Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3102: CHƯƠNG 3102: ĐÂY LÀ ĐANG TRANH GIÀNH NAM NHÂN SAO?

"Sao có thể..."

Phong Lạc Hạm có phần thất thần.

Quân Tiêu Dao thật sự còn quá trẻ.

Ở tuổi như vậy, tu vi thâm sâu khó dò thì cũng thôi đi.

Vậy mà cầm đạo cũng có thể đạt được trình độ sâu sắc như vậy.

Nhưng Phong Lạc Hạm không biết, đây chẳng qua chỉ là bắt đầu mà thôi.

Dần dần khúc đàn của Quân Tiêu Dao dường như kéo tất cả mọi người vào không gian huyền diệu bên trong nó.

Trong không gian mờ ảo, tựa như mọi người đều thấy được một bức tranh, một câu chuyện xưa, giống như bức tranh kia đang mở ra, ung dung mà bộc lộ.

Một vị nhạc công ở trong núi đánh đàn, vô cùng cao ngạo, cô đơn một mình.

Không ai có thể thưởng thức khúc đàn của hắn.

Mãi đến một ngày có một tiều phu đi ngang qua, lại có thể nghe hiểu và lĩnh hội sự huyền diệu bên trong khúc đàn kia.

Nhạc công mừng rỡ, liền xem người đó như tri âm.

Sau này vào một ngày, tiều phu quy tiên đi về tây phương.

Nhạc công bi thương, đau lòng vì mất đi tri âm, vứt đàn cắt dây, suốt đời không bao giờ đàn nữa.

Khó mà tưởng tượng, một khúc đàn lại có thể chất chứa câu chuyện xưa khiến người cảm động như vậy.

Đem câu chuyện kết hợp vào bên trong khúc đàn, để mọi người có thể thấy được cảnh tượng đó.

Đây quả là bản lĩnh cầm đạo cực kỳ tuyệt vời thâm sâu.

Toàn thân Quân Tiêu Dao được bao phủ bởi hào quang, đánh đàn mà diễn tấu, khí tức thoát tục.

Mọi người có mặt giống như đều bị cảm hoá, thậm chí cảm thấy tâm trạng thăng hoa.

Khúc đàn kết thúc, ai ai cũng yên lặng.

Không có ai phát ra tiếng động.

Bởi bọn họ còn đang chìm đắm trong đó.

Thậm chí đến cả Lục Nguyên vẻ mặt cũng thất thần.

Quá hoàn mỹ.

Khúc đàn này của hắn, không ai có thể tìm ra khiếm khuyết nào.

Đừng nói là ngoài nghề, ngay cả trong nghề, cho dù là Đại tông sư cầm đạo cũng phải thán phục!

Qua một hồi lâu, vài người mới dần lấy lại tinh thần.

Sự kinh ngạc và ca ngợi hiện lên trong mắt khó mà che giấu. Còn có người khẽ ôm quyền với Quân Tiêu Dao.

Bởi vì khúc đàn này đã khiến cho tâm trạng của mọi người thăng hoa, trong không gian mờ ảo, vậy mà lại có dấu hiệu đột phá.

Lắng nghe khúc nhạc đối với bọn họ mà nói không thua gì đại cơ duyên.

"Tao nhã, quá tao nhã."

"Dư âm còn văng vẳng bên tai, ba ngày không dứt..."

"Ta không có văn hóa gì, chỉ có thể nói đệt, mẹ nó thật êm tai."

Sau một lúc yên tĩnh ngắn ngủi, khắp nơi đều trở nên ồn ào xáo động.

Mà Hỏa Linh Nhi càng không khỏi thốt lên, ngôi sao nhỏ trong đôi mắt long lanh xinh đẹp dâng lên sự sùng bái.

Ở trong mắt nàng, Quân Tiêu Dao đã là một nam tử hoàn mỹ tuyệt thế.

Không ngờ rằng còn là một người toàn năng toàn diện, đến cả cầm đạo cũng xuất thần nhập hóa như vậy.

Hỏa Linh Nhi tưởng chừng như mê đắm không lối thoát, thật sự quá hoàn mỹ rồi.

Đồng thời cũng có rất nhiều người cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Quà mà Quân Tiêu Dao tặng mới thật sự phong nhã!

Những món quà mà họ tặng có tính là gì, thật sự quá thô tục!

Loại cộng hưởng và thưởng thức về mặt tinh thần này, mới phù hợp nhất với tính cách phong nhã và tài trí của Phong Lạc Hạm.

Vừa nghĩ đến đây, lúc này mọi người mới phát hiện hình như Phong Lạc Hạm chưa có phản ứng gì.

