Kiếm ý Tuế Nguyệt chính là thiên phú thần thông của Vân Vong Quy, vì để báo đáp ân tình của Quân Tiêu Dao nên đã giao cho hắn.
Vân Vong Quy từng dựa vào kiếm ý Tuế Nguyệt mà giao thủ ngàn chiêu, không phân thắng bại cùng với Thiên mạch Vân Đạo đế tử.
Đủ để chứng minh thiên phú của người này mạnh mẽ đến nhường nào.
Tuy vẫn chưa thể đạt tới mức khống chế Tuế Nguyệt, sức mạnh cắt đứt thời gian.
Nhưng đó chắc chắn là một thiên phú về kiếm ý vô cùng mạnh mẽ.
Hơn nữa, loại kiếm ý này, nếu như ở trong tay một kẻ khác, sức mạnh phát ra cũng không giống nhau.
Giờ phút này, sức mạnh mà Quân Tiêu Dao thi triển ra đã khiến cho trời đất xung quanh đều bị ảnh hưởng.
Vô số tảng đá bị kiếm ý Tuế Nguyệt quét qua, đều vô thanh vô tức hóa thành bột mịn.
Quân Tiêu Dao cũng không xuất ra Đại La Kiếm Thai, bởi vì không quá cần thiết...
Hắn đồng thời hướng về phía thanh kiếm, kiếm quang dâng lên, rực rỡ sáng chói.
Trong phút chốc, kiếm ý long trời lở đất mang theo hàn ý lạnh lẽo, rộng lớn vô biên.
Kiếm quang chói mắt ngưng tụ thành hào quang rực rỡ.
Thậm chí có thể nhìn ra, trong đó có chứa nhiều mảnh vỡ bay múa, khúc xạ ra vô số cảnh tượng kỳ quái.
Giống như là những mảnh vỡ trong thời không vô tận.
Đó chính là mảnh vỡ thời gian!
Kiếm quang mang theo bí mật của Tuế Nguyệt quét ra, cùng với mảnh vỡ thời gian bay lượn, trực tiếp chém thẳng về Thông Thiên Đồ của Lê Thừa Thiên xuất ra.
Chính Quân Tiêu Dao sau khi tu luyện kiếm ý Tuế Nguyệt đã đạt được sức mạnh kiếm đạo vô cùng thần thông.
Được hắn đặt tên là Đạo kiếm Tuế Nguyệt!
Cho dù là Lê Thừa Thiên cũng phải kinh ngạc một phen.
Tại sao Quân Tiêu Dao lại có được loại kiếm ý đáng sợ như này?
Điều đáng sợ nhất chính là nó còn mang theo sức mạnh của Tuế Nguyệt.
Đạo kiếm Tuế Nguyệt, một kiếm chém tới, gây ra một trận chấn động vô tận trong hư không, kiếm quang cuồn cuộn, càn quét đất trời.
Luồng sức mạnh kia không chỉ đánh về phía của Lê Thừa Thiên.
Mà còn đánh về phía Đông Phương Hạo.
Sắc mặt Đông Phương Hạo lập tức thay đổi, vội vàng ngăn cản.
Hắn đã giao thủ cùng với Quân Tiêu Dao khá nhiều lần, trước kia ở Giới Hải cũng có chút hiểu biết về Quân Tiêu Dao.
Nhưng cho tới tận bây giờ, hắn mới biết rằng Quân Tiêu Dao còn có con bài chưa lật.
Tiếng nổ vang vọng trong không khí, còn có kiếm va chạm phát ra những tiếng leng keng.
Trong thời gian ngắn, Đạo kiếm Tuế Nguyệt trực tiếp chém Thông Thiên Cổ Đồ làm hai nửa, pháp tắc trong đó đều bị chém thành từng mảnh.
A...
Lê Thừa Thiên phát ra một tiếng kêu đầy đau đớn từ lồng ngực, hắn kiệt sức chống lại kiếm quang.
Lại hoảng sợ phát hiện ra, ở ngọn tóc của mình xuất hiện vào lọn tóc bạc!
Thứ Đạo kiếm Tuế Nguyệt này chém không chỉ có nhục thể con người.
