Vực sâu vỡ vụn chính là một nơi nguy hiểm có tiếng bên trong vùng đất Tiên Di.
Nghe đồn trong vực sâu có rất nhiều không gian vỡ vụn xếp chồng lên nhau, không biết thông đến nơi nào của vùng đất Tiên Di.
Nếu như không cẩn thận rơi vào bị truyền tống đến một tuyệt địa kinh khủng nào đó, vậy chắc chắn thập tử vô sinh.
Cho nên dưới tình huống bình thường, đừng nói là thiên kiêu, cho dù là thế lực bản địa của vùng đất Tiên Di, lúc bình thường cũng sẽ không tới gần Vực sâu vỡ vụn.
Lúc này, nơi vách đá dựng đứng nhiều đá lởm chởm bên ngoài Vực sâu vỡ vụn có bóng người hạ xuống.
Chính là Nguyệt Niệm Quân, hay nói đúng hơn là Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Mà Lê Hành thì bị quăng trên đất.
Hắn bị Đông Phương Ngạo Nguyệt dùng pháp lực phong ấn, cho nên cũng khó mà phản kháng.
"Ngươi rốt cuộc là ai, có biết đụng đến Lê tộc ta sẽ có kết cục gì không?"
Lê Hành nổi giận quát lên.
Đôi mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt rét lạnh, trong mắt toàn là sự lạnh lùng, không có chút nào nhiệt độ.
Cảm nhận được tầm mắt có sát ý, Lê Hành nhịn không được run rẩy trong lòng.
Nữ nhân này có ánh mắt quá đáng sợ, khiến có cổ họng hắn có một luồng khí lạnh xông lên.
"Ngươi muốn làm gì, có biết phụ thân của ta là ai không?"
"Phụ thân của ta là Lê Thánh, chính là các chủ của Thiên Hoàng các, là một đại nhân vật của Lê tộc."
"Nếu ngươi dám làm gì ta, hậu quả này ngươi không gánh nổi đâu!"
Lê Hành chỉ có thể cáo mượn oai hùm, chơi nước cờ kéo dài, lấy phụ thân ra để hù dọa.
Có thể là hắn vẫn nói chưa đủ tốt, vừa nói xong thì không khác gì đổ dầu vào lửa.
Đôi mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt mang theo sự âm u lãnh khốc, như là bão tuyết.
Nàng nghe đến cái tên ghét nhất kia.
Nàng đưa kiếm ra, chém thẳng xuống.
Roẹt.
Lê Hành hét thảm một tiếng.
Một miếng da trên người hắn trực tiếp bị gọt xuống, máu me đầm đìa.
"Ngươi muốn chết, Lê tộc sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Lê Hành đau đớn nói.
Đông Phương Ngạo Nguyệt chém liên tục, sức mạnh của pháp tắc ngưng tụ lại thành sát quang.
Từng mảnh máu thịt rơi xuống.
Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng không giết chết Lê Hành ngay, mà là chém từng đao lên người hắn.
Loại thủ đoạn này dù khiến Lê Hành đau đớn mạnh mẽ, nhưng dù gì cũng là tu sĩ, không đến mức chết ngay tại chỗ.
Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng không muốn cứ thế mà giết Lê Hành ngay, làm thế thì quá hời cho cả nhà bọn họ.
Nghĩ đến mẫu thân của mình bị ép uống rượu độc, dáng vẻ đau đớn phun máu trên giường. Đôi mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt càng lạnh hơn.
Còn chưa đủ, tất cả những thứ này vẫn còn thiếu rất nhiều.
Lê Thừa Thiên và Lê Tiên Dao cũng lần lượt đuổi Vực sâu vỡ vụn. Mà khi ánh mắt bọn họ nhìn đến đều kinh ngạc hết cả. Cả người Đông Phương Ngạo Nguyệt mặc váy tím đứng sừng sững, đồng tử nhạt màu và vẻ mặt không chút dao động nào.
Nhưng Lê Hành lúc này đã từ trên xuống dưới đều là máu, không có một tấm da nào trên người cả, đều là máu thịt.
Nhìn qua đáng sợ vô cùng.
Dáng người Đông Phương Ngạo Nguyệt thướt tha, đường cong hoàn mỹ, đứng bên cạnh cảnh tượng đáng sợ này khiến người ta có cảm giác xinh đẹp u ám.
"Ngươi..."
Ngay cả Lê Thừa Thiên run rẩy, ánh mắt lạnh lùng.
Tuy hắn cũng không quan tâm Lê Hành là bao.