Bọn họ nhìn thoáng qua mới thấy Phong Lạc Hạm vẫn còn ở trạng thái hơi ngẩn ngơ.

Một lát sau mới dần lấy lại tinh thần.

Khuôn mặt trái xoan thanh tú như bạch ngọc ửng hồng, có hơi hốt hoảng, khâm phục, xúc động.

Giống như đạt đến cao trào tinh thần, hồn phách thất lạc.

"Quân công tử, đây là khúc gì vậy?"

Hơi thở của Phong Lạc Hạm có hơi dồn dập, nhìn chằm chặp vào Quân Tiêu Dao, giống như đang nhìn một loại báu vật nào đó.

Quân Tiêu Dao thản nhiên cười nói.

"Khúc này tên là Cao sơn lưu thủy."

"Cao sơn lưu thủy..."

Phong Lạc Hạm tự lẩm bẩm, sau đó nói: "Vậy câu chuyện bên trong mà Lạc Hạm lúc nãy nghe được chẳng lẽ là..."

"Không sai, khúc đàn này quả thật có một câu chuyện cũ..." Quân Tiêu Dao khẽ cười.

Tuy lúc nãy ở bên trong khúc đàn bọn họ đã biết được câu chuyện.

Nhưng Quân Tiêu Dao vẫn kể lại một cách ngắn gọn sự tích Bá Nha cắt đứt dây đàn.

Sau khi nghe xong ai ai cũng phải cảm thán. Mà có vài người trong mắt hiện lên dị sắc. Cái gọi là cao sơn lưu thủy gặp tri âm, Quân Tiêu Dao gảy khúc này chẳng lẽ ý chỉ Phong Lạc Hạm với hắn là tri âm?

Tất cả mọi người hâm mộ Phong Lạc Hạm ở đây đều dâng lên đủ loại quà tặng, không từ thủ đoạn, khuôn sáo đến cực điểm.

Mà Quân Tiêu Dao lại dùng một khúc đàn để biểu lộ tâm tư.

Thật thanh lịch xiết bao! Tâm tư quả là quá tinh tế!

Mà dường như Phong Lạc Hạm cũng hiểu được ý này, trên đôi gò má săn chắc như ngọc có sương khói lượn lờ.

Đối với những món quà của người khác, Phong Lạc Hạm chỉ lịch sự cảm ơn.

Nhưng nàng thật sự vô cùng yêu thích khúc nhạc này, rất phù hợp với thẩm mỹ và khẩu vị của nàng.

Thêm vào đó Quân Tiêu Dao mặc áo trắng nhẹ nhàng, tiêu sái như tiên. Dáng vẻ đánh đàn tấu khúc đó mang theo phong thái tài hoa, tài nghệ vô song.

Chỉ nữ nhân không có trái tim mới không hề cảm thấy gì.

Không, cho dù là nữ nhân có trái tim sắt đá cũng sẽ rung động, không có cách nào bình tĩnh.

Nhìn thấy vẻ mặt ửng đỏ hiếm có của Phong Lạc Hạm, những nam nhân có mặt đều thở dài trong lòng.

Họ thua rồi.

So với bản lĩnh theo đuổi nữ nhân của Quân Tiêu Dao, bọn họ quá tầm thường, ở trình độ quá thấp!

Hỏa Huyễn cũng sững sờ, sau đó lại cười khổ.

Nếu như con lợn Lục Nguyên muốn chinh phục cây cải trắng Phong Lạc Hạm, đương nhiên hắn sẽ là người đầu tiên không đồng ý.

Nhưng nếu là Quân Tiêu Dao.

Nói thật, ở mọi phương diện có thể gọi là hoàn mỹ, khiến người khác không thể tìm được chút tì vết nào.

Nếu thua dưới tay Quân Tiêu Dao, Hỏa Huyễn cũng chỉ đành cười khổ nhận thua.

Nam tử tuyệt thế hoàn mỹ như thế này, không phải là người hắn có thể so sánh.

Còn Lục Nguyên khi nhìn thấy vẻ mặt của Phong Lạc Hạm, hắn nhíu mày, sắc mặt thay đổi.

Tuy hắn tự cao tự đại, cũng không quá thích Phong Lạc Hạm.

Nhưng suy cho cùng đó là nữ nhân có quan hệ thông gia với hắn. Bây giờ lại có thái độ như vậy với nam nhân khác, khiến hắn cảm thấy không thích.

Tuy rằng không thích nhưng cũng chẳng có cách nào khác, chỉ có thể nhẫn nhịn, bởi vì căn bản hắn đánh không lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!