Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3295: CHƯƠNG 3295: ĐÔNG PHƯƠNG NGẠO NGUYỆT

Nếu là thế thì ân oán giữa Đông Phương Hạo và Đông Phương Ngạo Nguyệt đã định trước là phải giải quyết.

Với lại còn có một chuyện.

Quân Tiêu Dao dường như đã xác định được tàn hồn của Ma Thiên tổ sư kia hẳn là có liên quan đến Lê Thừa Thiên.

Nói cách khác, Đông Phương Ngạo Nguyệt sẽ đi tìm Lê Thừa Thiên, mà Lê Tiên Dao cũng sẽ đi chung với đám người Lê tộc.

Tỷ muội ruột thịt là các nàng đây, cuối cùng cũng sẽ gặp nhau.

Nợ máu giữa Đông Phương Hạo và Đông Phương Ngạo Nguyệt.

Vướng mắc giữa Đông Phương Ngạo Nguyệt và Lê Tiên Dao.

Chắc hẳn đều phải xảy đến.

Quân Tiêu Dao không thể đứng nhìn không thôi được.

Ít nhất, hắn không thể để cho Lê Tiên Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt tự giết lẫn nhau.

"Đi tìm Ngạo Nguyệt." Quân Tiêu Dao đưa ra quyết định.

Oản Nhi khẽ gật đầu, cũng biến về phong cách nha hoàn lần nữa.

Một lát sau, Bằng Phi Dương cũng trở về.

Quân Tiêu Dao và Oản Nhi lên đại bằng, phá không mà đi.

Một bên khác, trên một đỉnh núi cổ.

Đông Phương Hạo và Chung Oánh Oánh đang đợi tin tức.

Cũng không lâu lắm, sinh linh của Nguyên Ma Tộc và Địa Linh Tộc đã truyền đến tin tức.

"Cái gì, Bằng Phi Dương của núi Cổ Bằng bị một nam tử mặc bạch y thu phục, chẳng lẽ là..."

Đông Phương Hạo nghe vậy, vẻ mặt sững sờ.

Hắn gần như ngay lập tức liên tưởng đến Quân Tiêu Dao.

"Người kia là ai?" Chung Oánh Oánh nhận được tin tức này cũng lộ ra vẻ giận dữ.

Người nàng muốn giết, ai dám cứu?

"Người kia e là Vân Tiêu của Vân Thánh đế cung." Đông Phương Hạo trầm giọng nói.

"Cái gì, đế tử của Vân Thánh đế cung?"

Chung Oánh Oánh nghe vậy, vẻ mặt thay đổi trong nháy mắt, lộ ra sự ngạc nhiên và nghi ngờ.

Dưới ánh nhìn của nàng, thân phận của Nguyệt Niệm Quân tuy không thấp, nhưng cũng không đến mức có thể liên quan đến đế tử của Vân Thánh đế cung.

Chớ nói chi là đế tử Vân Tiêu kia, gần đây danh tiếng có thể nói là lên nhanh như diều gặp gió và vang dội ở vũ trụ Khởi Nguyên.

Tiêu diệt Thánh triều Thần TIêu, đại náo tinh giới Yêu Hoang.

Nói tóm lại, đã bị rất nhiều thế lực cho rằng là nhân vật tuyệt đối không thể động đến.

Người như vậy tại sao phải cứu thị nữ của Nguyệt Niệm Quân?

"Sao lại vậy được chứ, chẳng lẽ Nguyệt Niệm Quân có quan hệ với hắn?" Chung Oánh Oánh biến sắc nói.

Đông Phương Hạo khẽ nhíu mày.

Thật ra hắn không hiểu được tại sao Quân Tiêu Dao muốn ra tay cứu nha hoàn của Nguyệt Niệm Quân.

"Nguyệt Niệm Quân..."

Đông Phương Hạo càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Giống như có một loại trực giác nói cho hắn biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.

"Nếu có quan hệ với Vân Tiêu kia, ta đây sẽ đích thân ra tay, đi tìm Nguyệt Niệm Quân kia." Đông Phương Hạo nói.

"Nhưng mà có xung đột với đế tử Vân Tiêu, sẽ không..." Chung Oánh Oánh chần chờ.

Nàng tuy xuất thân cao quý, tính tình có hơi ngang ngược, nhưng đối diện với nhân vật cỡ này, dù có dùng đến địa vị của nàng cũng không thể nào đắc tội được.

Thân phận của nàng là quý nữ của Thương minh Ngọc Đỉnh, nhưng đứng trước đế tử của Vân Thánh đế cung chẳng hơn sâu kiến là bao nhiêu cả.

