Một bên khác, Long Thanh Huyền bị trận cổ tàn khuyết truyền tống đi.
Ý thức vẫn luôn rơi vào trạng thái mơ màng.
Hắn cảm giác mình bị đưa đến chỗ rất xa, đầu óc đều hỗn loạn cả lên.
Thậm chí có đôi lúc, Long Thanh Huyền cảm giác mình sắp chết tới nơi rồi. Ngay cả ánh sáng nguyên thần cũng vô cùng ảm đạm.
Không biết bao lâu trôi qua, trong đầu đều hỗn loạn.
Bỗng nhiên có một số linh quang xuất hiện.
Cuối cùng ánh sáng ấy hội tự lại, rõ ràng là một ấn ký Luân Hồi huyền ảo lượn lờ.
Nếu Quân Tiêu Dao có ở đây, tất nhiên sẽ không thấy lạ.
Ấn ký này rõ ràng là Tam Sinh Luân Hồi Ấn!
Tam Sinh Luân Hồi Ấn, xuất hiện trong đầu Long Thanh Huyền, bảo vệ nguyên thần của hắn, khiến cho hắn bất diệt.
Mà ngay khi Tam Sinh Luân Hồi Ấn hiện ra.
Có một số cảnh tượng mơ hồ cũng đồng thời hiện ra trong thức hải hỗn độn của Long Thanh Huyền.
Trong những cảnh tượng mơ hồ kia.
Dường như hắn đã thấy được một Yêu ảnh đỉnh thiên lập địa, ngồi trên vương tọa trong hư không.
Mà phía dưới là vô số Yêu đến chầu.
Trong đó, có một số khí tức Yêu Tôn vô cùng kinh khủng.
Mỗi một Yêu Vương đều cái thế, Yêu khí xông thẳng lên trời.
Nhưng dù vậy, hắn cũng thần phục dưới Yêu ảnh kia.
"Người kia... Là ai?"
Ý thức của Long Thanh Huyền hỗn loạn, không nhịn được nghĩ đến.
Cảnh tượng hiện ra trong đầu mình, còn có ấn ký kia, rốt cuộc là có ý nghĩa gì? Đúng lúc này, Long Thanh Huyền nhận ra, bên trong đan điền của hắn, có một Hũ cổ như được tạo ra từ đồng thau, bắt đầu hơi rung động.
"Đây là..."
Long Thanh Huyền cảm thấy có chút khó tin.
Hũ cổ đồng xanh này, hắn cũng không lạ lẫm gì.
Thậm chí lúc trước khi hắn ngoài ý muốn đi vào khe nứt không gian nào đó, có được đồ vật.
Hũ cổ đồng xanh là trốn thẳng vào trong đan điền của hắn.
Thế nhưng cho tới nay, Long Thanh Huyền đều không thể sử dụng được.
Thậm chí không biết hũ đồng xanh này có tác dụng gì.
Mà bây giờ lúc Tam Sinh Luân Hồi Ấn xuất hiện.
Hũ đồng xanh này vậy mà bắt đầu rung chuyển.
Sau đó, càng khiến cho Long Thanh Huyền kinh ngạc hơn nữa là bên trong hũ đồng xanh kia lại có tia Yêu lực vô cùng tinh khiết tản ra.
Sức mạnh này tẩm bổ cho cơ thể tàn phá của Long Thanh Huyền.
Thậm chí gân mạch bị đứt do Ứng Long Tử làm ra vậy mà cũng là bắt đầu từ từ khôi phục.
Mà lại so lúc trước còn cứng cáp hơn. Cảm nhận được sự thay đổi bên trong cơ thể, Long Thanh Huyền cũng vui mừng vô cùng.
Hắn có thể cảm giác được cơ thể của mình được Yêu lực bồi bổ đã bắt đầu xảy ra thay đổi.
Nếu cuối cùng có thể thay đổi hoàn toàn được.
Cơ thế của hắn e là còn kinh khủng hơn cả trước khi bị phế nữa.
Long Thanh Huyền thậm chí còn cảm thấy huyết mạch dường như cũng đang bắt đầu xuất hiện một loại thay đổi nào đó không thể miêu tả được. Hắn chính là chi Thanh Giao của Vạn Long Yêu Môn.
Mà Thanh Giao được xem là chi có cấp thấp nhất trong Vạn Long Yêu Môn.
