"Hồng Tụ quận chúa còn nói, nàng muốn giới thiệu một người bằng hữu cho ngươi quen biết." Thị nữ bổ sung thêm.
"Bằng hữu?"
Mày đen của Hạ Uyển Họa nhẹ nhàng nhướn lên.
Nói thật, hiện tại Hạ Uyển Họa không có tâm trạng kết giao bằng hữu gì.
Chỉ nguyên chuyện thông gia với Tần Thái Uyên của Thánh triều Thần Tiêu thôi cũng đã đủ để khiến nàng sứt đầu mẻ trán, có hơi khó mà xử lý được rồi.
Nhưng bất luận như thế nào, Hạ Uyển Họa cũng biết một chút.
Nàng không có khả năng kết thông gia với Tần Thái Uyên.
Không chỉ bởi vì nàng có lý do của riêng mình
Mà còn vì nếu như làm như thế thì toàn bộ Thánh triều Đại Hạ, đều sẽ trở nên phụ thuộc Thánh triều Thần Tiêu.
Sau đó dần dần bị từng bước bị xâm chiếm chiếm đoạt.
Tuy trong lòng có chút phiền nhiễu.
Nhưng Hồng Tụ quận chúa mời, Hạ Uyển Họa vẫn phải đi.
Hoàng cung Đại Hạ, trong một tòa cung điện lộng lẫy.
Quân Tiêu Dao ngồi, khoan thai thưởng trà.
Hồng Tụ quận chúa nhìn thấy như vậy thì trong lòng cũng tặc lưỡi cảm thán.
Hạ Uyển Họa là thiên chi kiêu nữ của tinh giới Thương Hoa, trữ đế của Thánh triều Đại Hạ đồng thời cũng là đệ nhất mỹ nhân.
Cơ hội có thể nhìn thấy nàng tuyệt đối không nhiều.
Chớ nói chi là loại tự mình đến gặp mặt này.
Người bình thường thiếu điều hao hết tâm tư muốn lưu lại cho Hạ Uyển Họa một ấn tượng tốt.
Quân Tiêu Dao thì lại lạnh nhạt như thường, giống như gặp mặt một người bình thường nào đó.
Chẳng qua có lúc.
Một dáng người mỹ lệ như vẽ đi đến đây.
Chính là Hạ Uyển Họa.
"Uyển Họa!"
Hồng Tụ quận chúa lộ ra gương mặt tươi cười, tiến lên nghênh đón.
Hạ Uyển Họa cũng là mỉm cười.
Sau đó, ánh mắt của nàng, vô ý dịch chuyển rơi lên trên người Quân Tiêu Dao.
Đôi mắt trong suốt như vẽ dừng lại.
Nhất thời thất thần, linh hồn cũng giống như bị cố định lại.
"Uyển Họa?"
Nhìn thấy Hạ Uyển Họa bỗng nhiên thất thần, Hồng Tụ quận chúa lộ ra vẻ nghi ngờ, sau đó thuận theo ánh mắt nàng nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Nàng lập tức nở ý cười mập mờ.
Quả nhiên.
Ngay cả Hạ Uyển Họa, cũng đều bị sự soái khí của Quân công tử chấn nhiếp sao?
Hồng Tụ quận chúa lần đầu tiên nhìn thấy Quân Tiêu Dao, cũng có phản ứng không khác mấy.
Nhưng nàng nghĩ sai rồi, Hạ Uyển Họa không phải ngây người vì khí chất và dung mạo của Quân Tiêu Dao.
Mà là bởi vì trong một khắc Hạ Uyển Họa tiến này, trong lòng Quân Tiêu Dao cũng đã sáng tỏ.
Hắn cảm nhận được khí tức linh hồn quen thuộc.
Tuy trước đó Quân Tiêu Dao cũng có nghĩ, liệu ở vũ trụ Khởi Nguyên có một trong bốn hồn của Khương Thánh Y hay không.
Dù sao thân là vũ trụ đặc biệt nhất Giới Hải, có lẽ cũng có liên quan đến nhân quả nào đó trong cõi u minh.
Mà bây giờ, quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của hắn.
Điều duy nhất khiến Quân Tiêu Dao bất ngờ chính là không nghĩ tới sẽ đụng mặt nhanh như vậy.
Có lẽ chuyện này là do Quân Tiêu Dao và Khương Thánh Y vốn có nhân duyên có cắt cũng không ngừng được, liên kết bọn họ, để bọn họ gặp nhau.
Trước khi đến Thánh triều Đại Hạ.
Ý nghĩ của Quân Tiêu Dao là sẽ hợp tác với Hạ Uyển Họa, theo nhu cầu của cả hai người hợp tác hai bên cùng có lợi.
