Chẳng qua là lời nói của Quân Tiêu Dao đúng là đã khiến lòng hắn khẽ chấn động.
Quân Tiêu Dao cố ý nhắc đến đó người của hắn, điều này rất khiến cho người khác phải suy nghĩ.
Nhưng với thân phận của Quân Tiêu Dao, đúng là không ai dám khiêu khích hắn quá nhiều.
Tuy Đông Lăng Tự nổi tiếng, nhưng ở trước mặt Vân Thánh đế cung thì cũng chỉ là lớn hơn một con kiến một chút mà thôi.
Mà Hạ Uyển Họa nghe thấy Quân Tiêu Dao nói vậy, ánh mắt khẽ động, trên khuôn mặt tinh tế như đồ sứ bắt đầu bị nhuộm bởi sắc đỏ, đẹp không sao tả xiết.
Quân Tiêu Dao nắm lấy tay của Hạ Uyển Họa, trực tiếp tiến vào Đông Lăng Tự, không tiếp tục nói với Vấn Tuệ Phật Tử nữa.
Vấn Tuệ Phật Tử cũng âm thầm lắc đầu, nhưng cũng không biểu lộ gì.
Sau đó, hắn đi về phía Thảo Đường ở bên kia.
"Chư vị ở Thảo Đường, hữu lễ." Vấn Tuệ Phật Tử nói.
Hắn có sự thân thiết tự nhiên đối với Thảo Đường.
Điều này cũng không chỉ vì mối quan hệ giữa Thảo Đường và Đông Lăng Tự.
Tuy nhiên, khi Trần Huyền nhìn thấy Vấn Tuệ Phật Tử, vẻ mặt của hắn đột nhiên sững sờ.
Bởi vì trong đầu hắn, Tam Sinh Luân Hồi Ấn trực tiếp dao động một cái.
Trong đầu hắn dường như lượt xuất hiện một vài cảnh tượng huyền ảo.
Đó là một bóng người mặc đồ đen, tàn sát chúng sinh, dưới chân máu chảy ba vạn dặm.
Rồi sau đó, một bóng người vĩ đại cả người được bao phủ trong quang huy hừng hực, giọng nói như thể mang theo huyền diệu vang lên.
"Huyết lục chúng sinh, tội nghiệt tam thiên, chi bằng buông bỏ đồ đao, một mai trốn đến Đập Đế Môn."
Sau đó, cảnh tượng lại thay đổi.
Bóng người tàn sát chúng sinh kia ngồi xếp bằng dưới thanh hình to lớn kia, giống như phật tang thiền định, rửa sạch giết chóc, lập địa thành Phật.
Ánh mắt của Trần Huyền ngẩn ra, nhìn về phía Vấn Tuệ Phật Tử trước mặt!
"Ngươi là..."
Trần Huyền nhìn về phía Vấn Tuệ Phật Tử hỏi.
"Tiểu tăng Vấn Tuệ."
Vấn Tuệ Phật Tử cười hờ hững một cái, cũng nhìn về phía Trần Huyền.
Sau đó, ánh mắt của hắn cũng hơi nheo lại.
Lần thứ hai.
Trước đó là thiếu nữ trữ đế của Đại Hạ.
Vấn Tuệ Phật Tử còn cho rằng mình gặp phải ảo giác.
Nhưng bây giờ, lại cảm nhận được sự xúc động này.
"Thí chủ là..."
Vấn Tuệ Phật Tử Tử nhìn về phía Trần Huyền.
"Trần Huyền."
"Ha ha, chư vị ở Thảo Đường, đi theo ta." Vấn Tuệ Phật Tử khẽ mỉm cười.
Đám mấy người Trần Huyền, Nguyên Linh Huyên cũng gật đầu.
"Chẳng lẽ cái gọi là duyên thật sự huyền diệu như vậy..."
Trần Huyền vừa đi vừa nghĩ.
Nếu hắn đoán không sai, vị Vấn Tuệ Phật Tử này chính là chuyển thế thân của Đông Lăng Phật Đế.
Phật môn có nhiều nghiên cứu về luân hồi chuyển thế hơn.
Chẳng hạn như cái gọi là linh đồng chuyển thế.
Vấn Tuệ Phật Tử này, phật tính siêu việt, lại còn là nhân kiệt xuất chúng nhất ở Đông Lăng Tự.
Hơn nữa vừa rồi có thể gây khiến cho cho Tam Sinh Luân Hồi Ấn rung động.
Kích hoạt ra loại huyễn cảnh này.
