"Hồng Tụ..."
Sắc mặt Hạ Uyển Họa cứng lại, không nghĩ tới người tỷ muội tốt này của nàng lại bán nàng đi nhanh như vậy.
Lúc này, cô nam quả nữ ở chung một phòng.
Thân là trữ đế của Đại Hạ, Hạ Uyển Họa cũng không phải là chưa từng thấy qua việc đời.
Nhưng chẳng biết tại sao, lần đầu tiên gặp vị công tử áo trắng trước mặt này.
Lại hiếm thấy khiến dưới đáy lòng nàng sinh ra ý lo lắng.
Có lẽ là bởi vì, hắn rất giống người trong bức họa kia thôi.
Căn bản không giống như nhân vật sẽ thực sự xuất hiện trong hiện thực.
"Hạ cô nương, không cần khẩn trương, Quân mỗ cũng không làm gì nàng mà." Quân Tiêu Dao cười nhạt nói, hòa hoãn không khí.
Dung nhan Hạ Uyển Họa tinh tế như son ngọc, xẹt qua một vệt ráng hồng trong yên lặng.
Rõ ràng đây chính là Thánh triều Đại Hạ, là sân nhà nàng.
Sao lại có cảm giác Quân Tiêu Dao giống như biến thành hoàng trữ Đại Hạ còn nàng thì trở thành người ngoài vậy chứ?
"Quân công tử, thật có lỗi, suy nghĩ của Hồng Tụ còn có chỗ thiếu sót, gây thêm phiền phức cho công tử rồi."
Hạ Uyển Họa bình định cõi lòng một chút, nói.
"Nhưng đây đối với Thánh triều Đại Hạ, đối Hạ cô nương, thật sự cũng là một phiền toái không nhỏ." Quân Tiêu Dao cười nói.
"Đúng vậy." Hạ Uyển Họa thừa nhận.
"Ngươi đối với Tần Thái Uyên kia..." Quân Tiêu Dao mở miệng.
"Không hề liên quan." Hạ Uyển Họa nói thẳng.
"Được, chuyện này, ta có thể giúp." Quân Tiêu Dao nói.
"Cái gì?"
Hạ Uyển Họa cũng có hơi sửng sốt.
"Quân công tử, ngươi có biết hậu quả khi giúp ta không?"
"Biết, đơn giản là đắc tội Thánh triều Thần Tiêu mà thôi, chuyện đó thì tính là gì chứ?"
Ánh mắt Quân Tiêu Dao mang theo lơ đễnh khinh miệt.
Hạ Uyển Họa thật sự sửng sốt.
Vị công tử này đến tột cùng là thần thánh phương nào, ngay cả Thánh triều Thần Tiêu cũng không để trong mắt?
"Dĩ nhiên không phải."
Hạ Uyển Họa bác bỏ trong vô thức.
Nàng sẽ không ỷ vào thân phận và dung mạo của bản thân mà cảm thấy mình hơn người khác một bậc.
Huống chi nàng cảm thấy, lai lịch của Quân Tiêu Dao hẳn là cũng không thấp đâu.
"Chẳng qua là cảm thấy nếu làm như vậy thì sẽ mang đến chút phiền toái cho Quân công tử." Hạ Uyển Họa nói.
"Nói thật, từ cái nhìn đầu tiên khi gặp Hạ cô nương ta đã cảm thấy có mắt duyên, cô nương cho là thế nào?"
Quân Tiêu Dao cũng đang thử thăm dò.
Trước đó tuy Y Y, Lê Tiên Dao đều bị khuyết thiếu ký ức nhưng đối với hắn vẫn có hảo cảm mơ hồ.
Như vậy việc công lược sẽ thuận lợi hơn nhiều rồi, độ thiện cảm trời sinh đã có.
Mà Hạ Uyển Họa nghe vậy, lệ nhan như vẽ hơi trầm.
Tuy nói như vậy khiến nàng cảm thấy có hơi xấu hổ.
Nhưng nàng vẫn thở nhẹ một hơi, nói: "Thực sự không dám giấu, Uyển Họa cũng cảm thấy công tử có mắt duyên."
Tuy hiện tại Hạ Uyển Họa vẫn chưa rõ điều này có ý nghĩa gì cho lắm nhưng nàng cũng biết, vị công tử đối diện nàng có hảo cảm tự nhiên.