Nhưng bây giờ, cảm nhận được khí tức linh hồn quen thuộc từ trên người Hạ Uyển Họa trong mắt Quân Tiêu Dao cũng toát lên vẻ dịu dàng.
Y Y, Lê Tiên Dao, Hạ Uyển Họa.
Bốn hồn của Khương Thánh Y, đã tìm được ba rồi.
Quân Tiêu Dao cảm thấy, từ giờ đến ngày chân chính nhìn thấy Khương Thánh Y đã không còn xa nữa.
Giữa sân, Hồng Tụ quận chúa nhìn Hạ Uyển Họa, lại nhìn Quân Tiêu Dao.
Đây là vừa nhìn đã yêu rồi sao?
Dưới ánh mắt đầy suy ngẫm của Hồng Tụ quận chúa, Hạ Uyển Họa lấy lại tinh thần.
"Vị công tử này là..."
Nơi đáy mắt Hạ Uyển Họa mang theo sự mờ mịt và phức tạp.
Đó là một loại cảm giác nói không nên lời đặc biệt.
Có điều ngoài mặt nàng vẫn duy trì vẻ bình tĩnh.
"Uyển Họa, vị này chính là vị bằng hữu ta muốn giới thiệu với ngươi, Quân Tiêu Dao Quân công tử." Hồng Tụ quận chúa cười giới thiệu nói.
"Quân công tử."
Hạ Uyển Họa tự lẩm bẩm.
Trong lòng có một loại cảm giác khó nói lên lời.
Mà lúc này, bên cạnh Quân Tiêu Dao.
Ánh mắt Kỷ Minh Sương cũng nhìn về phía Hạ Uyển Họa.
Chẳng biết tại sao, đáy mắt nàng hiện lên một tia nghi hoặc.
Bởi vì khi nhìn thấy Hạ Uyển Họa lần đầu tiên thì nàng giống như có một loại cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Nhưng hiển nhiên, trước đó nàng tuyệt đối không biết Hạ Uyển Họa.
Kỷ Minh Sương cũng không có lộ ra biểu hiện lạ gì, chỉ để chuyện này ở trong lòng.
"Hạ cô nương." Quân Tiêu Dao mỉm cười, gật đầu chào hỏi.
Hồng Tụ quận chúa thì nói: "Uyển Họa, vị công tử này thực lực không tầm thường đâu, trước đó bọn ta bị sinh linh Huyết tộc truy sát, vẫn may là nhờ có vị công tử này ra tay tương trợ."
Hồng Tụ quận chúa nói một tràng.
"Đa tạ Quân công tử cứu Hồng Tụ."
Hạ Uyển Họa cũng mỉm cười, đôi môi khẽ mở, lộ hàm răng trắng sứ thẳng đều.
"Việc nhỏ mà thôi." Quân Tiêu Dao nói.
"Đúng rồi, Uyển Họa, không chừng vị công tử này có thể giúp ngươi giải quyết vấn đề của Tần Thái Uyên." Hồng Tụ quận chúa nói.
"Cái này..." Vẻ mặt Hạ Uyển Họa cứng lại.
"Đúng rồi, để vị công tử này giả làm đạo lữ của ngươi khiến Tần Thái Uyên kia không còn lời nào để nói." Hồng Tụ quận chúa nói.
"Hồ đồ, Hồng Tụ, đề nghị này người chính là gây phiền toái cho người khác đó."
Hạ Uyển Họa vô thức lắc đầu.
Thánh triều Thần Tiêu, quốc lực cường thịnh vô song, dù là đưa mắt ra toàn bộ vũ trụ Khởi Nguyên cũng tuyệt đối xếp vào hàng thế lực đứng đầu.
Không có bất kỳ người nào bằng lòng đắc tội với Thánh triều Thần Tiêu.
Nếu như Quân Tiêu Dao thật sự giúp nàng, thì như vậy chẳng khác nào đang đẩy hắn vào hố lửa.
Tuy Hạ Uyển Họa buồn rầu chuyện này.
Nhưng cũng sẽ không gây phiền phức cho người khác.
Quân Tiêu Dao ở bên cạnh thấy vậy, sắc mặt lạnh nhạt, âm thầm thở dài trong lòng.
Không hổ là một trong bốn hồn của Khương Thánh Y, ngay cả tính cách cũng có hơi giống nhau, không nguyện ý gây phiền phức cho người khác.
"Nhưng mà..." Hồng Tụ quận chúa muốn nói lại thôi.
Lúc này, Quân Tiêu Dao mở miệng nói: "Không biết có thể để ta nói chuyện riêng với Hạ cô nương được không?"
Hồng Tụ quận chúa sững sờ, có hơi vội vàng gật đầu, sau đó mang theo Kỷ Minh Sương cùng nhau rời đi.