Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3099: CHƯƠNG 3099: VẬN MỆNH HƯ VÔ DAO ĐỘNG, GIẾT GÀ DỌA KHỈ

"Phong Thiên Nữ, lần đầu gặp mặt."

"Nhưng ta không mang quà gì, hy vọng Phong Thiên Nữ không để ý."

Lục Nguyên chắp tay, giọng nói từ tốn.

Không có quà, còn có thể nói ngang nhiên bình thản như vậy, chỉ có duy nhất Lục Nguyên này.

Nhưng điều khiến mọi người chấn động không phải chuyện này mà là Lục Nguyên không bị ngốc sao?

"Chuyện gì xảy ra vậy, thiếu chủ đần kia hết ngốc rồi à?"

"Chẳng lẽ Lục gia chữa trị khỏi cho hắn rồi?"

"Kỳ lạ..."

Rất nhiều người đều không thể tin nổi.

Danh tiếng thiếu chủ đần độn của Lục Nguyên đã truyền khắp tinh giới Sơn Hải từ lâu.

Bây giờ hắn không còn đần nữa đúng là ngạc nhiên.

"Đương nhiên Lạc Hạm sẽ không để ý, nhưng hình như bệnh của Lục thiếu chủ chữa khỏi rồi, xin chúc mừng."

Phong Lạc Hạm rất hiểu lễ nghi, hoàn toàn không để bụng chuyện này.

Nàng cũng bất ngờ vì bệnh của Lục Nguyên đã khỏi rồi.

"Chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Đương nhiên, tuy ta không mang quà đến nhưng cũng có thể chỉ điểm tu hành cho thiên nữ."

Lục Nguyên nói như thật.

Hắn phát hiện tính cách của Phong Lạc Hạm không tệ.

Sau này nhận nàng làm thị thiếp cũng không ảnh hưởng gì.

Có thể nói bây giờ, Lục Nguyên rất tự cao tự đại.

Mà mọi người ở đây đều nhìn Lục Nguyên với ánh mắt như kẻ đần.

Lục Nguyên này đúng là chém gió không biết giới hạn, lại còn dõng dạc mở miệng muốn chỉ dạy cho Phong Lạc Hạm.

Quân Tiêu Dao thì cười nhạt một tiếng.

Làm màu thật, cũng chỉ là kẻ bình thường.

Ở đây có người đứng ngồi không yên.

"Lục Nguyên, có phải giữa chúng ta nên tính toán nợ nần không?"

Hỏa Huyễn đứng lên, khí tức toàn thân dâng lên, khí nóng quấn quanh người.

Trong đôi mắt bùng cháy ngọn lửa.

Tùy tùng của hắn không thể chết vô ích được.

"Tự tìm đường chết mà thôi, liên quan gì đến ta?"

Cho dù là đối mặt với quý công tử của Hỏa tộc thì Lục Nguyên vẫn lạnh nhạt.

"Một Lục gia nho nhỏ, có sức mạnh gì mà dám ăn nói như vậy với bổn công tử?"

Sắc mặt Hỏa Huyễn lạnh lẽo, trong mắt lóe lên sát ý.

Phát hiện được sát ý này, khóe môi Lục Nguyên cong lên nở nụ cười khinh thường.

"Nếu ngươi dám ra tay với ta thì tự gánh lấy hậu quả!"

Câu nói này khiến xung quanh yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều có vẻ mặt ngây ngốc. Bọn họ thật sự nghi ngờ rốt cuộc là Lục Nguyên từ kẻ ngốc thành người bình thường hay là càng trở nên ngu ngốc hơn.

Sao lại đắc tội với công tử hỏa tộc, không muốn sống nữa à?

"Đáng chết!"

Bị Lục Nguyên khiêu khích như vậy, với tính cách của Hỏa Huyễn sao có thể nhịn được.

Hắn trực tiếp ra tay.

Còn Lục Nguyên thì trong mắt lóe lên vẻ đùa cợt.

Đây đúng là điều hắn mong muốn.

Hắn đang cố ý chọc giận Hỏa Huyễn.

Sau đó thô bạo áp chế hắn, giết gà dọa khỉ, khiến những người khác đều kiêng kỵ.

Đồng thời cho Phong tộc thấy thực lực và tiềm năng của Lục Nguyên hắn.

Chỉ cần Phong tộc đảm bảo cho hắn thì Hỏa tộc cũng không dám làm gì hắn.

