra từng sợi vàng rực, ấn đường có một điểm hoa văn đồ đằng.

Cả người lộ ra một loại kiêu ngạo, loại khí tức này thậm chí khiến cho người thế lực còn lại bên cạnh đều ghé mắt.

"Là Thiên Đằng Tử, hắn cũng tới!"

Nam tử này đúng là nhân vật đứng đầu Đại Nhật Thần Đằng điện, Thiên Đằng Tử.

Thiên Đằng Tử cũng là nhân vật có tiếng ở tinh giới Sơn Hải.

Mà làm mọi người mắt lộ dị sắc là.

Đám người Thiên Đằng Tử trực tiếp đi thẳng tới Hỏa tộc.

"Là ngươi giết Đằng Ô?"

Thiên Đằng Tử rất trực tiếp, ánh mắt không hề kiêng dè, giọng điệu mang theo lạnh lùng nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

"Cái gì?"

Nghe được lời này, đám người xung quanh đều kinh ngạc.

Công tử áo trắng bên cạnh Hỏa Linh Nhi vậy mà đã kết oán với Đại Nhật Thần Đằng điện?

Phải biết rằng, tuy Đại Nhật Thần Đằng điện không phải thế lực thứ chung cực, nhưng cũng không kém hơn quá nhiều.

Cho dù là thế lực thứ chung cực cũng không thể lấy thái độ trên cao nhìn xuống áp chế Đại Nhật Thần Đằng điện.

Đối mặt với chất vấn của Thiên Đằng Tử.

Quân Tiêu Dao bưng lên một ly trà xanh thánh dược pha ra, nhấp nhẹ một ngụm, không để ý tới.

"Ngươi..."

Nhìn thấy Quân Tiêu Dao có thái độ như này, ánh mắt Thiên Đằng Tử lăng lệ.

Đây là hoàn toàn làm lơ sự tồn tại của hắn ư?

"Thiên Đằng Tử, ngươi đủ rồi đó, thật sự không để Hỏa tộc ta vào mắt à!"

Tay ngọc Hỏa Linh Nhi đập vào bàn.

Dám chất vấn sư phụ nàng, nàng là người đầu tiên không đồng ý.

"A, quả nhiên là có Hỏa tộc làm chỗ dựa sao?" Thiên Đằng Tử lạnh lùng bật cười.

Theo hắn thấy, sở dĩ Quân Tiêu Dao không sợ hãi, không để hắn vào mắt như thế.

Đơn giản là vì có Hỏa tộc thay hắn chống lưng.

Mà bên cạnh, Hỏa Huyễn lại nói: "Thiên Đằng Tử, đủ rồi, hôm nay là tiệc sinh thần của Phong Thiên Nữ."

"Huống chi Quân huynh cũng không phải người ngươi có thể trêu chọc."

Lời Hỏa Huyễn nói là thật.

Nếu Hỏa tộc bọn họ không sai, Quân Tiêu Dao thật sự là loại thể chất này.

Vậy thì dù là mạnh như Thiên Đằng Tử, đi cho xách giày Quân Tiêu Dao cũng không xứng.

"Nể mặt Phong Thiên Nữ, hôm nay bỏ qua, lần sau chạm mặt, nhất định phải lãnh giáo."

Thiên Đằng Tử dứt lời, cũng cùng đoàn người Đại Nhật Thần Đằng điện chọn một bàn yến hội khác.

Vẻ mặt Quân Tiêu Dao từ đầu đến cuối đều lạnh nhạt.

Thiên Đằng Tử hệt như con kiến đang ồn ào náo động.

Đương nhiên, nếu Quân Tiêu Dao muốn, tự nhiên cũng có thể một đầu ngón tay nghiền chết.

Nhưng đừng quên, cây rau hẹ ở tinh hệ Phi Vũ lúc trước, Thẩm Thương Minh cũng đã gia nhập Đại Nhật Thần Đằng điện.

Đến lúc đó có lẽ sẽ có giao thoa gì đó với Thiên Đằng Tử.

Cho nên Quân Tiêu Dao không vội.

Lúc này chợt có một tiếng đàn từ nơi xa truyền đến, mờ mịt vô cùng, linh hoạt kỳ ảo như tiếng trời.

"Đó là..."

Tất cả tân khách ở đây đều đề tụ tâm thần, ánh mắt nhìn qua.

Phía trên mây mù mờ mịt nơi xa, một bóng hình xinh đẹp mỏng ưu nhã người khoác lụa mỏng hiện lên, ngón tay ngọc đánh đàn, ngồi trên đám mây.

Đúng là thiên nữ Phong tộc, Phong Lạc Hạm!

Mây trắng mờ mịt, sương mù vây quanh.

Một vị mỹ nhân ngồi giữa đám mây mà tấu đàn.

Đó là một nữ tử dung nhan tuyệt mỹ, mái tóc đen như thác đổ, gió thổi khẽ bay.

Khuôn mặt trái xoan, trắng nõn như sứ, tinh tế như ngọc.

Đôi mắt nổi lên ánh sáng màu xanh như ngọc bích, mang theo vẻ đẹp đặc biệt.

Tư thái cử chỉ duyên dáng mềm mại, tìm không ra chút tì vết.

Tay trắng chân thon, như dương chi bạch ngọc khắc thành.

Cả người phủ một lớp ánh sáng như ngọc, dịu dàng ưu nhã.

Khiến người ta không khỏi cảm thán, đúng là một mỹ nhân thoát tục, xinh đẹp thông tuệ.

"Đa tạ chư vị đến tham gia tiệc sinh nhật của tiểu nữ tử, tùy tiện đàn một khúc nhạc tẩy trần cho chư vị nói chuyện."

Phong Lạc Hạm nói, giọng nói mềm mại tinh tế như bách linh.

Ở đây có rất nhiều nam tử đem lòng say mê.

Theo mỗi ngón tay trắng như ngọc của Phong Lạc Hạm đánh đàn, khúc đàn du dương như dung nhập giữa đất trời.

Thậm chí xung quanh nàng còn có thần hi bao phủ, thải hà vờn quanh.

Đủ loại linh tước thải điệp, theo tiếng đàn âm luật nhẹ nhàng bay lượn.

Giữa thiên địa vang vọng diệu âm.

Thậm chí trăm hoa nở rộ.

Tất cả mọi người ở đây, dù nam hay nữ đều chìm đắm trong vẻ đẹp ưu nhã này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!