Hắn cũng muốn biết, một trong mười đại cao thủ Chuẩn Đế cảnh ở Tiên chi địa rốt cuộc mạnh thế nào.
"Vậy thì đắc tội rồi!"
Bằng Phi Dương cũng không kẻ yếu đuối, ngay lập tức đã ra tay. Thân hình hắn như tia chớp phóng về phía Quân Tiêu Dao.
Đây là cấp tốc Thiên Bằng, một loại thiên phú đặc biệt của nhất mạch Đại Bàng.
Đồng thời đôi cánh vàng sau lưng như thiên đao, chém xuống Quân Tiêu Dao, hư không như muốn nứt ra.
Quân Tiêu Dao thấy vậy thì hai tay vẽ âm dương.
Một tay như thể có hư ảnh đại bằng hiện ra, tay kia như vung đuôi côn ngư, phù văn ngập trời.
Đây là Côn Bằng Đại Thần Thông.
"Đây là Côn Bằng Thần Thông!"
Bằng Phi Dương thấy Quân Tiêu Dao thi triển ra Côn Bằng Đại Thần Thông thì sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Điều khiến cho hắn bất ngờ hơn, rõ ràng Quân Tiêu Dao là Nhân tộc nhưng lại có thể thi triển Côn Bằng Đại Thần Thông đơn giản thành thạo hơn người Bằng tộc như hắn.
Giống như đây là pháp lực trời sinh của Quân Tiêu Dao vậy.
Rầm!
Hai bóng người đụng vào nhau, gợn sóng Chuẩn Đế lan rộng.
Nhưng ngay sau đó, sinh linh núi Cổ Bằng đều trợn tròn mắt nhìn.
Trong lòng bọn họ, toàn bộ vùng đất Tiên Di, Bằng Phi Dương chắc chắn đứng đầu.
Nhưng lại bị một chưởng đánh bay, hộc máu mồm, thân thể Chuẩn Đế chấn động, lông đại bằng bay đầy trời!
Cảnh tượng này khiến sinh linh núi Cổ Bằng trợn tròn mắt, không thể tin được.
Bằng Phi Dương là Chuẩn Đế, đủ để cạnh tranh với những tồn tại yêu nghiệt phong tồn thời cổ kia.
Chắc chắn không phải con chó con mèo vớ vẩn.
Nhưng bây giờ lại không chống lại được một chiêu của nam tử áo trắng kia.
Đây là khái niệm gì?
Thật sự khiến bọn họ không thể tin nổi.
Thân thể Bằng Phi Dương chấn động, miệng đầy máu tươi.
Hắn có thể cảm nhận được, dù cảnh giới của Quân Tiêu Dao chưa đến Chuẩn Đế nhưng thân thể vô cùng khủng bố, Chuẩn Đế bình thường còn kém rất xa.
Chứ đừng nói đến trong lúc Quân Tiêu Dao giơ tay nhấc chân, thần lực kinh khủng.
Cho người ta cảm giác, hắn mới là đại hung cổ, lực lượng vô song.
So sánh lại, bản thể Huyền Quang Đại Bàng của Bằng Phi Dương trông như con gà con, hoàn toàn không có sức mạnh đáng nói nào.
Bằng Phi Dương đương nhiên không cam tâm.
Hắn lại cắn răng ra tay lần nữa, pháp tắc sục sôi, khí tức như đại dương mênh mông.
Sau lưng hắn có pháp tướng Thiên Bằng hiện lên, hai cánh dang rộng như đám mây che trời.
Quân Tiêu Dao lại rất đơn giản, chỉ một ngón tay đã là Cổ Thần Diệt Giới Chỉ!
Cổ Thần Diệt Giới Chỉ với lực lượng càng mạnh, bộc phát ra uy lực càng mạnh.
Hiện tại Quân Tiêu Dao thôi thúc ba mươi triệu lực lượng thế giới Tu Di trong cơ thể.
Với chỉ một ngón tay này, uy năng bộc phát đến không thể tưởng tượng nổi.
Đây không phải Nhất Chỉ Toái Tinh mà là Nhất Chỉ Băng Thiên!
Đây như ngón tay cổ thần đến từ thời viễn cổ hồng hoang, nghiền ép nát trời diệt đất.
Những ngọn núi xung quanh liên tục sụp đổ, mặt đất dày đặc vết nứt.
Càn khôn run rẩy, bầu trời rung chuyển!
Đối mặt với nhất chỉ này, Bằng Phi Dương cảm giác như nhất chỉ của thần linh vươn ra, nghiền ép hắn!
