Trong khoảng thời gian này, hắn lấy được Ma Thai Ký Sinh Quyết ở nơi Ma Thiên tổ sư đó.
Hắn đã âm thầm cướp đoạt không ít sức mạnh, thực lực có thể nói là mạnh lên vô cùng so với trước đây.
Vốn dĩ thực lực của Lê Thừa Thiên đã không hế yếu, hoa văn Kỳ Lân trên trán, sau lưng có Cổ Lão Thiên Đồ.
Bây giờ thực lực tăng vọt lên càng khiến cho Lê Thừa Thiên có đủ điều kiện để đưa bản thân tiến vào bảng thiên kiêu có thực lực đứng đầu.
Mà đúng lúc này.
Trong đầu Lê Thừa Thiên bỗng vang lên tiếng của Ma Thiên tổ sư.
"Tiểu tử, có người tới."
"Hửm?"
Lê Thừa Thiên bỗng nhiên mở hai mắt ra, bên trong như có tia chớp bắn ra ngoài.
Hắn đột nhiên chuyển hướng tới một nơi.
"Là ai, nơi này là địa bàn của Lê tộc ta!"
Lê Thừa Thiên nói một câu khiến đám người Lê Tinh Hà, Lê Bội Ngọc, còn có Lê Hành, Lê Tiên Dao đều kinh ngạc.
Bọn họ đồng loạt mở hai mắt ra nhìn đến.
Phía nơi chân trời, một bóng dáng xinh đẹp đứng trên không trung, cúi đầu nhìn xuống.
"Hóa ra là trên người ngươi."
Đôi mắt phượng của nữ tử lấp lánh ánh sáng.
Nhưng trong nháy mắt, tầm mắt của nàng đã hướng về một bên khác, trên người nữ tử đang mang lụa mỏng che mặt kia.
Trong lúc nhất thời, mọi thứ tĩnh lặng.
Đồng tử của Lê Tiên Dao mở to ra.
Những người khác có lẽ không biết lai lịch của nữ tử này, nhưng Lê Tiên Dao trong nháy mắt đã nhận ra.
Nữ tử này chính là Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Tuy nàng đã dịch dung, lại còn đeo khăn che mặt. Nhưng loại cảm ứng huyết mạch kia, chỉ có Lê Tiên Dao tự hiểu trong lòng.
Đông Phương Ngạo Nguyệt vì sao lại tới vùng đất Tiên Di, vì sao lại tìm tới bọn họ?
Chẳng lẽ là vì tìm nàng, hay là còn nguyên nhân khác?
Trong nháy mắt, Lê Tiên Dao suy nghĩ rất nhiều.
Môi nàng hơi hé ra, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Cũng không có nói ra thân phận của Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Đông Phương Ngạo Nguyệt chỉ liếc nhìn Lê Tiên Dao, ánh mắt rất lạnh.
Nhưng trước mắt cũng không phải lúc nhằm vào Lê Tiên Dao.
Nói thật, Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng không nghĩ tới, linh hồn của Ma Thiên tổ sư, vậy mà lại nhập vào thân xác của thiên kiêu Lê tộc.
Mà vừa hay chính là Lê Tiên Dao cũng ở nơi đây.
Chỉ có thể nói là trời trêu đùa lòng người.
Nhưng bây giờ, Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng hiểu rằng, nếu nàng muốn trấn áp linh hồn của Ma Thiên tổ sư trong người Lê Thừa Thiên ngay trước mặt đám thiên kiêu Lê tộc là chuyện vô cùng khó khăn.
Đầu óc Đông Phương Ngạo Nguyệt xoay chuyển, khóe mắt liếc qua chợt nhìn thấy Lê Hành ở bên cạnh.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lê Hành, trong mắt của Đông Phương Ngạo Nguyệt tỏa ra sát khí đáng sợ.
So với Lê Tiên Dao, đối tượng nàng cần báo thù hơn chính là Ân Ngọc Dung.
Mà Lê Hành là con trai của Ân Ngọc Dung, Đông Phương Ngạo Nguyệt đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Cơ hồ là trong nháy mắt, Đông Phương Ngạo Nguyệt lắc mình một cái, dưới tình huống tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã trực tiếp đưa tay bắt lấy Lê Hành, sau đó lấy ra Độn Không Phù, lách mình rời đi.
"Láo xược!"
Lê Thừa Thiên thấy thế cũng hơi kinh ngạc.
