"Chờ đấy, bây giờ không phải lúc..." Lục Nguyên hít một hơi thật sâu.
Lúc này, sau một hồi bối rối Phong Lạc Hạm quyết định lấy hết dũng khí nói:
"Khúc đàn của Quân công tử, khiến cho Lạc Hạm như nghe tiên nhạc, tai như được thông suốt."
"Không biết sau khi yến tiệc sinh thần của Lạc Hạm kết thúc, có thể mời Quân công tử ở lại, chỉ dạy cho Lạc Hạm khúc đàn này không."
"Dĩ nhiên khúc đàn này tao nhã như vậy, Lạc Hạm có thể trả bất cứ giá nào."
Phong Lạc Hạm vừa nói xong, tiếng trái tim tan vỡ của đám nam nhân vang lên khắp nơi.
Phong Lạc Hạm muốn giữ riêng Quân Tiêu Dao ở lại, điều này có nghĩa là gì đã quá rõ ràng.
Nhưng bọn họ vẫn luôn thua một cách tâm phục khẩu phục, không hề oán trách.
Quân Tiêu Dao nghe vậy, lạnh lùng nói: "Thiên Nữ cứ nói đùa, chỉ là một khúc đàn mà thôi, cần phải trả gì chứ?"
"Dành cho người có thể nghe hiểu được, mới là chốn về tốt nhất của khúc đàn này."
"Nếu Thiên Nữ muốn học, đương nhiên Quân mỗ có thể dạy. Khúc đàn này vào tay Thiên Nữ, ắt hẳn cũng có thể nở hoa."
Lời của Quân Tiêu Dao càng khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của Phong Lạc Hạm hiện lên vẻ vui mừng.
Khác hẳn với nụ cười lịch sự lúc nãy.
Đó là một nụ cười thật sự, xuất phát từ nội tâm vui sướng.
Nhưng lúc này biểu cảm của Hỏa Linh Nhi có phần ghen ghét.
Nàng bỗng giơ tay ôm lấy cánh tay Quân Tiêu Dao, giống như công khai đánh dấu chủ quyền, sau đó nói:
"Sư phụ, người chưa từng nói với Linh Nhi là người biết đánh đàn."
"Đây cũng chẳng phải chuyện gì đáng nói." Quân Tiêu Dao lạnh nhạt đáp.
Mà tất cả mọi người có mặt nhìn thấy cảnh này, trong đầu đều ong ong cả lên.
Quân Tiêu Dao thế mà cùng lúc có được sự ưu ái của cả hai nữ nhân Hỏa Linh Nhi và Phong Lạc Hạm.
Phải biết rằng đồng thời khiến cả hai mỹ nhân Phong Hỏa cảm phục là chuyện tất cả nam nhân ở tinh giới Sơn Hải tha thiết ước mơ nhưng không làm nổi.
Quân Tiêu Dao lại làm được!
"Sư phụ ở lại một mình khiến Linh Nhi không yên lòng, hay là người dẫn Linh Nhi theo đi..." Hỏa Linh Nhi dịu dàng mềm giọng nói.
Phong Lạc Hạm thấy thế, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng lại lên tiếng.
"Linh Nhi cô nương, ta chẳng qua chỉ mời Quân công tử ở lại để học gảy khúc đàn thôi, có cái gì không được chứ?"
Hỏa Linh Nhi nhíu mày, nói: "Là đánh đàn, hay là yêu đương?"
Đôi hàng mi dài của Phong Lạc Hạm cụp xuống, nói: "Hình như Quân công tử chẳng qua chỉ là sư tôn của Linh Nhi cô nương, đâu phải là đạo lữ?"
"Có vẻ Linh Nhi cô nương quản rộng quá thì phải?"
"Phong Lạc Hạm, ngươi..."
Hỏa Linh Nhi nhất thời không nói lên lời, nghiến răng nghiến lợi.
Phong Lạc Hạm này, chắc chắn muốn tranh giành sư tôn với nàng!
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, mở rộng tầm mắt.
Phong Hỏa song mỹ đang tranh giành nam nhân với nhau đấy à?
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, có ai ngờ được có một ngày Phong Lạc Hạm và Hỏa Linh Nhi, đôi Phong Hỏa song mỹ này lại vì một nam nhân mà đối chọi gay gắt? Quả là khiến bọn họ phải mở rộng tầm mắt.