Bằng Phi Dương giận dữ gầm lên, nghiền nát thực lực Chuẩn Đế bản thân đến cực hạn, bắn ra pháp lực, pháp tướng Thiên Bằng rực sáng hừng hực, muốn lao đến đập nát ngón tay ấy.
Nhưng vô dụng!
Pháp tướng Thiên Bằng vỡ vụn ra vô số tia sáng dưới Nhất Chỉ Băng Thiên của Quân Tiêu Dao.
Cộng thêm bản thân Bằng Phi Dương cũng bị nhất chỉ này ấn xuống dưới đất, vô số bụi đá bay lên.
Sắc mặt sinh linh núi Cổ Bằng xung quanh đều ngây ngốc, sau đó sợ hãi vô cùng!
Bọn họ hoàn toàn không ngờ rằng, người này trông thì thoát tục nhưng thủ đoạn lại đơn giản trực tiếp, khủng bố như vậy.
Đây không phải dựa vào kỹ xảo đặc biệt hay năng lực chiến đấu mà chỉ là đơn giản thẳng thừng nghiền ép, không có bất kỳ màu mè nào.
Dùng sức mạnh tuyệt đối nghiền ép Bằng Phi Dương.
Thật sự kinh khủng.
Điều này chứng tỏ chênh lệch giữa Quân Tiêu Dao và Bằng Phi Dương không thể nào tưởng tượng được.
Không hổ là người có được hạt giống vận khí màu tím.
Sinh linh núi Cổ Bằng đều hoảng sợ, hối hận.
Mà lúc này, trong khe nứt lớn dưới mặt đất truyền đến tiếng ho khan.
Cả người Bằng Phi Dương đầy máu, khổ sở leo ra.
Sở dĩ hắn vẫn còn sống không phải bởi vì sức sống của hắn dai dẳng, hoặc có bảo vật hộ thân nào đó.
Mà vì Quân Tiêu Dao không ra tay độc ác, không phải nhân từ với hắn mà là Quân Tiêu Dao muốn hỏi hắn.
"Ngươi không giết ta sao?"
Mặt Bằng Phi Dương dính máu, nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao.
"Ta có mấy câu muốn hỏi ngươi, các ngươi đang giúp ai thu thập khí vận?"
Quân Tiêu Dao biết, núi Cổ Bằng là thế lực bản thổ ở vùng đất Tiên Di chắc chắn sẽ không gia nhập tranh đoạt khí vận. Nhưng mà bây giờ bọn họ lại săn bắt thiên kiêu bên ngoài vùng đất Tiên Di để cướp đoạt khí vận.
Rõ ràng là nghe mệnh lệnh của ai đó.
Sắc mặt Bằng Phi Dương hơi thay đổi.
Nhưng tình thế thay đổi, Quân Tiêu Dao mang đến cho hắn cảm giác mạnh đến mức làm người ta tuyệt vọng.
Căn bản không còn tâm trạng phản kháng gì nữa.
Nếu đụng phải một người hơi mạnh một chút, còn nghĩ đến việc sẽ liều một phen nhưng nếu đụng phải người căn bản không cùng tầng lớp với mình thì lòng khiêu chiến cũng không dâng lên nổi.
Vì ngại uy thế của Quân Tiêu Dao, Bằng Phi Dương cũng nói ra nguyên nhân.
Hóa ra núi Cổ Bằng bọn họ đang trợ giúp thiên kiêu của Thánh đô Tam Hoàng, Đông Phương Hạo sưu tầm khí vận.
"Thánh đô Tam Hoàng..."
Quân Tiêu Dao thì thầm.
Hắn cũng từng nghe nói, Thánh đô Tam Hoàng là thế lực Tam Hoàng có trụ sở thế lực ở vũ trụ Khởi Nguyên.
"Vậy các ngươi trợ giúp Đông Phương Hạo kia là bởi vì..." Quân Tiêu Dao nhìn Bằng Phi Dương.
Bằng Phi Dương cũng nói ra nguyên nhân.
Bởi vì nghe đồn Đông Phương Hạo có thể sẽ có được truyền thừa Địa Hoàng.
Mà truyền thừa Địa Hoàng liên quan đến việc thế lực bản thổ vùng đất Tiên Di của bọn họ có thể rời khỏi vùng đất Tiên Di hay không.
Chỉ cần đạt được truyền thừa Địa Hoàng, bọn họ sẽ có hy vọng rời khỏi nơi này, chứ không phải vĩnh viễn bị vây trong này.