Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3098: CHƯƠNG 3098: LỤC NGUYÊN HIỆN THÂN

Có rất nhiều thiên kiêu ở đây sợ hãi.

Đến cả Thiên Đằng Tử cũng co rụt đồng tử lại.

Thân là Yêu tộc hệ thực vật.

Hắn cảm thấy ngọn lửa này có uy hiếp rất lớn với hắn, vô cùng trí mạng.

"Nha đầu này..."

Quân Tiêu Dao thầm lắc đầu.

Vẫn là không biết kiềm chế mà khoe khoang.

Lông mày đen của Phong Lạc Hạm nhíu chặt, nhận ra sự nguy hiểm.

Ấn đường của nàng bỗng nhiên hiện ra hoa văn màu xanh.

Sau đó sau lưng thân thể mềm mại của nàng dường như có một Phong Linh hiện lên, giương cánh giữa không trung.

Giống như Đại Phong Điểu, thái cổ dị thú trong truyền thuyết.

"Phong Thiên Nữ cũng bất phàm ghê, chẳng lẽ đây là dung luyện chân linh thần thú rồi?"

Có mấy người ở đây ngạc nhiên.

Phong Hỏa song mỹ này đúng là danh bất hư truyền.

Giá trị nhan sắc cũng sánh ngang với thực lực.

Thấy trận tỷ thí ngày càng lớn.

Hỏa Huyễn cất giọng nói: "Linh Nhi, đủ rồi, chỉ là so tài mà thôi, sao phải thi triển thủ đoạn?"

"Chỉ là thử thôi."

Hỏa Linh Nhi muốn thử xem uy lực của ngọn lửa này.

Lúc này Quân Tiêu Dao nói: "Được rồi đó."

Nghe hắn nói, Hỏa Linh Nhi lập ức ỉu xìu lại.

"Ồ."

Nàng thu tay lại.

"Cái gì?"

Mọi người ở đây đều không thể tưởng tượng nổi.

Đến cả huynh trưởng Hỏa Huyễn cũng không khuyên được mà vị công tử áo trắng này lại có thể khiến Hỏa Linh Nhi ngoan ngoãn nghe lời.

Phong Lạc Hạm cũng thu tay lại, vẻ mặt cũng kỳ lạ.

Nhưng nàng vẫn chủ động nói, nở nụ cười xinh đẹp: "Đa tạ vị công tử này, nếu không Lạc Hạm sẽ phải xấu hổ rồi."

Quân Tiêu Dao nhấp một ngụm trà trong chén, cũng cười nhạt nói.

"Phong Thiên Nữ cần gì khiêm tốn, có thể làm thiên nữ thì tất nhiên không tầm thường."

"Đúng rồi, ta còn chưa biết vị công tử này là..." Phong Lạc Hạm nói.

Hỏa Linh Nhi nghe vậy thì trong đôi mắt đỏ hiện lên sự cảnh giác.

Nàng đương nhiên biết rõ sức hấp dẫn của Quân Tiêu Dao.

Nếu không nàng cũng không lôi kéo Quân Tiêu Dao về Hỏa tộc.

Chẳng lẽ Phong Lạc Hạm cũng có hứng thú sao?

Nghĩ đến đây, Hỏa Linh Nhi nói thẳng: "Vị này là sư phụ của ta!"

"Cái gì, sư phụ?"

Mọi người đều ngạc nhiên.

Với thân phận và địa vị của Hỏa Linh Nhi, để một nhân vật cấp Đại Đế thu nhận nàng làm đệ tử cũng có thể.

Vậy mà vị công tử trẻ tuổi này lại là sư phụ nàng.

Ánh mắt người xung quanh đầy nghi ngờ.

Bọn họ nghi ngờ có phải Hỏa Linh Nhi nhìn mặt mà chọn sư phụ không.

"Thì ra là vậy."

Đôi mắt đẹp xanh biếc của Phong Lạc Hạm hiện ra sự bất ngờ, nhưng cũng không khó hiểu như những người khác.

Nàng có thể cảm giác được sự bất phàm của Quân Tiêu Dao.

Chứ đừng nói đến tu vi của Hỏa Linh Nhi đã đột phá, còn có ngọn lửa kỳ lạ kia. Chắc chắn là do bái vị công tử áo trắng này ban tặng.

Vì vậy hắn càng trở nên thần bí, sâu không lường được.

