Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3187: CHƯƠNG 3187: CON ĐƯỜNG DUY NHẤT ĐỨA CON KHÍ VẬN PHẢI ĐI QUA

Tình huống như này, nếu là người phạm sai lầm, sau lưng không có lai lịch hoặc bối cảnh to lớn gì thì đều bị xử tử.

Ở phương diện này, Khởi Nguyên Học Phủ quản lý vô cùng nghiêm khắc. Trong quá khứ rất ít khi xảy ra chuyện như vậy.

Bởi vì cho dù phạm phải chuyện tày trời, nếu sau lưng có thế lực, cũng không dễ xử lý.

Nhiều nhất chỉ trục xuất ra khỏi học phủ là xong chuyện.

Nhưng nếu như Quân Tiêu Dao phạm sai lầm, Khởi Nguyên Học Phủ dám động vào một cọng tóc của hắn sao?

Mà đúng lúc Trần Huyền này không có lai lịch gì, sau lưng càng không có thế lực nào.

Chỉ có Mạc tiên sinh kia đưa hắn về Thảo Đường.

Một Trưởng lão giới luật của học phủ nói: "Dựa theo quy định của Khởi Nguyên Học Phủ, phạm vào sai lầm lớn như vậy nên xử tử."

Nghe thấy Trưởng lão giới luật nói vậy, sắc mặt Trần Huyền thay đổi.

Nghiêm trọng như vậy sao?

"Sao lại nghiêm trọng như thế, các ngươi đều đang nhắm vào ta!" Trần Huyền nghiến răng nói.

Nguyên Linh Huyên bên cạnh cũng thay đổi sắc mặt.

"Trưởng lão, có phải quá đáng rồi không?"

Nguyên Linh Huyên do dự nhưng vẫn đứng ra nói.

Tuy vừa rồi có thất vọng về Trần Huyền.

Nhưng dù thế nào nàng cũng không thể ngồi yên trơ mắt nhìn Trần Huyền chết được.

Nếu là những người khác, có lẽ Trưởng lão giới luật sẽ không quan tâm.

Nhưng Nguyên Linh Huyên có thân phận đặc biệt, còn đến từ thế lực chung cực.

"Cái này..."

Mấy vị trưởng lão ở đây cũng đau đầu.

Nếu như không làm vậy thì thế lực khác sẽ lên án, nói Khởi Nguyên Học Phủ bao che tai họa, tổn hại danh dự.

Nếu như muốn làm vậy thì phải để ý đến Mạc tiên sinh của Thảo Đường.

Đúng lúc này có giọng nói vang lên.

"Ta cũng cảm thấy xử tử thì quá đáng rồi." Nghe âm thanh này, mọi người đều nhìn về phía đó.

Người nói chính là Quân Tiêu Dao.

Cho dù là mấy vị trưởng lão ở đây cũng mang vẻ mặt trịnh trọng nhìn hắn.

Vừa rồi, cho dù Nguyên Linh Huyên nêu ra ý kiến, bọn họ cũng không mấy quan tâm như vậy.

Nhưng thân phận của Quân Tiêu Dao thì khác.

Tuy Nguyên Linh Huyên xuất thân từ thế lực chung cực, là tồn tại chói sáng đầy hào quang.

Nhưng tuy Quân Tiêu Dao không trở về Vân Thánh đế cung thì với thể chất Hỗn Độn Thể của hắn, cộng thêm trước đó Nhị Lão Sơn Hải tự mình nghênh đón hắn, cũng có thể thấy được, sau này Quân Tiêu Dao trở về Vân Thánh đế cung, địa vị sẽ đáng cho người ta mong chờ.

Cho nên đối mặt với người trong tương lai đã có quyền thế lớn mạnh ở vũ trụ Khởi Nguyên này, cho dù là mấy vị trưởng lão cũng nghiêm túc đối đãi.

"Tuy Trần Huyền phạm phải sai lầm lớn, nhưng cũng may cuối cùng không có vấn đề gì lớn, cho nên tội không đáng chết." Quân Tiêu Dao nói.

Nguyên Linh Huyên bất ngờ nhìn Quân Tiêu Dao, trong mắt hiện lên sự mừng rỡ.

Nàng không ngờ Quân Tiêu Dao sẽ mở miệng cầu xin thay cho Trần Huyền.

Đến cả bản thân Trần Huyền cũng ngỡ ngàng ngây người, trong lòng ngạc nhiên.

Thế mà lúc trước hắn lại nghi ngờ Quân Tiêu Dao.

Nghĩ vậy, Trần Huyền cảm thấy không phải do mình cảm nhận sai mà hắn giống lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Nhưng Trần Huyền vừa mới cảm động, lời nói tiếp theo của Quân Tiêu Dao đã lập tức khiến hắn không kiềm chế được.

"Ta cảm thấy chỉ cần trừng phạt nhỏ là được, phế bỏ tu vi, trục xuất ra khỏi Khởi Nguyên Học Phủ là đủ rồi."