Xếp hạng phía trên còn có các loại Ly Long, Giác Long.
Huyết mạch mạnh nhất chính là chi Ứng Long.
Cũng chính là chi tộc của Ứng Long Tử kia.
Mà Vạn Long Yêu Môn đã tạo ra thế lực to lớn cũng chính là do sự khác biệt của các chi tộc Long tộc này.
"Chẳng lẽ huyết mạch của ta sẽ theo Thanh Giao, hóa thành Thanh Long?"
Long Thanh Huyền nghĩ thầm thôi mà cũng thấy kích động không ngừng.
Nhưng mà điều này hiển nhiên không đơn giản như vậy.
Dù cho có hũ đồng xanh này trợ giúp, muốn lột xác từ Thanh Giao thành Thanh Long, cũng không phải trong thời gian ngắn là có thể làm được.
Long Thanh Huyền muốn dò la bí mật của Hũ cổ đồng xanh này, nhưng nhận thấy ý thức trở nên mệt mỏi.
Có lẽ cũng là bởi vì do sự xuất hiện của Tam Sinh Luân Hồi Ấn, hao phí rất nhiều thần tâm của hắn.
Cuối cùng ý thức của Long Thanh Huyền rơi vào bóng tối vô tận. ...
Một nơi vắng vẻ ở tinh giới Yêu Hoang.
Đây là một khu vực có ít dấu vết người sống, linh khí thiên địa mỏng manh. Cho dù là một số thế lực Yêu tộc cũng sẽ không chú ý tới nơi này.
Mà ở khu vực này, có một sơn cốc, tên là Ngân Nguyệt cốc.
Trong Ngân Nguyệt cốc có một số sinh linh sinh sống.
Bên ngoài Ngân Nguyệt cốc có một dòng sông uốn lượn, nước sông óng ánh như đai ngọc thắt ngang lưng.
Giờ phút này, trên một bờ sông.
Có một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi xếp bằng.
Nhìn qua giống như là đang tĩnh toạ tu luyện.
Người kia rõ ràng là một thiếu nữ tóc bạc, nhìn qua khoảng mười mấy tuổi, nhưng số tuổi thật rõ ràng không chỉ như vậy.
Làn da của nàng vừa mịn vừa mềm mại, mái tóc dài màu bạc mềm mại đến thắt lưng. Lông mi cong cong, mắt to linh động, đồng tử cũng là màu bạc.
Khuôn mặt trong sáng mịn màng giống như búp bê, nước da không tì vết.
Ngay lúc đó thiếu nữ tóc bạc bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn về phía dòng sông.
Nàng phát hiện một bóng dáng chìm bên trong dòng sông.
"Đó là..."
Thiếu nữ tóc bạc mở miệng, tiếng nói cũng nhẹ nhàng dịu dàng như chim sơn ca.
Âm thanh này có thể được xem như là trong trẻo thánh thót nhất.
Cơ thể thiếu nữ tóc bạc lóe lên lao đến khoảng không phía trên dòng sông.
Nàng nâng cánh tay ngọc ngà lên, pháp lực xuất hiện, khiến bóng dáng kia nổi lên rồi rơi đến bên bờ.
Rõ ràng là một nam tử trẻ tuổi mặc áo bào xanh.
Trên trán còn có sừng màu xanh.
"Hắn là..."
Thiếu nữ tóc bạc có chút chần chờ.
"Mẫu thân bảo ta không được tiếp xúc với người ngoài, nhưng mà hình như hắn bị thương không hề nhẹ."
Nhìn thấy vết máu loang lổ trên chiếc áo bào xanh kia, thiếu nữ tóc bạc có chút rầu rĩ nhíu đôi mi thanh tú lại.
Ngay cả đôi mi thanh tú của nàng cũng là màu bạc.
Suy nghĩ một chút, thiếu nữ tóc bạc vẫn vung tay lên, dùng pháp lực đỡ lấy nam tử mặc áo bào xanh.
Sau đó phía sau của nàng bất ngờ xuất hiện một đôi cánh màu bạc.
Cảnh tượng này càng khiến thiếu nữ tóc bạc trông như thiên xứ xinh đẹp thuần khiết trong trẻo.
Nàng đỡ lấy nam tử mặc áo bào xanh, lao về phía Ngân Nguyệt cốc. ...