Phong Lạc Hạm cũng không phải chỉ chuyên tu đạo Âm Luật.
Đây là sở thích cá nhân của nàng mà thôi.
Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên thán phục là, dù là sở thích thì ở trong tay Phong Lạc Hạm cũng đủ để làm kinh diễm mọi người.
Dù là từ trước đến nay Phong Lạc Hạm đều âm thầm so tài với Hỏa Linh Nhi nhưng giờ phút này, không thể không thừa nhận, khúc đàn của nàng là tuyệt nhất.
Khóe mắt nàng liếc nhìn Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao cũng đang lắng nghe.
Nhưng khác với vẻ si mê say đắm của người khác.
Quân Tiêu Dao vừa nghe vừa thưởng trà, không có ý trầm luân nào.
Quân Tiêu Dao cũng biết đánh đàn.
Trước đây ở Cửu Thiên Tiên Vực, A Cửu đã từng dậy hắn.
Với thiên chất yêu nghiệt của Quân Tiêu Dao, chỉ cần hắn muốn thì tùy tiện ở đạo nào cũng đều là nhân vật cấp bậc lão tổ Đại Tông Sư.
Chứ đừng nói trước đó trong vũ trụ Huyền Hoàng, lúc Vân Sơ Âm còn ở cũng thường xuyên cho hắn đến trường kiểm tra.
Tuy nói là kiểm tra nhưng thực ra hắn chỉ thưởng thức mà thôi.
Sau khi nghe nói Quân Tiêu Dao biết đánh đàn, Vân Sơ Âm cũng tùy tiện dạy hắn vài chỗ.
Phải biết Vân Sơ Âm chính là đệ nhất tiên của Vân tộc, càng chuyên tu đạo Âm Luật.
Mấy cái nàng tùy tiện dạy cũng có thể tưởng tượng được.
Cho nên khúc đàn này của Phong Lạc Hạm đúng là không thể bắt bẻ về cảm quan.
Nhưng theo phẩm vị của Quân Tiêu Dao thì chỉ xem như không tệ, trình độ dùng để giải trí nói chuyện.
Còn nói là trầm mê vào thì còn kém xa.
Hết một khúc đàn, mọi người đều cất tiếng khen vỗ tay vang dội.
Có rất nhiều nam nữ không che giấu niềm hâm mộ cháy bỏng trong mắt.
Giống như Hỏa Huyễn, đôi mắt sáng rực, còn có nóng lòng.
"Ca ca của ta đúng là mất mặt..." Hỏa Linh Nhi nâng tay đỡ trán, bất đắc dĩ cảm thán nói.
Mà Phong Lạc Hạm lạnh nhạt nhìn mọi người.
Sắc mặt bình tĩnh như nước.
Nhưng đôi mắt nàng đột nhiên dừng lại.
Nàng nhìn thấy một vị công tử áo trắng.
Khí chất xuất chúng, siêu phàm thoát tục.
Tuy ở đây anh tài hội tụ, tuổi trẻ tuấn kiệt đều tụ tập trong buổi tiệc.
Nhưng vị công tử áo trắng kia như hạc giữa bầy gà, nổi bật phi phàm, như đối lập với thế giới bên ngoài, khoan thai uống trà.
Cũng không thể hiện sự say mê tán thưởng với khúc đàn của nàng như những người còn lại.
Phong Lạc Hạm đưa mắt nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao.
Nàng phát hiện nàng hoàn toàn không nhìn thấu nam tử này.
Bởi vì người nổi bật nhất mới khiến người ta chú ý.
Nam tử này rất thú vị.
"Cầm nghệ của Phong Thiên Nữ lại tiến bộ rồi, khiến người không hiểu âm luật, không hiểu phong tình đều say mê trong đó, không thể kiềm chế được."
"Xem ra tu vi cầm đạo của thiên nữ đã là cấp bậc Tông Sư nhỉ?" Hỏa Huyễn đứng đứng dậy mỉm cười nói với Phong Lạc Hạm.
Hỏa Linh Nhi đưa tay che mặt.
Nàng cảm thấy ca ca của nàng đúng là không biết xấu hổ.
