"Thì ra là như vậy, là muốn lấy lại pháp khí trước đây của mình."
Quân Tiêu Dao âm thầm suy luận.
Chẳng qua là, ngược lại thì hắn cũng có chút hứng thú với Thiên Đạo Pháp trượng này.
Xem ra Trần Huyền này cũng là một đứa nhỏ tới đưa bảo vật.
Ngoài ra, Tần Thái Uyên cũng không xuất hiện.
Ngược lại thì Lê Tinh Hà, Lê Bội Ngọc kia lại xuất hiện, chẳng qua là ở cách xa Quân Tiêu Dao, không dám khiêu khích họ.
Quân Tiêu Dao cũng không để tâm đến Tần Thái Nguyên.
Thậm chí ngay cả Thần Tiêu thành triều kia hắn cũng không quan tâm.
Đợi sau khi trở lại Vân Thánh đế cung, trực tiếp chào hỏi một tiếng, để Thánh triều Đại Hạ thống nhất hai Thánh triều còn lại là được rồi.
Chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Sau đó, đội ngũ của Khởi Nguyên Học Phủ tập hợp lại, ngồi trên độ không lâu thuyền.
Tất nhiên là lâu thuyền này không thể trực phá vỡ Giới Vực giống như Vân Hải Long Chu của Vân Thánh đế cung.
Cho nên bọn họ cũng đi đến truyền tống trận vượt giới, đi đến Trấn Ma Vực.
Nơi trấn áp tàn khu của Nữ Đế chính là mắt biển của Tử Hải.
Tử Hải là một nơi rất đặc thù, nằm ở vùng đất hỗn loạn hư không.
Điều đặc biệt của nó chính là vị trí không cố định.
Nhưng đại khái là nằm trong một phạm vi nhất định.
Mà phạm vi đó được gọi là Trấn Ma Vực.
Cho tới nay đều là do Đông Lăng Tự trông chừng.
Mà về phần tại sao lại như vậy.
Đó là do ban đầu trước khi Đông Lăng Phật Đế bị Huyền Nhất Đế Sư điểm hóa thì là một đại ma đầu tàn sát chúng sinh.
Sau này, vì Đông Lăng Phật Đế muốn trả giá cho tội lỗi trong quá khứ của mình.
Tình nguyện trấn thủ Trấn Ma Vực.
Chẳng qua là sau đó xảy ra một trận họa kiếp huyết nguyệt lớn.
Trong trận chiến đó, Đông Lăng Phật Đế đã hy sinh mạng sống của mình để áp tai mối họa đó một lần nữa trấn, cũng coi như là lưu danh sử sách.
Sau đó, Đông Lăng Tự do hắn xây dựng cũng tiếp tục sứ mệnh của Đông Lăng Phật Đế, trấn giữ Trấn Ma Vực.
Sau khi đi qua một số truyền tống trận.
Nhóm người của Khởi Nguyên Học Phủ cuối cùng cũng đã đến Đông Lăng Tự.
Nhìn xung quanh, những ngôi chùa mênh mông không dứt.
Phật quang màu vàng kim dường như biến thành những vòng tròn Phật, bao phủ xung quanh Đông Lăng Tự.
Trong đó có bảo tự trùng điệp, Phật sơn đứng vững.
Còn có những tia sức mạnh tín ngưỡng mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy, biến thành sông lớn, chảy vào nơi sâu trong chùa.
Quân Tiêu Dao đứng ở trên khoang thuyền của lâu thuyền nhìn về phía Đông Lăng Tự.
Như vậy xem ra, Đông Lăng Tự không khác là mấy so với Đại Thiên Tự ở Giới Hải.
Chẳng qua là so về nội tình thì Đông Lăng Tự vẫn còn kém hơn một chút.
Chứ đừng nói đến so với các thế lực chung cực, thậm chí so với các thế lực chung cực thì vẫn thấp hơn một bậc.
Sau khi Khởi Nguyên Học Phủ đến.
Ở cửa Đông Lăng Tự, đã có một nhóm tăng nhân đứng thẳng.
Bởi vì quan hệ của Đông Lăng Phật Đế và sư Huyền Nhất Đế Sư.