"Ta có mâu thuẫn với hắn, kéo theo xung đột với muội muội của hắn, cho nên đây chẳng qua là chuyện sớm hay muộn thôi." Đông Phương Hạo nói.

Hắn tuy ở Khởi Nguyên chi cảnh bị Quân Tiêu Dao ngược cho một phen, nhưng thực lực ngay lúc này lại có tiến bộ.

Huống hồ hắn còn có Tiên Linh Bảo Tháp, tốt đến không thể tốt hơn, thoát thân là chuyện dễ dàng.

Lập tức, Đông Phương Hạo và Chung Oánh Oánh phóng đi.

Biên giới nào đó ở vùng đất Tiên Di.

Nơi này có một vách đá lâu đời, bên trên xuất hiện đạo văn của rất nhiều thần thông, huyền diệu vô cùng.

Đây có thể xem như là một bảo địa để ngộ đạo nổi danh ở vùng đất Tiên Di, có ấn khắc của tổ tiên giúp người ta ngộ đạo.

Lúc trước nơi này tuyệt đối là một nơi đứng đầu, có rất nhiều thiên kiêu đến đây tranh đoạt địa bàn.

Thế nhưng hiện tại, nơi này yên tĩnh vô cùng, chỉ có số ít người ở đây.

Đi đầu là một nam tử, dáng người cao thẳng, vẻ ngoài anh dũng, ngồi xếp bằng ở trước vách đá ngộ đạo.

Tóc đen rối tung, đôi mắt sáng ngời như sao trên bầu trời đêm.

Giữa mi tâm có những ánh sáng lấp lánh mờ ảo, bí lực huyền ảo lượn lờ.

Nam tử này chính là Lê Thừa Thiên!

Ở bên cạnh hắn, các thiên kiểu của Lê tộc như Lê Bội Ngọc, Lê Tinh Hà đều cùng ngộ đạo.

Thậm chí ngay cả con trai của Lê Thánh là Lê Hành cũng ở đây.

Mà một chỗ xa xa bên kia, một nữ tử đeo lụa mỏng che mặt cũng ngộ đạo trước vách đá.

Chính là Lê Tiên Dao.

Vùng bảo địa để ngộ đạo này vốn dĩ rất náo nhiệt, nhưng lại bị thiên kiêu Lê tộc làm trò, không cho phép những người khác chiếm chỗ.

Thân là đế tộc cổ xưa nên Lê tộc cường bá vô cùng.

Nhưng chủ yếu vẫn là Lê Thừa Thiên độc đoán kiêu ngạo, không cho phép những người khác ở đây quấy rầy.

Mà với thanh danh của hắn, đương nhiên cũng chẳng có thiên kiêu nào dám đụng đến hắn.

Còn vì sao Lê Tiên Dao ở đây.

Chuyện này chủ yếu là do sự sắp xếp của Lê Thánh.

Lê Tiên Dao tự biết trong lòng, hành động lần này của Lê Thánh là không muốn để cho nàng ở trong vùng đất Tiên Di có tiếp xúc gì với Quân Tiêu Dao.

Nhưng tâm trạng bây giờ của Lê Tiên Dao quả thật rất loạn, không biết nên làm sao đối mặt với Quân Tiêu Dao.

Mà giờ phút này, bên ngoài khu bảo địa ngộ đạo này.

Một bóng người xinh đẹp bỗng nhiên hạ xuống.

Đó là một nữ tử, đeo khăn tím che mặt, cả người mặc váy màu tím.

Dáng người cao gầy, đường cong lộ rõ, đôi chân trắng nõn dài thẳng, sáng bóng như ngọc.

Tuy bởi vì mạng che mặt nên không thể thấy rõ dung mạo của nàng.

Một đôi mắt như sao đêm, sâu thẳm lại đầy sự lạnh nhạt.

"Chính là chỗ này sao?"

Nữ tử lẩm bẩm, giọng nói như âm thanh của thiên nhiên, mang theo sự thanh lãnh. Trên tay nàng cầm một tấm lệnh bài cổ xưa, trong đó tản ra một luồng gợn sóng mơ hồ, chỉ dẫn đi vào trong bảo địa phía trước.

Bóng dáng nàng lóe lên, tiến vào.

Nơi vách đá ngộ đạo.

Lê Thừa Thiên đang nhắm mắt ngồi xếp bằng, hoa văn Kỳ Lân giữa mi tâm lúc ẩn lúc hiện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!