"Hỏa Huyễn công tử khách sáo rồi, khúc này chỉ là do Lạc Hạm yêu thích, không phải là Tông Sư gì." Phong Lạc Hạm mỉm cười, giọng điệu khéo léo.
Mà Quân Tiêu Dao bên cạnh nhìn qua, mắt sắc lạnh nhạt.
Nói chung là nội tâm kiêu ngạo, thậm chí nữ nhân cao ngạo chai ra làm hai loại.
Một là kiểu từ trong ra ngoài đều lạnh lùng, người ta thường gọi là mỹ nhân lạnh lùng hoặc khuôn mặt băng sơn.
Loại còn lại giống như Phong lạc Hạm vậy.
Nhìn qua mỉm cười vui vẻ, lễ phép khéo léo như thể rất dễ nói chuyện nhưng thật ra trong lòng lại cực kỳ kiêu ngạo, vĩnh viễn cách một khoảng với người khác.
Đây gọi là ngoài nóng trong lạnh.
Rất rõ ràng, Phong Lạc Hạm chỉ giữ lễ nghi với Hỏa Huyễn, trong lòng không có chút cảm giác nào.
Thậm chí đối với sự theo đuổi của Hỏa Huyễn, có lẽ Phong Lạc Hạm sẽ thấy phản cảm.
Quân Tiêu Dao thầm lắc đầu, nhất định Hỏa Huyễn là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Lúc này bỗng nhiên Hỏa Linh Nhi đứng dậy mở miệng nói.
"Phong Lạc Hạm, đã lâu rồi chúng ta không tỷ thí, hay là bây giờ bàn luận một lát, thế nào?"
"Linh Nhi, đừng quấy rối." Hỏa Huyễn nói.
"Chỉ là bàn luận mà thôi, sẽ có giới hạn, xem như làm náo nhiệt bầu không khí." Hỏa Linh Nhi nhìn Phong Lạc Hạm nói.
Hai nữ tử các nàng thường xuyên bị người ta lấy ra so sánh.
Đúng lúc bây giờ có thể so bì một lần.
Hỏa Linh Nhi có được sự chỉ bảo của Quân Tiêu Dao nên đã đột phá, hiện giờ đang ngứa tay đây.
Sắc mặt Phong Lạc Hạm bình tĩnh, nhưng khéo môi lại nở nụ cười nhẹ.
"Nếu công chúa Hỏa tộc có nhã hứng thì Lạc Hạm đồng ý phụng bồi."
"Được!" Hỏa Linh Nhi đáp.
Mọi người xung quanh lập tức hưng phấn.
Không giống những cuộc tỷ thí của những lão gia.
Hai nữ nhân luận bàn chắc chắn đẹp mắt.
Sau đó hai nữ cùng luận bàn.
Nhưng chỉ dừng lại đến giới hạn, đương nhiên không quyết đấu sinh tử, không tạo nên sóng gió gì.
Hỏa Linh Nhi vừa ra tay đã có người ngạc nhiên.
"Cảnh giới của công chúa Hỏa tộc này là... Hỗn Độn Đạo Tôn?"
"Ôi, thật sự là Đạo Tôn, thảo nào nàng lại đề nghị so tài, đã đột phá rồi."
"Đúng là yêu nghiệt, nàng đã đuổi kịp huynh trưởng nàng rồi sao?"
Mọi người đều bất ngờ.
Trong đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp của Phong Lạc Hạm lóe lên sự ngạc nhiên.
Nhưng nàng cũng ra tay.
Hai nữ so tài không có kịch liệt như quyền đấu, chỉ có mỹ cảm khiến người ta tán thưởng.
Tay ngọc tạo ra thiên phong, lực lượng pháp tắc như tấm lụa bay lượn.
Trong lúc đang so tài.
Đồng tử của Hỏa Linh Nhi bỗng nhiên chuyển động, đầu ngón tay có một ngọn lửa cuồn cuộn nổi lên.
Chính là tử hỏa Hỗn Độn Chân Hỏa do nàng luyện hóa ra.
Hỏa Linh Nhi cũng không quá đáng, chỉ lấy ra một ít.
Nhưng chỉ một chút cũng đã đủ khiến hư không vặn vẹo trong nháy mắt, nhiệt độ tăng cao giữa thiên địa.
"Đây là ngọn lửa gì?"