Không biết qua bao lâu, ý thức của Long Thanh Huyền mới dần thức tỉnh.
Hắn đột nhiên đứng dậy, cơ thể căng cứng, dò xét cảnh vật chung quanh.
Phát hiện mình đang bên trong một hang động, nằm trên giường đá, cảnh vật chung quanh mang dáng vẻ cổ xưa.
"Nơi này là..."
Long Thanh Huyền nhíu mày, cảm thấy đầu óc đau nhức như bị châm chích.
Ngay khi hắn muốn kiểm tra tình hình cơ thể, bỗng một giọng nói dịu dàng vang lên.
"A... Ngươi đã tỉnh rồi."
Long Thanh Huyền đưa mắt nhìn, sau đó hơi ngẩn ngơ.
Một thiếu nữ tóc bạc thánh thiện như thiên sứ thuần khiết đi đến.
Khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn mịn màng.
Dáng người tuy không phải kiểu quyến rũ có đường cong rõ ràng kia, nhưng là kiểu thanh thuần, lại càng khiến cho thiếu nữ có loại mị lực khác.
Long Thanh Huyền cũng nhìn thoáng qua nháy mắt, sau đó mới nói: "Cô nương, là ngươi đã cứu ta ư."
"Ừm, đúng vậy, ta thấy ngươi bị thương, nên đưa ngươi về đây."
"Xin hỏi cô nương, nơi này là chỗ nào?" Long Thanh Huyền hỏi tiếp.
"Ngân Nguyệt cốc." Thiếu nữ tóc bạc nói.
Long Thanh Huyền nghe vậy thì suy tư một lát, sau đó phát hiện ra chưa từng nghe đến nơi này.
Hắn hỏi thêm: "Không biết danh tính của cô nương là?"
"Ta tên Quả Quả, ngươi cũng có thể gọi ta Ngân Quả." Thiếu nữ tóc bạc nói.
"Hóa ra là Ngân Quả cô nương." Long Thanh Huyền nở nụ cười.
Hắn mơ hồ cảm nhận được huyết mạch của Ngân Quả không hề tầm thường.
Chủng tộc của nàng cũng khiến người ta tò mò.
"Nhưng mà mẫu thân của ta nói, sau khi ngươi thương dưỡng xong, sẽ phải rời khỏi Ngân Nguyệt cốc ngay lập tức."
"Bởi vì Ngân Nguyệt cốc bọn ta không tiếp nhận người ngoài." Ngân Quả do dự một chút rồi nói.
"Đã hiểu, là do ta làm phiền." Long Thanh Huyền cười ha ha.
"Vậy đi, nơi này có một số đan dược chữa thương, ngươi chữa khỏi vết thương trước đi."
Ngân Quả nói xong, đưa một vài đan dược cho Long Thanh Huyền.
"Đa tạ Ngân Quả cô nương."
Long Thanh Huyền xúc động trong lòng.
Ở nơi cường giả vi tôn như tinh giới Yêu Hoang đây, có cô nương thế này quả thật hiếm thấy.
Trong lòng của Long Thanh Huyền khó tránh nảy sinh hảo cảm với Ngân Quả sinh.
Nhưng mà Ngân Quả cũng không có suy nghĩ gì khác.
Nàng chỉ là có lòng tốt, đơn thuần là do thấy Long Thanh Huyền bị thương nên đưa hắn về.
Cho dù là con chó con mèo nào, nàng cũng sẽ làm như vậy.
Sau khi Ngân Quả rời đi, Long Thanh Huyền mới có thể dò xét tình hình trong cơ thể mình.
Hắn nhắm mắt nhìn vào.
Bất ngờ đã nhìn thấy Tam Sinh Luân Hồi Ấn lơ lửng trong đầu.
"Quả nhiên, trước đó cũng không là ta xuất hiện ảo giác, mà là thật."
Long Thanh Huyền hơi có xúc động.
Hắn biết Tam Sinh Luân Hồi Ấn này có lai lịch không phải dạng vừa.
Còn cảnh tượng lúc trước hiện ra trong đầu hắn.
"Sao cứ cảm thấy nó giống với..."
Long Thanh Huyền dường như đã đoán ra gì đó.
Hắn lại quan sát hũ đồng xanh bên trong đan điền kia.
Chính là hũ đồng xanh này đã hỗ trợ chữa trị gân mạch đứt gãy của hắn.
