Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3100: CHƯƠNG 3100: GIẾT GÀ KHÔNG THÀNH LẠI BIẾN THÀNH GÀ

"Đó là..."

Đôi mắt xanh biếc xinh đẹp của Phong Lạc Hạm bỗng nhiên ngưng tụ lại!

Nàng đương nhiên nhìn ra ngọn lửa Quân Tiêu Dao sử dụng có cùng nguồn gốc với ngọn lửa mà Hỏa Linh Nhi lấy ra trong khi luận bàn lúc trước.

Nhưng uy lực giữa hai bên hoàn toàn không cùng một khái niệm!

Nếu cái Hỏa Linh Nhi lấy ra là ngọn lửa này, cho dù là nàng cũng phải vô cùng chật vật, sẽ gặp nguy hiểm lớn!

Mà Lục Nguyên trước mắt cũng khốn khổ như vậy.

Hắn bị thiêu đốt lăn lộn trên đất, những nơi đi qua đều bị thiêu thành tro bụi.

Người xung quanh vội vàng tránh ra, vẻ mặt vô cùng hãi hùng.

Thậm chí Thiên Đằng Tử có thù hận với Quân Tiêu Dao, lúc này đồng tử cũng co rụt lại.

"Ngọn lửa này..." Thiên Đằng Tử hốt hoảng.

Dường như hắn đã hiểu ra vì sao vừa rồi, Quân Tiêu Dao lại bỏ qua mình như vậy.

Hắn có bản lĩnh thật sự.

Lúc này tiếng gầm rú đau đớn của Lục Nguyên đầy truyền đến.

Tuy không còn ngu ngốc nữa nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục được ký ức kiếp trước.

Tâm trí đương nhiên cũng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại tính cách của thượng vị giả.

Giờ phút này hắn chỉ cảm thấy trái tim đau đớn, giống như đang ở trong địa ngục.

Nhưng hắn không bị thiêu thành tro tàn.

Vừa nãy Quân Tiêu Dao cũng không nghiêm túc, không sử dụng lực lượng thật sự của Hỗn Độn Chân Hỏa.

Hắn còn muốn biết bí mật của Lục Nguyên nên đương nhiên sẽ không thiêu chết hắn.

Thứ hai là trên người Lục Nguyên có Tam Sinh Luân Hồi Ấn bảo vệ.

Cho nên dù đau đớn đến tột cùng, khổ sở vô cùng nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Nhiều nhất cũng chỉ là mất mặt mũi mà thôi.

"Vị công tử này, không biết có thể tạm thời dừng lại được không..."

Phong Lạc Hạm mở miệng nói.

Dù sao Lục Nguyên cũng xảy ra chuyện trong tiệc sinh nhật của nàng, khó tránh khỏi có ảnh hưởng không tốt.

"Đương nhiên là được." Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.

Hắn vốn không muốn Lục Nguyên chết ở đây.

Hắn dùng ý niệm, Hỗn Độn Chân Hỏa lập tức bị dập tắt, biến mất vào hư vô.

"Ngọn lửa kia quá kinh khủng, chẳng lẽ hắn là hạt giống do Hỏa tộc cất giấu sao?"

Rất nhiều người nhìn về phía Quân Tiêu Dao đều mang vẻ kiêng dè sợ sệt.

Hiện giờ bọn họ đã hiểu ra, Hỏa Linh Nhi gọi hắn là sư phụ là thật.

Mà Hỏa Linh Nhi tuyệt đối không chọn sư phụ vì ngoại hình.

Vị công tử này thật sự có năng lực.

Mọi người lại nhìn về phía Lục Nguyên nằm trên mặt đất.

Lúc này hắn chật vật vô cùng, toàn thân cháy đen, tỏa ra mùi khét lẹt.

Đây là trong tình cảnh Quân Tiêu Dao đã kiểm soát uy lực mà Lục Nguyên vẫn khổ sở như vậy, thậm chí mặt mày cũng bị đốt hốc hác.

Đâu còn vẻ tự cao tự đại làm màu vừa rồi.

Giờ phút này không khác gì tên ăn mày đầu đường xó chợ.

Bộ dạng thê thảm như vậy đã thu hút tiếng cười của người xung quanh.

Thật ra bọn họ cũng không quen thân với Lục Nguyên.

"Quân huynh, đa tạ..."

Hỏa Huyễn nhìn Quân Tiêu Dao đầy cảm kích.

Nếu không có hắn ra tay thì chỉ sợ hôm nay Hỏa Huyễn sẽ mất mặt.

Hỏa Linh Nhi cũng nở nụ cười ngọt ngào.

Dưới cái nhìn của nàng, Quân Tiêu Dao ra tay giúp đỡ huynh trưởng của nàng cũng là gián tiếp xem trọng nàng.

