Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3186: CHƯƠNG 3186: TAM ĐƯỜNG HỘI THẨM

"Cái gì?"

Tất cả mọi người ở đây đều nhíu mày nhìn về phía Nguyên Linh Huyên.

Ánh mắt Quân Tiêu Dao cũng nhìn nàng, trong mắt lóe lên ẩn ý.

Lai lịch của Nguyên Linh Huyên này không đơn giản.

Đương nhiên là đối lập với những người khác ở đây, Quân Tiêu Dao chỉ xem kịch mà thôi.

"Sư tỷ..."

Trần Huyền nhìn Nguyên Linh Huyên.

Nguyên Linh Huyên hít sâu một hơi, nhìn mọi người xung quanh và nói: "Trần Huyền là người của Mạc tiên sinh ở Thảo Đường, các ngươi dám ép buộc hắn như vậy sao?"

"Cái gì..."

Nghe Nguyên Linh Huyên nói vậy, mọi người ở đây đều hơi giật mình.

Mạc tiên sinh là đường chủ của Thảo Đường, là nhân vật vô cùng thần bí, vô tung vô ảnh.

Nhưng tu vi thì không cần nói nhiều, nếu không sao có thể trở thành đường chủ Thảo Đường chứ.

"Là người của Mạc tiên sinh, cái này..."

Sắc mặt một số tu sĩ ở đây thay đổi.

Có đường chủ Thảo Đường làm chỗ dựa, bọn họ chắc chắn không dám động vào Trần Huyền.

Nhưng trưởng lão của thế lực kia vẫn lạnh lùng như cũ: "Mạc tiên sinh của Thảo Đường thì sao?"

"Tên bại hoại, phá hủy thanh danh của Thảo Đường như vậy, chỉ sợ là Thảo Đường cũng muốn đuổi hắn đi."

"Không sai, chính là vậy!" Cảnh tượng lại náo động lần nữa.

"Dù vậy, Trần Huyền cũng nên trở về Thảo Đường nhận hình phạt chứ không phải để cho các ngươi xử lý." Thái độ của Nguyên Linh Huyên vẫn mạnh mẽ như cũ.

Có thể nói là đổi lại là người khác, thái độ chắc chắn không thể mạnh mẽ cứng rắn như Nguyên Linh Huyên được.

Nhưng lai lịch của nàng khiến cho trong lòng mọi người đều kiêng kỵ.

Nàng không chỉ đến từ thế lực chung cực mà còn là một tỷ tỷ vô cùng yêu nghiệt.

Mọi người không nể mặt Trần Huyền nhưng cũng phải cho Nguyên Linh Huyên thể diện.

"Hy vọng Thảo Đường không thiên vị, để lại tên bại hoại này." Một số tu sĩ lạnh lùng nói.

Bọn họ không muốn đắc tội với Nguyên Linh Huyên nhưng cũng không muốn buông tha cho Trần Huyền.

"Hừ..."

Trần Huyền hừ lạnh trong lòng.

Hắn chưa từng trải qua chuyện gì nhục nhã như vậy.

Trước đây ở Thảo Đường khi bị đệ tử khác chế giễu, hắn cũng không thèm để ý.

Nhưng lần này đúng là mất cả chì lẫn chài, còn chưa bắt được hồ ly đã khiến bản thân bị oan ức.

Thanh danh của Trần Huyền xem như hỏng hết.

"Rốt cuộc là ai..."

Trong lòng hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ánh mắt hắn nhìn xung quanh, thấy được Quân Tiêu Dao ở giữa đám người, sắc mặt thản nhiên như đang xem kịch.

Trần Huyền thu hồi ánh mắt lại, hắn đúng là có nghi ngờ Quân Tiêu Dao, có cảm giác nguy hiểm theo bản năng nhưng cũng không tìm thấy chứng cứ nào.

Nhưng ý nghĩ này vẫn luôn ở trong lòng hắn...

Khi mọi chuyện hỗn loạn của Trần Huyền tạm thời kết thúc, mọi người cũng chuẩn bị rời khỏi Đông Lăng Tự.

Nhưng danh tiếng của Trần Huyền cũng tiếng xấu lan xa theo mọi người rời đi.

Điều này khiến trong lòng Trần Huyền căm hận nhưng không thể nói được gì.

Đám người Quân Tiêu Dao và nhóm người Thảo Đường cũng lên đường trở về Khởi Nguyên Học Phủ.