Đến cả Phong Lạc Hạm cũng có thể tùy tiện cho hắn sai sử, chỉ bảo hai lần, tăng tình cảm.

Nghĩ đến đúng là vô cùng đơn giản.

Cho nên Lục Nguyên cảm thấy, mọi thứ đều nằm trong bàn tay và sắp xếp của hắn.

Hỏa Huyễn trực tiếp ra tay.

Đánh một chưởng ra, chưởng phong nóng rực khiến nhiệt độ thiên địa nhanh chóng tăng lên.

Thân là con trai của Thánh chủ Hỏa tộc, thực lực của Hỏa Huyễn đương nhiên không thể coi thường.

Mà Phong Lạc Hạm lại khẽ nhếch môi lên, không hề ngăn cản.

Bởi vì nàng cảm thấy Lục Nguyên có hơi kỳ lạ, hoàn toàn khác với lời đồn.

Đối mặt với công kích của Hỏa Huyễn, Lục Nguyên vẫn bình tĩnh.

Trong mi tâm của hắn tỏa ra Luân Hồi chi ý trong Tam Sinh Luân Hồi Ấn, khẽ rung động.

Tuy Lục Nguyên đã bắt đầu trùng tu nhưng trước đó lãng phí quá nhiều thời gian nên hiện giờ chỉ dựa vào thực lực của bản thân, rõ ràng hắn không có khả năng đối đầu với Hỏa Huyễn.

Nhưng có Tam Sinh Luân Hồi Ấn ở đây, hắn hoàn toàn không sợ.

Ầm!

Giữa sân lập tức bùng nổ dao động đáng sợ, vầng sáng hừng hực chói lói.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được lực lượng kinh khủng bắn ra.

"Hừ..."

Một tiếng kêu đau vang lên.

Trong ánh mắt hãi hùng của tất cả mọi người, Hỏa Huyễn liên tục lùi lại, lồng ngực chấn động, khí huyết sôi trào.

"Sao lại như vậy?" Sắc mặt Hỏa Huyễn thảng thốt.

"Ca!"

Hỏa Linh Nhi thấy cảnh này thì sắc mặt thay đổi.

Nhưng Lục Nguyên không có ý định thu tay lại.

Hắn vốn dĩ muốn giết gà dọa khỉ, khiến người khác không còn dám mạo phạm trêu chọc hắn nữa.

Tuy hắn không đến mức trực tiếp giết chết Hỏa Huyễn nhưng cho hắn một bài học cũng không có vấn đề gì.

Nhưng đúng lúc này, Quân Tiêu Dao đặt chén trà xuống.

"Các hạ quá đáng rồi."

Nói xong, hắn cong ngón tay búng một cái.

Một sợi Hỗn Độn Chân Hỏa trực tiếp bay về phía Lục Nguyên.

Lúc đầu hắn còn thờ ơ nhưng sau đó, khi Hỗn Độn Chân Hỏa kia rơi đến trước người hắn.

Bỗng nhiên Lục Nguyên có cảm giác khủng bố sởn da gà.

Đó là cảm giác như linh hồn bị thiêu đốt thành tro bụi với lực lượng kinh khủng!

Ầm!

Lục Nguyên thúc giục lực lượng của Tam Sinh Luân Hồi Ấn lần nữa.

Một tầng ánh sáng óng ánh hiện lên, bên ngoài có vô số hoa văn kỳ dị huyền ảo lượn lờ.

Đây có thể là phòng ngự tuyệt đối, dưới Chuẩn Đế khó có ai có thể đánh tan được.

Theo Lục Nguyên thấy, Quân Tiêu Dao còn trẻ tuổi như vậy, tuy yêu nghiệt nhưng có thể lợi hại đến đâu chứ?

Nhưng mà...

Vù vù...

Nhưng khi Hỗn Độn Chân Hỏa kia rơi vào trên màn sáng, lập tức đốt thủng một cái lỗ to tròn.

Phải biết đây chỉ là một sợi Hỗn Độn Chân Hỏa thôi.

Nếu Quân Tiêu Dao lấy ra một ngọn lửa thì toàn bộ nơi này đều sẽ bị thiêu rụi hóa thành hư vô không còn lại gì!

Sau đó sợi Hỗn Độn Chân Hỏa kia không giảm đi thế lực mà bay về phía Lục Nguyên.

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Hỗn Độn Chân Hỏa trực tiếp dâng lên, bảo phủ toàn thân hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!