"Đa tạ đạo huynh."
Trên mặt Phong Lạc Hạm lộ ra nụ cười lịch sự như thường lệ.
Hiển nhiên đó chỉ là lễ nghi nàng dùng để đối đãi với mọi người. Nàng sẽ không thực sự vui vẻ chỉ vì một món quà.
"Phong Thiên Nữ, đây là Trường Thanh Thảo ta hái được từ vùng cực nam, hy vọng Thiên Nữ đừng chê."
"Đây là Bát Bảo Lưu Ly Tâm..."
Các tu sĩ từ khắp nơi đang hiện diện, đặc biệt là những nam thiên kiêu hâm mộ Phong Lạc Hàm, đều dâng lên đủ loại quà tặng.
Tựa như Phượng Hoàng đực đua nhau khoe sắc để làm hài lòng giống khác phái.
Lúc này Hỏa Huyễn cũng dâng lên món quà của mình.
"Phong Thiên Nữ, đây là Cửu Huyền cương phong nguyên bản mà ta tự mình thu thập, là thứ thích hợp nhất để tu hành Phong Linh Thánh Thể của Thiên Nữ."
Hỏa Huyễn giơ lòng bàn tay lên, một quả cầu cương phong nguyên bản màu xanh hiện ra, bên trong phát ra tiếng thét, hư không đều đang rung chuyển cùng nó.
"Chậc, vậy mà cũng có thể tìm được Cửu Huyền cương phong."
"Công tử Hỏa tộc dụng tâm rồi."
Nhìn thấy quà tặng sinh thần của Hỏa Huyễn, rất nhiều người có mặt đều phải thốt lên, hơi hổ thẹn vì thua kém.
Bản thân Cửu Huyền cương phong đã hiếm hoi quý giá, lại khó mà lấy được, quả thật là vô giá.
Chưa kể còn cực kỳ phù hợp với Phong Linh Thánh Thể của Phong Lạc Hạm.
Có thể nói Hỏa Huyễn thật sự đã bỏ ra công sức và tâm tư để chuẩn bị.
"Đa tạ Hỏa Huyễn công tử, cái này quả thật cực kỳ quý giá, để Lạc Hàm nhận thì hơi ngại."
"Đâu có, xin Thiên Nữ cứ nhận." Hỏa Huyễn mỉm cười.
Phong Lạc Hạm cũng đáp lại cảm ơn rồi nhận lấy món quà.
Ở bên khác, Lục Nguyên vừa hồi phục vết thương trong cơ thể, vừa nhìn đoàn người lần lượt đến tặng quà, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường.
Hạng người không đủ năng lực mới cố gắng lấy lòng nữ tử.
Đợi đến khi trí nhớ và tu vi của hắn khôi phục lại, lúc đó thi triển một phần thực lực, hắn tin hắn có khả năng khiến Phong Lạc Hạm cảm phục.
Mà bên khác Quân Tiêu Dao đang hờ hững liếc nhìn Lục Nguyên.
Ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
Hắn cảm thấy cần phải cho Lục Nguyên thêm áp lực và động lực.
Dù sao đứa con khí vận cũng giống như lò xo, áp lực đè lên càng lớn thì nó bật ra càng mạnh.
Hắn cũng có thể nhanh chóng biết được bí mật đằng sau Lục Nguyên.
Nghĩ đến đây Quân Tiêu Dao bỗng thản nhiên nói: "Hôm nay mạo muội đến đây, không chuẩn bị quà gì cho Thiên Nữ, hy vọng Thiên Nữ sẽ không để ý."
Hắn vừa cất lời, tất cả mọi người đều trở nên yên lặng. Nhiều người có vẻ hơi kinh ngạc.
Những nam nhân khác đều bận rộn dâng quà nịnh nọt Phong Lạc Hạm.
Quân Tiêu Dao ngược lại thẳng thừng nói rằng mình không chuẩn bị quà.
Cái này có phần quá thẳng năm rồi.
Thật sự không cho nữ tử nhà người ta chút mặt mũi nào.
Phong Lạc Hạm cũng ngẩn người.
Đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nam tử tùy hứng như Quân Tiêu Dao.
Có điều dùng tu vi của nàng kiềm chế, dĩ nhiên sẽ không có biểu hiện xấu hổ nào.
Đặc biệt sau khi Quân Tiêu Dao thi triển một phần thực lực của mình.
