"Thì ra là vậy, Đông Phương Hạo kia cũng biết tạo thế cho bản thân." Quân Tiêu Dao cười lạnh.
Hắn nói: "Nhưng có lẽ ta phải nói cho ngươi một chuyện, muội muội ta cũng là một trong truyền thừa Địa Hoàng."
"Cái gì?"
Bằng Phi Dương sửng sốt nhìn Quân Tiêu Dao.
"Với lại, cho dù Đông Phương Hạo kia có thủ đoạn gì, cuối cùng người đạt được truyền thừa Địa Hoàng chỉ có thể là muội muội ta. Bởi vì, ta muốn cho người nào trở thành truyền nhân Địa Hoàng, người đó sẽ trở thành. Ta sẽ giải quyết Đông Phương Hạo kia."
Giọng điệu của Quân Tiêu Dao hời hợt nhưng lại đầy vẻ không thể nghi ngờ.
Truyền nhân Địa Hoàng chỉ có thể là muội muội của hắn, không thể là ai khác.
Nếu thật sự có những người đó, Quân Tiêu Dao sẽ xóa sổ chúng.
Chỉ đơn giản như vậy.
Nghe thấy lời Quân Tiêu Dao nói, Bằng Phi Dương vô cùng chấn động.
Mà sau khi nghe thấy lai lịch của Quân Tiêu Dao, hắn càng sửng sốt hơn.
Quả thực hắn đã đâm vào tảng đá.
So sánh thì Đông Phương Hạo kia chả là cái gì.
Với lại, Bằng Phi Dương đã tự trải nghiệm chiến lực khủng bố của Quân Tiêu Dao.
Nếu như nói hắn có thể giải quyết được Đông Phương Hạo thì chắc chắn không phải khoác lác, mà thật sự có thể làm được.
Bằng Phi Dương không ngốc, so với hợp tác cùng Đông Phương Hạo thì rõ ràng đi theo Quân Tiêu Dao có tiền đồ hơn.
Ít nhất sau này, núi Cổ Bằng bọn họ có lẽ có thể nhờ vào muội muội của Quân Tiêu Dao mà có cơ hội rời khỏi vùng đất Tiên Di.
Thế là Bằng Phi Dương không nói câu nào, trực tiếp chắp tay với Quân Tiêu Dao, nguyện ý đi theo hán, chỉ cần sau này có thể rời khỏi vùng đất Tiên Di.
"Làm tùy tùng thì ngươi tạm thời không đủ tư cách, nhưng phạm vi rộng lớn ở vùng đất Tiên Di này ta vẫn còn thiếu một tọa kỵ."
"Cộng thêm ngươi cũng hiểu rõ vùng đất Tiên Di, làm tọa kỳ của ta không gì thích hợp bằng." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.
Nghe nói vậy, sinh linh Cổ Bằng đều trợn mắt lên.
Để một trong mười đại cao thủ Chuẩn Đế như Bằng Phi Dương làm tọa kỵ trong vùng đất Tiên Di cho vị này á?
Nếu là người khác nói vậy, bọn họ nhất định cho rằng bị điên nhưng vừa nãy, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy Quân Tiêu Dao nghiền ép Bằng Phi Dương như thế nào.
Cho nên thấy vậy cũng vẫn còn khả năng chấp nhận.
Bằng Phi Dương cũng ngây người.
Nhưng hắn nghĩ lại, âm thầm cắn răng.
Vì có thể rời khỏi vùng đất Tiên Di, được tự do, muốn hắn làm gì cũng được.
"Bằng Phi Dương bái kiến chủ nhân!"
Bằng Phi Dương chắp tay nói.
"Được thôi, sau này có cơ hội, núi Cổ Bằng các ngươi sẽ được rời khỏi vùng đất Tiên Di." Quân Tiêu Dao nói.
"Vậy ta đa tạ chủ nhân ở đây trước." Bằng Phi Dương nói.
Sở dĩ hắn thuần phục là vì tự do.
Thứ hai, Quân Tiêu Dao cũng đã dùng thực lực chinh phục hắn.
Nếu như không có thực lực nghiền ép hắn, Bằng Phi Dương cũng không cam tâm tình nguyện làm tọa kỵ.