"Vậy là được rồi, cần gì phải xoắn xuýt chứ."
"Lại nói, thật ra sau này Quân mỗ cũng muốn xin nhờ Hạ cô nương giúp một chuyện." Quân Tiêu Dao nói.
Tuy Hạ Uyển Họa là một trong bốn hồn của Khương Thánh Y.
Nhưng việc hắn cần làm thì vẫn phải làm, dù sao Mạt Pháp Tiên Chu cũng vô cùng quan trọng.
"Quân công tử xin nói rõ."
"Nghe nói Hạ cô nương thức tỉnh khí vận Thiên Mệnh Huyền Điểu." Quân Tiêu Dao nói.
Ánh mắt của hắn cũng rơi vùng giữa lông mày trắng mịn của Hạ Uyển Họa.
Nơi đó có một ít ấn ký Huyền Kim lấp lóe, cùng loại với đồ đằng Huyền Điểu.
Khiến Hạ Uyển Họa bỗng dưng có thêm vài phần khí tức cao quý thần bí.
Chắc hẳn đó chính là biểu hiện của khí vận Thiên Mệnh Huyền Điểu.
Nói như vậy, Hạ Uyển Họa cũng coi là thiên mệnh chi nữ của vũ trụ Khởi Nguyên.
Loại thiên mệnh chi nữ cấp bậc như vậy, cũng không phải là hàng ngũ như Thẩm Thương Minh trước đó có thể so sánh được.
Thẩm Thương Minh cùng lắm cũng chỉ có thể coi là người có đại khí vận, ngay cả thế giới chi tử cũng không bằng.
Mà khí vận Thiên Mệnh Huyền Điểu Hạ Uyển Họa thức tỉnh cũng không bình thường.
Thậm chí Quân Tiêu Dao còn cảm thấy cho dù bốn con rồng khí vận ở Giới Trong Giới trước đó cộng lại cũng không sánh bằng khí vận Thiên Mệnh Huyền Điểu của Hạ Uyển Họa.
Dù sao thiên mệnh Huyền Điểu gánh chịu thiên mệnh, ý nghĩa cực kì không tầm thường.
Trong truyền thuyết cổ xưa, chỉ có người ứng kiếp mới có thể có Thiên Mệnh Huyền Điểu chiếu cố giáng thế, cứu vớt thế nhân, tiêu bôi đại kiếp.
"Đúng thật là mới thức tỉnh một thời gian trước." Hạ Uyển Họa nói.
"Đoạn thời gian trước..."
Ánh mắt Quân Tiêu Dao lộ vẻ suy tư.
Đoạn thời gian trước, không phải là thời điểm họa kiếp huyết nguyệt mới xuất hiện sao?
Quân Tiêu Dao đè xuống tâm tư, tiếp theo hỏi: "Ta nghe Hồng Tụ nói, thức tỉnh khí vận Thiên Mệnh Huyền Điểu có thể cảm nhận được bảo vật Thánh triều Thượng Cổ, vị trí của Tiên Đỉnh có phải không?"
Hạ Uyển Họa sững sờ, nhìn Quân Tiêu Dao một cái, sau đó nói: "Không sai, tuy có lời đồn như vậy nhưng hiện tại Uyển Họa cũng không cảm nhận được tình hình như thế nào."
"Hạ cô nương cho rằng ta có ý định với Tiên Đỉnh ư?" Quân Tiêu Dao nói.
Hạ Uyển Họa im lặng.
"Vậy nếu như ta nói, ta muốn Tiên Đỉnh kia vậy thì Hạ cô nương sẽ cảm thấy ta cuồng vọng không tự biết mình, muốn đuổi ta đi à?"
Quân Tiêu Dao bỗng nhiên nổi lên hứng thú, nói.
Hạ Uyển Họa âm thầm cắn môi.
Tại sao lại muốn nàng trả lời vấn đề này chứ?
Nhưng chẳng biết tại sao, Hạ Uyển Họa thật sự không có chút phản cảm nào.
Thậm chí, dường như còn có một loại xúc động mơ hồ, thôi thúc nàng giúp đỡ Quân Tiêu Dao.
"Sẽ không."
Hạ Uyển Họa nói thật.
"Chẳng qua chỉ là đùa thôi, Hạ cô nương còn trả lời thật tình như thế, ngược lại rất đáng yêu."
Quân Tiêu Dao hơi bật cười.