Cho nên quan hệ giữa Đông Lăng Tự và Khởi Nguyên Học Phủ cũng rất tốt.
Đặc biệt là các đệ tử của Thảo Đường, khi tới Đông Lăng Tự vẻ mặt đều có chút tò mò.
"Đây chính là miếu tự do các sư huynh tiền bối từng ở Thảo Đường xây dựng sao?"
Một số đệ tử Thảo Đường thở dài nói.
Nguyên Linh Huyên và Trần Huyền cũng xuống thuyền.
Bên phía nhóm Quân Tiêu Dao cũng như vậy.
Ở bên Đông Lăng Tự có một số tăng nhân trẻ tuổi đến.
Vị tăng nhân trẻ tuổi đứng đầu mặt mũi thanh tú, mặc phật y cổ xưa, ở ấn đường có Phật văn cổ xưa, ẩm chứa kim mang.
Nhìn qua cả người đều ẩn chứa tinh linh.
Ánh mắt của hắn đầu tiên là rơi vào Quân Tiêu Dao.
Suy cho cùng thì gần đây danh tiếng của Quân Tiêu Dao rất lớn, không cần nói tới việc trực tiếp náo động thập đại Tinh Giới của Nguyên Vũ trụ.
Ít nhất thì ở Mộ Dương tinh giới chỗ Khởi Nguyên Học Phủ, còn có các tinh giới xung quanh đều có tin tức lan truyền.
Với bối cảnh Hỗn Độn Thể cộng thêm thánh tử Vân Thánh đế cung, đúng là có muốn không nổi tiếng thì cũng khó.
"Chắc hẳn đây chính là Vân Tiêu thiếu chủ của Giới Hải, thánh tử của Vân Thánh đế cung, tiểu tăng Vấn Tuệ, hữu lễ."
Vị tăng nhân trẻ tuổi này tên là Vấn Tuệ phật tử, chính là tuấn kiệt tài giới nhất ở Đông Lăng Tự.
Lai lịch của hắn thần bí, thực lực bất phàm, lại còn đã đọc qua hết Phật môn Lục Thần Thông.
Đừng nói là ở Đông Lăng Tự, nhìn ra toàn bộ vũ trụ Khởi Nguyên.
Ở trong Phật môn, hắn cũng được coi là kiệt xuất, có thể so sánh với Phật môn chưởng lệnh giả của Đại Thiên Tự trước kia, Phạm Thanh Đăng.
"Không có gì."
Quân Tiêu Dao cũng khẽ gật đầu.
Ánh mắt của Vấn Tuệ Phật Tử tùy ý mà rơi vào người Hạ Uyển Họa ở bên cạnh Quân Tiêu Dao.
"Ừm..."
Trong đáy lòng Vấn Tuệ Phật Tử nhói lên, đột nhiên có ứng cảm giác khó hiểu.
Giống như một sợi dây cung bị gãy một cái.
Điều này liên quan đến một pháp trong Phật môn Lục Thần Thông mà hắn tu luyện.
Hơn nữa thứ xúc động không chỉ có thứ này.
Còn có một xúc động ở phương diện linh hồn.
Cảm nhận được ánh mắt của Vấn Tuệ Phật Tử, Hạ Quỷ Hỏa khẽ cau mày, sau đó cơ thể mềm mại nhích lại gần Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao cũng cảm nhận được, ánh mắt thâm thúy.
Chẳng lẽ...
"Ha ha, vị nữ thí chủ này là..."
Vấn Tuệ Phật Tử ung dung thản nhiên, mỉm cười hờ hững nói.
Hạ Uyển Họa không trả lời.
Không hiểu tại sao trong linh hồn của nàng lại sinh ra cảm giác không thích Vấn Tuệ Phật Tử này.
"Nàng là trữ đế của Thánh triều Đại Hạ, Hạ Uyển Họa, là người của ta." Quân Tiêu Dao mỉm cười giới thiệu.
"Thì ra là vậy, đều là do tiểu tăng không có mắt nhìn."
Vấn Tuệ Phật Tử cũng chắp tay trước ngực, khẽ mỉm cười.