Nói cho cùng, vẫn phải dựa vào thực lực thu phục người khác.
Trong lúc Quân Tiêu Dao đang thu phục Bằng Phi Dương ở bên này.
Thì ở một nơi khác của vùng đất Tiên Di.
Trên một ngọn núi cổ đồ sộ.
Có một vị thiếu nhiên thanh tú đứng trên đỉnh núi, trên người tràn ngập khí vận rồng.
Đó chính là Đông Phương Hạo.
Bên cạnh hắn còn có thêm vài người khác.
Ngoài các vị chiến tướng của Địa Hoàng cung ra còn có các thế lực lớn mạnh của vùng đất Tiên Di.
Thậm chí trong đó có hai nhân vật đứng ngang hàng với Bằng Phi Dương trong mười đại cao thủ Chuẩn Đế ở vùng đất Tiên Di.
"Lần này, trái lại phải đa tạ chư vị đã giúp đỡ, nếu không ta sẽ không thể thu được nhiều hạt giống khí vận rồng như thế này."
Đông Phương Hạo mỉm cười nói với những cường giả bản địa kia.
"Nào có, Đông Phương Hạo huynh đã được định sẵn sẽ là truyền nhân của Địa Hoàng Tiên Linh Đế, đến lúc đó phải trông cậy vào huynh giúp bọn ta rời khỏi vùng đất Tiên Di."
Một sinh linh cường đại vảy đen phủ khắp người, nói.
Hắn chính là người trong mười đại cao thủ Chuẩn Đế của tộc Nguyên Ma thuộc thế lực bản địa ở vùng đất Tiên Di.
"Đúng đó, chỉ cần ngươi có thể giúp bọn ta rời hỏi vùng đất Tiên Di, bọn ta tình nguyện giúp Đông Phương Hạo huynh thu thập nhiều khí vận rồng hơn nữa."
Một vị sinh linh khác nói.
Hắn có thân hình cao lớn, da trải đầy những vết rạn, trông như nham thạch.
Hắn thuộc Địa Linh Tộc cũng là thế lực bản địa ở vùng đất Tiên Di.
"Vậy thì phải làm phiền chư vị rồi." Đông Phương Hạo nói.
Hắn cảm nhận được hạt giống khí vận trong xanh có lam bên trong cơ thể mình, khóe miệng nhếch lên.
Tự ta đi cướp hạt giống khí vận, nào để những thổ dân này ra tay nhanh như vậy?
"Hạt giống khí vận của ta, sẽ hóa thành màu xanh nhanh thôi, tiếc là nó vẫn còn cách màu tím rất xa."
Đông Phương Hạo thầm nghĩ.
Hắn nhớ tới cột sáng màu tím từng thấy trước kia.
Nghĩ tới chuyện hạt giống khí vận của Quân Tiêu Dao là màu tím liền khiến hắn vô cùng khó chịu.
Dù là ở Giới Hải hay là vũ trụ Khởi Nguyên, Quân Tiêu Dao luôn giống như một ngọn núi lớn, ép hắn đến mức không thở nổi.
"Không sao cả, chờ sau khi ta có được truyền thừa của địa hoàng, đến lúc đó, ta sẽ không còn phải e dè lực lượng của tên Vân Tiêu kia nữa." Đông Phương Hạo thầm nghĩ.
Lúc này, người trong mười đại cao thủ Chuẩn Đế thuộc Nguyên Ma Tộc lên tiếng: "Sao không thấy người của núi Cổ Bằng đến vậy?"
Lúc trước, trợ giúp Đông Phương Hạo thu thập khí vận ngoài Nguyên Ma Tộc và Địa Linh ra còn có người của núi Cổ Bằng.
Nhưng hiện tại, không có sinh linh nào của núi Cổ Bằng đến đây.
"Bọn họ không đến cũng không sao, ta không ép." Đông Phương Hạo khoát tay.
"Vậy thôi, chúng ta đi tìm những hạt giống khí vận khác đi."
Cường giả của Nguyên Ma Tộc và Địa Linh nói xong liền rời đi.
Đông Phương Hạo nhìn họ rời đi, mỉm cười.
Loại cảm giác nắm chắc phần thắng này cũng không tệ.