"Như vậy có thể trấn an sự chỉ trích và không hài lòng của các thế lực khắp nơi, các vị trưởng lão cảm thấy thế nào?" Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.

Đương nhiên hắn không thể để Trần Huyền chết ngay bây giờ.

Phế bỏ tu vi, trục xuất ra khỏi học phủ là con đường dễ nhất rồi.

Cũng kích động lòng phấn đấu trong lòng đứa con khí vận.

Cho nên quả thật Quân Tiêu Dao đã khổ tâm suy nghĩ cho Trần Huyền.

Có thể nói là vô cùng ấm áp, quan tâm.

Mà lúc này gương mặt Trần Huyền đã biến thành màu gan heo, tức giận đến mức lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt.

Đối với một tu sĩ mà nói, phế hắn đi còn kinh khủng hơn giết hắn.

Tuy Trần Huyền có Tam Sinh Luân Hồi Ấn, có lẽ về sau vẫn có cơ hội.

Nhưng vẫn sự ảnh hưởng cực lớn đến việc tự tu luyện, chứ đừng nói hắn còn bị trục xuất ra khỏi Khởi Nguyên Học Phủ.

Nỗi vui mừng trong mắt Nguyên Linh Huyên cứng đờ lại.

Nàng cũng biết rõ, tuy Trần Huyền lười tu hành nhưng cũng không có nghĩa hắn không ngại trở thành một phế nhân.

"Vân Tiêu công tử, phế bỏ tu vi của Trần Huyền có phải là..."

Nguyên Linh Huyên muốn nói lại thôi.

"Hửm?"

Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nhìn Nguyên Linh Huyên.

Nhưng mới chỉ cụp mắt xuống thôi đã khiến nàng cảm thấy áp lực hít thở không nổi.

Giống như có người bóp chặt cổ nàng.

Mặt nàng đỏ lên.

"Bản công tử cảm thấy cách xử lý này rất được, ngươi có nghi ngờ gì à?"

Vị trí của nữ nhân như Nguyên Linh Huyên chắc chắn là người giúp đỡ đứa con khí vận.

Nhưng nàng lại không thông minh như Phong Lạc Hạm kia.

Quân Tiêu Dao cũng cười nói nhảm với nữ nhân như này, không cần phải để ý.

Hắn lạnh lùng thu hồi tầm mắt lại.

Nguyên Linh Huyên thở hổn hển, cảm giác tim đập nhanh, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

Chẳng qua chỉ bị Quân Tiêu Dao nhìn một cái thôi, nàng đã có cảm giác nguy hiểm đến tột cùng rồi.

Đây là chỗ đáng sợ của Hỗn Độn Thể sao?

Nhưng vì như vậy nên Nguyên Linh Huyên cũng không dám nói thêm gì nữa.

Có lẽ đổi lại là tỷ tỷ của nàng đến mới có tư cách nói chuyện.

Nhưng cho dù thế nào, chỉ cần Trần Huyền giữ được mạng đã là rất tốt rồi. Nói như vậy, xem như Quân Tiêu Dao cũng đã giúp Trần Huyền.

Nguyên Linh Huyên nghĩ vậy thì cũng không do dự lo lắng nữa.

Còn Trần Huyền đỏ mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao, đáy mắt lóe lên sự lạnh lẽo cực hạn. Hiện giờ hắn có thể xác định tám phần, Quân Tiêu Dao chính là người hãm hại hắn.

Như vậy pháp trượng Thiên Đạo cũng phải ở trên người Quân Tiêu Dao.

Nhưng Trần Huyền biết, hắn có nói cũng vô dụng.

Sẽ có người tin hắn sao?

Danh dự của hắn đã hỏng hết rồi.

Cho dù hắn nói ra cũng chỉ khiến người ta càng xem thường thêm thôi.

Huống hồ Khởi Nguyên Học Phủ cũng không có tư cách đi lục soát người Quân Tiêu Dao.

Cho dù có chịu uất ức, Trần Huyền cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Dẫn hắn đến chỗ Toái Linh ma bàn." Trưởng lão giới luật phất tay nói.

Nghe thấy vậy, toàn bộ đệ tử của Khởi Nguyên Học Phủ đều run rẩy, cảm giác được sự sợ hãi.

Toái Linh ma bàn không chỉ đơn giản là phế bỏ tu vi.

Mà thân thể và nguyên thần cũng bị tra tấn nặng nề.

Sắc mặt Trần Huyền khó coi vô cùng.

Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao đầy hận thù, sau đó hắn bị người ta dẫn đi.

Quân Tiêu Dao đương nhiên không thèm để ý.

Trần Huyền biết hắn làm cũng tốt, không biết cũng không sao, đều không liên quan gì.

Bởi vì cho dù biết, Trần Huyền nói ra cũng không ai tin.

Lại không có ai dám động vào hắn.

Trừ phi muốn đối đầu với Nhị Lão Sơn Hải và Vân Thánh đế cung.

Có quyền có mưu có thực lực, đối phó với đứa con khí vận đơn giản như vậy đấy.

Quân Tiêu Dao căn bản là không biết cái gì gọi là đối thủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!