Nhưng chuyện không nói nên lời nhất chính là, một đám nam thiên kiêu ở đó lại không ghen ghét nổi!
Nếu đổi lại là Lục Nguyên, tất cả mọi người sẽ cảm thấy như cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.
Nhưng nếu là Quân Tiêu Dao thì không một ai phát cáu được!
Bởi chính bọn họ cũng phải thán phục Quân Tiêu Dao không ngớt!
Thực lực thâm sâu khó dò, cầm đạo xuất thần nhập hoá, mà dung mạo khí chất càng không so nổi!
Đến cả Hỏa Huyễn trước giờ vẫn luôn ái mộ Phong Lạc Hạm nhìn thấy cảnh này cũng chỉ cười khổ một tiếng.
Thật sự là hắn thua, nhưng thua tâm phục khẩu phục.
Đổi lại là Lục Nguyên, Hỏa Huyễn đương nhiên sẽ không tâm phục.
Nhưng riêng Quân Tiêu Dao, tất cả mọi người đều cảm thấy rất hài hoà, rất bình thường, không có gì sai trái.
Bọn họ cũng không hề cảm thấy Quân Tiêu Dao trèo cao Phong Lạc Hạm.
Nữ tử có thể khiến Quân Tiêu Dao phải trèo cao không tồn tại trên thế giới này.
Thậm chí Hỏa Huyễn thầm nghĩ, nếu Quân Tiêu Dao chính là thể chất vạn cổ vô song, thì e rằng Phong Lạc Hạm mới là người trèo cao Quân Tiêu Dao!
Dĩ nhiên nếu Hỏa Huyễn biết được thân phận và lai lịch thật sự của Quân Tiêu Dao.
Ví dụ như thế lực chung cực và quan hệ với Vân Thánh đế cung.
Thì Hỏa Huyễn tuyệt đối sẽ cho rằng, Phong Lạc Hạm chính xác là người trèo cao Quân Tiêu Dao!
Một bữa yến tiệc sinh thần cứ như vậy mà kết thúc.
Chẳng ai nghĩ đến, ở một bữa yến tiệc sinh thần lại có thể xem nhiều trò vui đặc sắc như thế.
Vốn dĩ Lục Nguyên nên là kiểu người giả heo ăn thịt hổ, gáy một tiếng ai nấy đều kinh ngạc.
Chẳng những không ngu ngốc, mà thậm chí còn có thể áp chế Hỏa Huyễn.
Ánh hào quang của Lục Nguyên không chỉ hoàn toàn bị che lấp, mà ngược lại còn cực kỳ thảm hại, trở thành trò cười của mọi người.
Sau yến tiệc sinh thần.
Vì lời mời của Phong Lạc Hạm nên Quân Tiêu Dao tạm thời ở lại, chỉ dạy nàng khúc đàn kia.
Tuy trong lòng Hỏa Linh Nhi kiêng dè, sợ Phong Lạc Hạm cũng giống như nàng, có âm mưu làm loạn với sư phụ.
Nhưng chung quy nàng cũng không phải là kiểu người quá ngang ngược, không vô cớ mà can dự vào.
Về phía Lục Nguyên, hắn được người Phong tộc tùy tiện sắp xếp cho một căn phòng nhỏ.
Điều này khiến cho sắc mặt của Lục Nguyên càng thêm lạnh lẽo.
Nhưng điều quan trọng nhất đối với hắn bây giờ chính là hồi phục vết thương.
Dù sao cũng là Hỗn Độn Chân Hoả, gây nên thương thế không nhỏ.
Mà bên phía Quân Tiêu Dao lại bị Phong Lạc Hạm dẫn đến một nơi riêng tư.
Đó là nơi bế quan của riêng nàng.
Sơn linh thủy tú, hoa cỏ đua nhau khoe sắc, linh khí dạt dào, phong cảnh hết sức đẹp đẽ.
"Nơi này thế mà ý cảnh tương hợp với cao sơn lưu thủy." Quân Tiêu Dao cười nhạt nói.
"Đương nhiên rồi, đàn tốt phải phối cảnh đẹp, đàn cảnh tương hợp, càng có thể thấy huyền diệu."