Không ai ở đây dám xem nhẹ người này, công tử áo trắng từ đầu đến cuối đều dửng dưng nhàn nhã.
Thật ra Quân Tiêu Dao có rất nhiều thứ có thể dùng làm quà tặng.
Tài nguyên bảo bối, nhiều vô số kể.
Thậm chí đưa hoa Bất Lão ra cũng đã đủ để xem như một món quà lớn.
Nhưng Quân Tiêu Dao không có thói quen tặng quà miễn phí. Mà trước mắt hắn có ý định khác.
"Nhưng nếu Thiên Nữ không ngại, Quân mỗ sẽ gảy một khúc nhạc, coi như tạm góp vui."
"Cái gì?"
Rất nhiều người nghe đến đây phải giật mình lần nữa.
Tuy Phong Lạc Hạm giỏi cầm khúc là chuyện ai cũng biết, nhưng ở trước mặt Phong Lạc Hạm đánh đàn không tránh khỏi cảm giác như múa rìu trước mặt Lỗ Ban.
Tuy Phong Lạc Hạm không phải Đại tông sư cầm đạo gì, nhưng dù sao cũng am hiểu sâu sắc phương diện này.
Nếu như không có chút thực nào mà đánh đàn trước mặt Phong Lạc Hạm, trái lại có phần không biết lượng sức mình.
"Sư phụ biết đánh đàn?"
Không nói đến những người khác, khuôn mặt xinh đẹp của Hỏa Linh Nhi trở nên bối rối.
Sư phụ nàng thật sự toàn năng toàn diện đến vậy sao?
"Ồ, Quân công tử cũng thông thạo về âm luật cầm khúc sao?"
Khuôn mặt xinh đẹp của Phong Lạc Hạm lộ ra vẻ thích thú.
"Cũng giống như Thiên Nữ, chỉ là sở thích mà thôi, không đến mức thanh nhã." Quân Tiêu Dao khẽ lắc đầu.
"Lạc Hạm nguyện kính cẩn lắng nghe."
Phong Lạc Hạm xinh đẹp trí tuệ, là người tao nhã nhất.
Những người khác dâng tặng quà vật, dù cho có quý giá thế nào đi nữa, Phong Lạc Hạm cũng chỉ lịch sự nói đa tạ.
Nhưng đối với việc Quân Tiêu Dao đánh đàn, lòng hiếu kỳ của nàng quả thật đã bị khơi dậy.
Vị công tử áo trắng thâm tàng bất lộ này, phải chăng về cầm đạo cũng mang đến cho người khác bất ngờ?
Quân Tiêu Dao điềm tĩnh mỉm cười.
Thuận tay lấy ra một cây cổ cầm.
Cả cây cổ cầm hình dáng thon dài, màu đỏ mạ vàng. Bên ngoài có đường vân Phượng Hoàng sơn thủy, đường viền ám kim, lộ ra sự xa hoa tinh tế có nội hàm.
Bảy sợi dây đàn hiện lên màu đỏ óng, cực kỳ rực rỡ chói mắt.
Đây chính là Phượng Minh Kỳ Sơn đàn.
Đã lâu rồi Quân Tiêu Dao không dùng đến cây đàn này. Bây giờ đẳng cấp cũng không cách nào bắt kịp hắn.
Có điều Quân Tiêu Dao cũng không dùng cổ cầm như binh khí giết địch, đương nhiên hắn sẽ không để ý đến đẳng cấp của nó, chỉ cần nó vang là đủ rồi.
Ngón tay thon dài trắng nõn của Quân Tiêu Dao lướt qua bảy sợi dây đàn, tiếng đàn khoan thai.
Trong chớp mắt dường như Đại Đạo hoà hợp, trời đất hiện ra điềm lành.
Trong không trung từng tia sáng rơi xuống.
Đó là thiên địa chi đạo tự mình hiển hoá, giống như để trợ hứng cho tiếng đàn của Quân Tiêu Dao.
Phong Lạc Hạm nghe đến đây khuôn mặt lập tức thay đổi.
Bởi cái gọi là ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề xem môn đạo. Những người khác có lẽ chỉ thán phục trước một Quân Tiêu Dao có thể đánh đàn.
Nhưng Phong Lạc Hạm biết rằng, Quân Tiêu Dao vừa ra tay liền vô cùng phi phàm.
Cho dù là Đại tông sư cầm đạo cũng chỉ đến thế mà thôi.