Nữ tử bỗng nhiên xuất hiện này vì sao muốn bắt Lê Hành đi.
Nhưng dù thế nào đi nữa Lê Hành chung quy cũng là con trai của Lê Thánh, là người của Lê tộc.
Cho nên Lê Thừa Thiên quát to một tiếng, rồi chạy đuổi theo.
Bên này, đám người Lê Tinh Hà, Lê Bội Ngọc cũng muốn đuổi theo.
Đôi mắt Lê Tiên Dao chơi lóe lên, sau đó nói: "Các ngươi ở chỗ này, canh giữ khu bảo địa, có ta đi là đủ rồi."
Nghe thấy lời Lê Tiên Dao, đám người Lê Tinh Hà thầm nghĩ.
Có hai tên yêu nghiệt là Lê Thừa Thiên, Lê Tiên Dao đuổi theo, quả thật chẳng cần đến bọn họ.
Cho nên bọn họ cũng gật nhẹ đầu.
Lê Tiên Dao quay người, trong đôi mắt lộ ra cảm xúc phức tạp.
"Ngạo Nguyệt..."
Nàng nỉ non trong lòng, ngự không rời đi.
"Ngươi rốt cuộc là ai, thả ta ra!"
Bên trong hư không phía này, Đông Phương Ngạo Nguyệt nhanh chóng bay đi.
Đồng thời dùng pháp lực giữ chặt Lê Hành.
Lê Hành sợ hãi không thôi, muốn tránh thoát nhưng lại bất lực.
Tu vi bây giờ của Đông Phương Ngạo Nguyệt có thể nói là sâu không lường được.
Lê Hành thân là con trai của Lê Thánh, tu vi thật ra cũng không yếu.
Chẳng qua trước đó, thế giới bên trong vùng đất tâm giới đã bị Quân Tiêu Dao đánh trọng thương, bởi vậy thực lực không thể tăng lên.
Thực lực của Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng không phải là dùng để trưng cho đẹp, Lê Hành đương nhiên không thể phản kháng.
"Ngươi không cần biết ta là ai, ngươi chỉ cần biết rằng, ngươi sẽ chết rất thê thảm."
"Không, nói đúng hơn là ngươi muốn chết cũng khó."
Đông Phương Ngạo Nguyệt mang theo giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt lãnh khốc nói.
Nếu như trực tiếp giết chết Lê Hành, thế thì định mệnh nó quá hời cho bọn họ.
Nàng muốn cho Lê Thánh và Ân Ngọc Dung, nếm thử cảm giác đau đớn hơn cả mẫu thân của nàng.
Cứ như vậy Đông Phương Ngạo Nguyệt chạy thẳng một đường.
Mà Lê Thừa Thiên, Lê Tiên Dao vẫn đang đuổi theo.
Động tĩnh đương nhiên không thể che giấu được.
Rất nhanh, Đông Phương Hạo đã lấy được tin tức từ Nguyên Ma Tộc, Địa Linh Tộc kia.
"Sao nàng lại đụng đến Lê tộc?"
Đông Phương Hạo suy nghĩ sâu xa.
"Quá tốt rồi, Nguyệt Niệm Quân kia tự mình tìm đường chết, dám đụng đến Lê Thừa Thiên của Lê tộc."
Ánh mắt Chung Oánh Oánh sáng lên.
Nếu Lê tộc cũng kéo theo vào, vậy thì đối với bọn họ mà nói cũng là chuyện có lợi.
"Đi xem một chút." Đông Phương Hạo quyết định.
Bọn họ cũng xuất phát muốn liên hợp Lê Thừa Thiên, vây quét Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Ngay khi toàn bộ thế cục nổi sóng liên tục. Quân Tiêu Dao bên này cũng biết được tin tức.
Hắn biết Lê Hành cũng là mục tiêu trả thù của Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Đoán chừng Lê Hành chết đi cũng không thoải mái là mấy.
Nhưng mà điều duy nhất khiến trong lòng của hắn thầm than may mắn, chính là Đông Phương Ngạo Nguyệt vẫn còn lý trí, không trực tiếp chiến đấu với Lê Tiên Dao.
Nhưng Quân Tiêu Dao cảm thấy, lần này Đông Phương Ngạo Nguyệt muốn đối phó với Lê Thừa Thiên và Ma Thiên tổ sư trước.
Cho nên tạm thời còn chưa tới lượt Lê Tiên Dao. Đám người Quân Tiêu Dao cũng xuất phát.