Nhưng nói gì thì cũng là người của Lê tộc, là con trai của Lê Thánh, vậy mà bị người ta đối xử tàn nhẫn như thế, quả thực khiến người khác phẫn nộ. Mà Lê Tiên Dao lấy tay che môi.
Lê Thừa Thiên có lẽ không biết, nhưng nàng biết thân phận của Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Cũng hiểu rõ vì sao nàng lại làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy.
"Dám làm vậy với người của Lê tộc ta, ngươi muốn chết!"
Khí tức Lê Thừa Thiên bùng lên, hoa văn Kỳ Lân giữa mi tâm ẩn hiện thần quang, muốn ra tay.
Mà lúc này, trên trời lại có một đám người nữa hạ xuống.
Chính là Đông Phương Hạo, Chung Oánh Oánh, còn có hai nhân vật trong mười đại cao thủ của Nguyên Ma Tộc và Địa Linh Tộc.
Tầm mắt của Đông Phương Hạo nhìn về phía Lê Hành đã biến thành huyết nhân.
Sau đó vừa nhìn về phía Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Vẻ mặt hắn chấn động.
Sau đó, trong lòng bùng cháy phẫn nộ vô tận, lục phủ ngũ tạng như đang bị đốt cháy sạch sẽ!
Hắn không phải đang tức giận vì Lê Hành. Mà bởi vì, hắn thấy được thủ đoạn tàn nhẫn quen thuộc này!
Nghĩ đến nữ ma đầu đã từng tự tay đào Cốt Vạn Đạo bên trong cơ thể hắn ra, đánh hắn vào dòng xoáy hư không, thân thể bị hủy diệt.
"Hóa ra là ngươi!"
Đông Phương Hạo ngay lập tức hiểu được.
Nguyệt Niệm Quân chính là Đông Phương Ngạo Nguyệt!
"Giết!"
Không có bất kỳ lời dư thừa gì, Đông Phương Hạo trực tiếp ra tay.
Trong mắt đều là lửa giận, ngọn lửa báo thù cháy hừng hực. Hắn vẫn luôn tìm kiếm nơi Đông Phương Ngạo Nguyệt hạ xuống.
Nhưng sau khi Đông Phương Ngạo Nguyệt gia nhập Mạt Nhật Thần Giáo, mãi tìm không ra tung tích.
Đông Phương Hạo không nghĩ tới lại có thể đụng phải Đông Phương Ngạo Nguyệt ở tình huống này. Vừa hay cũng nên kết thúc với nàng.
Nhìn thấy Đông Phương Hạo, Đông Phương Ngạo Nguyệt không cảm thấy bất ngờ.
Nàng đã biết Chung Oánh Oánh và Đông Phương Hạo có liên quan tới nhau từ lâu.
Nhưng bây giờ, Đông Phương Hạo ra tay, quả thật khiến cho tình hình càng thêm phức tạp hơn.
Ngay cả Lê Thừa Thiên cũng lộ ra vẻ lạ thường. Tên của Đông Phương Hạo, hắn đã từng nghe nói đến, dù sao cũng là một trong những truyền nhân của Địa Hoàng.
Chẳng qua là, hiện tại kẻ bị thương là người của Lê tộc hắn, sao Đông Phương Hạo này lại lộ ra vẻ mặt tức giận như vậy?
Thế nhưng Lê Thừa Thiên cũng không suy nghĩ nhiều.
Bây giờ chuyện hắn muốn chính là trực tiếp trấn áp Đông Phương Ngạo Nguyệt, bằng không ai cũng cho là người Lê tộc bị ăn hiếp.
Nghĩ đến đây, Lê Thừa Thiên cũng ra tay.
Hai nhân vật trong mười đại cao thủ của Nguyên Ma Tộc và Địa Linh Tộc kia thấy Đông Phương Hạo phẫn nộ ra tay.
Ánh mắt bọn họ giao nhau, cũng ra tay theo.
Còn Chung Oánh Oánh chỉ đứng khoanh tay, ở bên cạnh đắc ý cười lạnh xem kịch.
Lê Tiên Dao thấy thế, đôi mắt biến ảo, sau đó hơi cắn răng, rồi cũng ra tay.
Đông Phương Ngạo Nguyệt thấy Lê Tiên Dao ra tay thì chỉ cười lạnh.
Nàng cũng không thấy kinh ngạc.
Dù sao lúc trước nàng đã từng chĩa kiếm về phía Lê Tiên Dao.
Nếu không phải Quân Tiêu Dao ngăn cản, kiếm của nàng nhất định đã đâm xuyên qua ngực trái của nàng.