Long Thanh Huyền suy nghĩ một chút, dẫn ra một tia bí lực của Tam Sinh Luân Hồi Ấn, dung nhập bên trong hũ đồng xanh.
Hũ đồng xanh kia rung động ngay tức khắc, bên ngoài có chữ trôi nổi.
Kia là chữ cổ, lại là chữ viết của Yêu tộc!
"Hũ Luyện Yêu!"
Liếc mắt qua chữ viết của Yêu tộc kia, Long Thanh Huyền như hít thở không thông nữa!
Hũ Luyện Yêu này hắn từng nghe nói qua.
Chính là pháp khí của Yêu Thần đã từng sáng tạo Yêu Thần cung của tinh giới Yêu Hoang!
Hũ Luyện Yêu chính là chí bảo thiên địa trong truyền thuyết.
Mà hũ Luyện Yêu do Yêu Thần tế luyện, nói đúng ra chẳng qua chỉ là bản nhái của hũ Luyện Yêu trong truyền thuyết.
Nhưng chỉ vậy thôi thì vẫn là pháp khi của Yêu Thần, đẳng cấp và uy năng đương nhiên không thể khinh thường.
"Thì ra là thế, ta đoán quả nhiên không sai, Yêu ảnh bên trong huyễn cảnh trước đó chính là Yêu Thần của Yêu Thần cung."
"Vậy tại sao có thể như vậy chứ, chẳng lẽ ta có quan hệ với Yêu Thần, là Yêu Thần chuyển thế?"
Long Thanh Huyền tự mình cũng cảm thấy rất ly kỳ, không tài nào tưởng tượng nổi
Nhưng mà Long Thanh Huyền lại nghĩ tới, như may mắn của bản thân từ trước tới giờ vẫn rất tốt.
Thường gặp phải đủ loại cơ duyên nhặt được đủ loại bảo bối.
Bằng không, hắn cũng sẽ không theo quật khởi trong chi Thanh Giao, trở thành thiên tài theo sát Ứng Long Tử
"Nói như vậy, Tam Sinh Luân Hồi Ấn này là nơi để ta liên hệ với Yêu Thần."
"Mà thông qua Tam Sinh Luân Hồi Ấn, cũng có thể sử dụng sức mạnh của hũ Luyện Yêu."
"Yêu lực bên trong hũ Luyện Yêu giúp ta khôi phục vết thương, ngày sau có lẽ có khả năng cao sẽ trợ giúp ta thay đổi huyết mạch."
Long Thanh Huyền nghĩ tới đây, trong mắt cũng nhịn không được lộ vẻ kích động.
Thân là Yêu tộc, thứ quan trọng nhất là gì?
Dĩ nhiên chính là huyết mạch.
Huyết mạch mạnh, cho dù là một con lợn cũng có thể trở thành thiên kiêu.
Huyết mạch đã yếu thì dù cho có cần cù, thành tựu cũng có hạn, mức cao nhất cũng chỉ đến vậy.
Long Thanh Huyền chính là chi Thanh Giao, cường độ huyết mạch có hạn.
Nhưng nếu như có thể thông qua hũ Luyện Yêu, lột xác thành huyết mạch Thanh Long, vậy sẽ rất mạnh, ít nhất không yếu hơn Ứng Long.
"Ứng Long Tử, ngươi ghen ghét thiên phú cơ duyên của ta, đặt bẫy hãm hại, vu oan ta ăn cắp Long đan tiên tổ."
"Không nghĩ tới, ta có thể trong họa có phúc, lại còn mạnh hơn cả lúc trước."
"Đợi sau này ta sẽ đứng trước mặt ngươi, thật muốn xem thử vẻ mặt lúc đó của ngươi sẽ ra sao?"
Trong mắt Long Thanh Huyền bùng cháy lửa lên.
Sau đó, hắn nghĩ tới một số chuyện.
"Sở dĩ Ứng Long Tử chọn lúc này hãm hại ta."
"Là bởi vì không lâu sau đó chính là thời điểm diễn ra Vạn Yêu thịnh yến."
"Đó là sân khấu của thế hệ yêu nghiệt trẻ tuổi ở tinh giới Yêu Hoang."
"Ứng Long Tử dè chừng ta, sợ ta thể hiện tài hoa trong Vạn Yêu thịnh yến thu hoạch được cơ duyên, từ đó che hào quang của hắn, thế nên mới ra tay với ta sớm."