Đáy lòng Phong Lạc Hạm nảy sinh sự tò mò.

Sau đó yến hội bắt đầu, mọi người vui vẻ hòa thuận, liên tục chúc mừng Phong Lạc Hạm.

Nàng cũng mỉm cười đáp lại.

Mà trong bầu không khí hòa hợp này bỗng nhiên có một thân hình chậm rãi đi đến.

Đó là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt đoan chính, chỉ có một mình lẻ loi đơn độc đi đến, sắc mặt lạnh nhạt không có biểu cảm nào.

"Chính là thiếu chủ Lục Nguyên ngu đần của Lục gia kia!"

"Sao hắn lại đến đây?"

Vị nam tử trẻ tuổi này chính là Lục Nguyên đến từ cổ tộc Lục thị đang đến Phong tộc.

Thấy Lục Nguyên đến, bầu không khí lập tức thay đổi!

Tất cả mọi người đều biết cổ tộc Lục thị thông qua một cổ lệnh, để Lục Nguyên kết hôn với Phong Lạc Hạm.

Nhưng không có ai quan tâm.

Chỉ là bọn họ không ngờ Lục Nguyên lại một mình đến yến tiệc.

To gan thật.

Đôi mắt đẹp của Phong Lạc Hạm cũng nhìn về phía Lục Nguyên.

Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn, thiếu chủ cổ tộc Lục thị sẽ thành hôn với nàng.

Nhưng mà tại sao trông không giống bộ dạng ngây ngốc si dại như trong tuyền thuyết nhỉ?

Mà nơi này là nơi tổ chức yến tiệc cho khách quý.

Với thân phận của Lục Nguyên thì chắc chắn sẽ bị thị vệ Phong tộc ngăn cản mới đúng.

Sao hắn có thể thản nhiên thoải mái tiến vào như vậy?

Đáy mắt Phong Lạc Hạm lóe lên sự nghi ngờ.

Nhưng sắc mặt nàng vẫn bình tĩnh, không thay đổi gì quá lớn.

Nhưng ở đây có một người mang sắc mặt âm trầm.

Đó là Hỏa Huyễn.

"Thế mà hắn dám đến, nhưng cũng tốt..."

Hỏa Huyễn nắm chặt ly rượu trong tay, chén rượu kia lập tức hóa thành tro bụi.

Quân Tiêu Dao vẫn ngồi yên thưởng trà.

Hắn cũng liếc mắt đánh giá Lục Nguyên.

Đáy mắt lóe lên tia kỳ dị.

Khá thú vị.

Thật sự thú vị.

Không phải Lục Nguyên là đứa con thế giới hay đứa con khí vận gì đó.

Sở dĩ Quân Tiêu Dao cảm thấy thú vị là bởi vì hắn nhận ra một loại dao động khí tức đặc thù.

Vận Mệnh Hư Vô!

Tuy hắn không xác định được cái gọi là Vận Mệnh Hư Vô này có phải là người xuyên việt giống như hắn không.

Nhưng người có Vận Mệnh Hư Vô rất hiếm có, vô cùng hiếm.

Từ trước đến giờ ngoại trừ hắn ra, Quân Tiêu Dao chưa từng gặp người thứ hai.

Trước đó, lúc Quân Tiêu Dao ở Cửu Thiên Tiên Vực chuyển sinh đầu thai vào Giới Hải.

Đã từng nhận một dao động khí cơ của Vận Mệnh Hư Vô.

Nhưng điều khiến Quân Tiêu Dao suy nghĩ là hắn cảm thấy gợn sóng Vận Mệnh Hư Vô của Lục Nguyên này chưa hoàn chỉnh.

Khiến người ta có cảm giác tan vỡ.

Điều này rất kỳ lạ, khiến cho người ta suy nghĩ sâu xa.

Nhưng cho dù thế nào, Lục Nguyên này cũng là cây rau hẹ khiến Quân Tiêu Dao thấy thú vị nhất đến tận bây giờ khi ở Giới Hải.

Hoặc là nói cây rau hẹ có bí ẩn lớn nhất.

Sắc mặt Quân Tiêu Dao vẫn bình thường.

Hắn cảm thấy mình đã tìm được niềm vui lớn.

Nếu như thật sự là Vận Mệnh Hư Vô Giả thì đối với hắn rất quan trọng.

Có lẽ sẽ khiến hắn được sinh ra lần nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!