Điều này đủ chứng minh Vấn Tuệ Phật Tử không thoát khỏi liên quan với Đông Lăng Phật Đế.
Thậm chí, về cơ bản có thể nói hắn chính là chuyển thế thân của Đông Lăng Phật Đế.
Nghĩ tới đây, Trần Huyền cũng có chút vui mừng.
Hắn vừa mới sầu não không biết phải mưu kế Thiên Đạo Pháp Trượng kia như thế nào.
Suy cho cùng thì Thiên Đạo Pháp Trượng cũng được cùng để hỗ trợ trấn áp tan khu Nữ Đế, rơi xuống đáy của mắt biển của Tử Hải.
Bình thường thì trong tình hình như vậy đúng là khó có thể đi vào sâu được, sợ là cho dù hắn có Tam Sinh Luân Hồi Ấn hộ thân thì cũng sẽ hết sức nguy hiểm, khó tìm được đường ra.
Mà nếu như có Vấn Tuệ Phật Tử trợ giúp, có lẽ có thể tìm được giải pháp nào đó từ từ chỗ hắn.
Tuy nhiên, Trần Huyền cũng không có ý định tiết lộ thân phận là Huyền Nhất Đế Sư của mình.
Bây giờ hắn không thể nào tin tưởng người khác.
Chứ đừng nói đến việc Vấn Tuệ Phật Tử này chẳng qua chị là chuyển thế thân của Đông Lăng Phật Đế mà thôi.
Nghiêm khắc mà nói thì đời này còn không phải là đệ tử của hắn.
Ai biết được thái độ của Vấn Tuệ Phật Tử kia sẽ như thế nào?
Trần Huyền chính là rất thận trọng.
Suy cho cùng thì Tam Sinh Luân Hồi Ấn này của hắn có lai lịch quá lớn, nếu như bị người có ý khác biết được, hắn sẽ gặp phiền toái.
Tiếp theo, Trần Huyền cũng nói chuyện với Vấn Tuệ Phật Tử.
Điều này khiến Nguyên Linh Huyên ở bên cạnh cũng có chút kinh ngạc.
Trần Huyền này bình thường ngoài nàng ra thì cũng không có bạn bè gì, hơn nữa còn lười nói chuyện với người khác.
Làm sao có thể trò chuyện với Vấn Tuệ Phật Tử này được vậy?
Mà cũng không biết có phải vì duyên phận bí ẩn đó không.
Vấn Tuệ Phật Tử và Trần Huyền trò chuyện với nhau cũng có phần hợp ý. ...
Sau khi đám người Quân Tiêu Dao tiến vào Đông Lăng Tự.
Có người phụ trách chuyên môn dẫn bọn họ đến viện đã được sắp xếp ổn thỏa.
Mà có lẽ là bởi vì thân phận đặc biệt của Quân Tiêu Dao.
Vậy nên viện nơi hắn ở cũng gần như là tốt nhất trong Đông Lăng Tự, có được pháp trận tụ linh tự nhiên, còn được bao phủ bởi Phật quang.
Quân Tiêu Dao thậm chí còn có thể cảm nhận được sức mạnh tín ngưỡng nhấp nhô tràn ngập trong không khí.
Mà trên đường đến đây, Quân Tiêu Dao cũng đang suy nghĩ chuyện vừa rồi.
Nếu như Quân Tiêu Dao đoán không sai.
Vấn Tuệ Phật Tử này, hẳn là đã tu luyện một trong số Phật môn Lục Thần Thông, số mệnh thông.
Trước đây, cái vị Tịnh Phật Tử của Đại Thiên Tự kia đã từng tu luyện số mệnh thông, do đó nhận ra sự đặc biệt của Y Y.
Vấn Tuệ Phật Tử này hẳn là cũng vậy, đã nhận ra một chút không tầm thường của Hạ Uyển Họa.
Nhưng cho dù là như vậy, Vấn Tuệ Phật Tử cũng không thể làm được gì.
Hắn không thể xác định danh tính của Hạ Uyển Họa chỉ bằng một cảm giác.
Hơn nữa chuyện này chẳng là gì cả.
Quân Tiêu Dao chỉ cần sử dụng Tiểu Túc Mệnh Thuật là đã có thể che dấu dao động này hoàn toàn.
Hạ Uyển Họa ở một bên hơi do dự, nhưng vẫn nói: "Tiêu Dao, ta cảm thấy Vắn Tuệ Phật Tử kia..."
"Thế nào?" Quân Tiêu Dao hỏi.
"Chỉ là có cảm giác không thích." Hạ Uyển Họa nói.