Mà lúc này, Lục Nguyên chậm rãi đứng lên, toàn thân cháy đen, còn đang run lẩy bẩy.

Hàm răng của hắn cũng run lập cập, nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao, khó mà giữ được vẻ kiêu ngạo siêu nhiên lúc nãy.

Vốn muốn giết gà dọa khỉ, vừa lên tiếng là làm mọi người chấn động.

Kết quả bây giờ lại ngược lại, giết gà không thành, bản thân lại biến thành con gà bị giết.

Ngược lại Quân Tiêu Dao khiến cho người ta kính sợ, làm người khác chấn động.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

"Lục Nguyên, ngươi có sao không?"

Phong Lạc Hạm lễ phép hỏi.

Khóe mắt Lục Nguyên run rẩy.

Ngươi thấy ta có giống không sao không?

Nhưng vì ngại thể diện, Lục Nguyên vẫn nghiến răng nói ra.

"Vẫn ổn, không nguy hiểm đến tính mạng."

Phong Lạc Hạm khẽ gật đầu.

Tuy nàng liên hôn với Lục Nguyên nhưng thật ra giữa hai người không có quan hệ gì, càng không nói đến không có chút tình cảm nào.

Thậm chí hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt.

Nhưng hiển nhiên Lục Nguyên đã cho Phong Lạc Hạm ấn tượng đầu tiên vô cùng sâu sắc.

Đổi lại là bất kỳ nữ tử nào, e rằng đều không muốn liên quan đến Lục Nguyên nữa.

Bởi vì chuyện này rất xấu hổ.

Thậm chí Phong Lạc Hạm cũng âm thầm lắc đầu.

Dưới cái nhìn của nàng, nếu như Lục Nguyên khiêm tốn một chút, lúc đối đầu với Hỏa Huyễn giữ lại thủ đoạn, không tiến đến áp bách thì có lẽ vị công tử kia sẽ không ra tay.

Nhưng mọi chuyện đều do Lục Nguyên tự gây ra.

Ấn tượng đầu tiên của Phong Lạc Hạm với Lục Nguyên đã hoàn toàn âm điểm.

Sau đó, sự việc xen ngang cứ thế mà trôi qua.

Lục Nguyên yên lặng dùng năng lực của Tam Sinh Luân Hồi Ấn chữa trị thương thế, trái lại không phải là vấn đề quá nghiêm trọng.

Chẳng qua thật sự có phần thảm hại, khó mà giữ được mặt mũi.

Ánh mắt của hắn dán chặt vào Quân Tiêu Dao.

Không biết tại sao cả người Quân Tiêu Dao mang đến cho hắn cảm giác nguy hiểm.

Phải biết rằng lai lịch của hắn không hề bình thường. Tuy bây giờ trí nhớ vẫn còn mơ hồ chưa hồi phục, nhưng chắc chắn hắn đã từng là một trong những đại nhân vật của vũ trụ Khởi Nguyên.

Vậy mà công tử áo trắng trước mặt kia lại có thể khiến hắn chật vật đến như thế!

Lục Nguyên khó lòng giữ vững cái loại tự tin quá mức kia, từ tận đáy lòng chỉ còn lại sát ý lạnh lùng với Quân Tiêu Dao.

Một chiêu này của Quân Tiêu Dao đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của hắn.

Tuy bị Lục Nguyên xen vào, nhưng bầu không khí vẫn được khôi phục lại.

Nếu như Lục Nguyên thật sự trấn áp được Hỏa Huyễn, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến bầu không khí.

Mà bây giờ Lục Nguyên đang chật vật sẽ trở thành trò cười cho mọi người.

Giống như thằng hề trên sân khấu, hắn thực sự đã khuấy động bầu không khí sôi động hơn.

Một vị thiên kiêu lên tiếng: "Phong Thiên Nữ, yến tiệc sinh thần lần này, món quà cũng không phải thứ gì quá quý giá, đây là Hà Y Ngũ Sắc, hy vọng Thiên Nữ sẽ nhận."

Hắn vừa vỗ tay một cái, ngay lập tức có người hầu bê lên một cái khay.

Hào quang toả ra xung quanh, ngũ sắc mờ ảo.

Rõ ràng là một bộ Hà Y tráng lệ, phát ra ánh sáng lộng lẫy.

Đó không chỉ đơn giản là một bộ y phục, mà còn là một bộ Bảo Y hộ thể hiếm thấy, có giá trị liên thành.

Vị thiên kiêu này, tuy tặng đồ vật không quá quý giá, nhưng rõ ràng cũng hao tâm tốn sức.

Là bởi vì muốn lấy lòng Phong Lạc Hạm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!