Khi vừa về tới Khởi Nguyên Học Phủ, đã mở tam đường hội thẩm Trần Huyền.

Khởi Nguyên Học Phủ và một số trưởng lão của Thảo Đường đều xuất hiện.

Nhưng phủ chủ Khởi Nguyên Học Phủ lại không hề xuất hiện, chuyện này còn chưa cần làm phiền đến hắn.

Mạc tiên sinh đường chủ của Thảo Đường cũng không đến.

Bởi vì Mạc tiên sinh này vốn xuất quỷ nhập thần, thường xuyên không ở Thảo Đường, ngao du bốn phương.

Trần Huyên cũng là người được Mạc tiên sinh đưa về Thảo Đường sau khi ngao du khắp nơi.

"Trần Huyền, ngươi cũng biết hành động của ngươi đả kích đến danh dự của Khởi Nguyên Học Phủ và Thảo Đường lớn thế nào."

"Đây là bôi đen Thảo Đường và Khởi Nguyên Học Phủ!"

Một trưởng lão của Khởi Nguyên Học Phủ không nhịn được quát lớn.

Tuy đã có Liên Hoa Phật Thánh trấn áp đại trận phong ấn, khiến bên kia không xảy ra vấn đề gì lớn nhưng ảnh hưởng của Trần Huyền quá ác liệt.

Toàn bộ Khởi Nguyên Học Phủ, tam tự viện Thiên Địa Nhân, có rất nhiều đệ tử vây quanh xem.

Dù sao ngày nào cũng bị đệ tử của Thảo Đường mỉa mai giễu cợt, Trần Huyền đều không quan tâm nhưng giờ phút này hắn cảm thấy rất khó chịu.

Những ánh mắt kia tràn ngập xem thường, chán ghét, khinh bỉ.

Hắn giống như một thằng hề trên sân khấu.

Mà hết lần này đến lần khác, Trần Huyền đều biết mình chính là Huyền Nhất Đế Sư trong truyền thuyết.

Sự tương phản này khiến cho Trần Huyền cực kỳ uất ức khó chịu.

Hắn hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Được, trưởng lão, ta thừa nhận ta đúng là có lòng mơ tưởng đến pháp trượng Thiên Đạo. Nhưng ta thật sự không lấy nó, chắc chắn là người đã lấy đi nó hãm hại ta!"

Trần Huyền lấy lùi làm tiến, biết mình khó rửa sạch tội, chẳng thà hào phóng thừa nhận.

Đương nhiên chuyện này sẽ gây ầm ĩ.

Dù là Nguyên Linh Huyên tin tưởng hắn nhất, giờ phút này cũng đưa tay che miệng, đôi mắt khẽ run lên, không thể tin nổi.

Ở trong mắt nàng, tuy Trần Huyền lười biếng, không quan tâm chuyện gì, nhưng chắc chắn nhân phẩm không có vấn đề.

Nếu không Nguyên Linh Huyên cũng không quan tâm chăm sóc hắn như vậy, còn có chút cảm giác với hắn.

Nhưng bây giờ, Nguyên Linh Huyên đột nhiên cảm thấy, nàng không quen biết tiểu sư đệ Thần ngủ này.

"Quả nhiên ngươi có suy nghĩ này, Thảo Đường ta vậy mà lại có đồ bại hoại này!"

Một trưởng lão Thảo Đường hất tay áo lên, vẻ mặt lạnh lùng.

Thật ra có rất nhiều người không thích Trần Huyền.

Cảm giác Trần Huyền hoàn toàn không phù hợp với Thảo Đường.

Nếu không phải hắn là người do đường chủ Mạc tiên sinh đưa về thì e rằng ngoài Nguyên Linh Huyên ra thì không có ai ở Thảo Đường sẽ để ý đến hắn.

"Nhưng nên xử lý thế nào đây..."

Một số trưởng lão nhìn nhau, cảm thấy khó xử.

Khởi Nguyên Học Phủ có nhiệm vụ bồi dưỡng trụ cột của vũ trụ Khởi Nguyên.

Đệ tử trong tương lai đều phải bảo vệ vũ trụ Khởi Nguyên.

Kết quả là ra một người đồi bại như Trần Huyền, vậy mà hắn lại tham lam muốn chiếm lấy pháp trượng Thiên Đạo, dẫn đến đại trận phong ấn không ổn định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!