Mà nó thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến thời gian và tuổi thọ!
Sức mạnh này quả thực rất đáng sợ!
Có thể nói, chân chính có năng lực giao thiệp với thời gian, đạt tới trình độ cao thâm như này.
Chỉ có đế trong thần thoại.
Mà trơ mắt nhìn một kiếm này của Quân Tiêu Dao, cũng đã hình thành đầy đủ hình thức ban đầu.
Tuy vẫn còn khá mơ hồ.
Nhưng tu vi của Quân Tiêu Dao mới đến đâu cơ chứ.
Ở độ tuổi và cảnh giới như này, người ta đã có thể chạm đến trình độ đó.
Quả thật không thể dùng từ quái vật để hình dung!
Sợ rằng ngay cả Vân Vong Quy cũng không nghĩ tới.
Vốn dĩ thiên phú kiếm ý Tuế Nguyệt của hắn, lại ở trên người Quân Tiêu Dao bộc phát ra sức mạnh cùng năng lượng trước nay chưa từng có.
Thực lực như vậy, cho dù có là nguyên chủ Vân Vong Quy đi chăng nữa, cũng chẳng đạt tới trình độ như vậy đâu.
Chỉ có thể nói, Quân Tiêu Dao có năng lực biến một thứ bình thường trở thành một kỳ tích.
Những chiêu thức bình thường, rơi vào trong tay hắn đều biến thành những sát chiêu cực kỳ đáng sợ.
Chứ đừng nói đến kiếm ý Tuế Nguyệt, vốn chẳng phải là thiên phú tầm thường, mà là thiên phú cực kỳ mạnh mẽ.
Ở trong tay Quân Tiêu Dao, đương nhiên là càng có thể bộc phát ra uy lực mạnh hơn gấp bội.
Thông Thiên Đồ của Lê Thừa Thiên tuy mạnh, nhưng so với kiếm ý Tuế Nguyệt cũng chỉ như vậy mà thôi.
Bị kiếm ý Tuế Nguyệt đánh bại cũng không ngoài dự đoán.
Lê Thừa Thiên hộc máu, đột ngột rút lui.
Hắn không dám dừng lại, sợ chính mình sẽ bị ảnh hưởng từ kiếm ý Tuế Nguyệt.
Thân hình hắn biến mất.
Trốn thoát cùng lúc còn có Đông Phương Hạo.
Hắn mượn sức mạnh của Tiên Linh Bảo Tháp chống đỡ kiếm ý Tuế Nguyệt, đồng thời sử dụng Phá Không Phù nhanh chóng tẩu thoát.
Chiêu thức đó của Quân Tiêu Dao hoàn toàn ngoài dự đoán của bọn họ, khiến cho họ trở tay không kịp.
Nhìn hai người trực tiếp bỏ chạy.
Quân Tiêu Dao nhướng mày.
Sức mạnh của kiếm ý Tuế Nguyệt đã không phụ sự chờ mong của hắn.
Hai người này coi như đều là người có bản lĩnh, kết quả bị kiếm ý Tuế Nguyệt một kiếm đánh lui.
Quân Tiêu Dao cất bước, muốn đuổi theo.
Nhưng nghĩ lại, nhìn về phía Vực sâu vỡ vụn.
So với việc đuổi giết bọn họ, cứu hai nàng ra trước vẫn là chuyện quan trọng hơn.
Nhìn xuống những tầng tầng lớp lớp ở Vực sâu vỡ vụn.
Quân Tiêu Dao nghĩ, trực tiếp vận động sức mạnh Không Thư.
Không Thư, đạo không gian mạnh nhất ở trong tay.
Quân Tiêu Dao không có gì để làm, đã lĩnh hội được một chút.
Lĩnh ngộ của hắn đối với đạo không gian đã vô cùng sâu sắc.
Quân Tiêu Dao trực tiếp thi triển ra Loạn Thiên bí thuật, trục xuất vĩnh hằng.
Trong không gian, tầng tầng lớp lớp những khe nứt lộ ra, lan rộng về hướng Vực sâu vỡ vụn.
Một chiêu này, chính là chiêu thức mạnh nhất của đạo không gian, trục xuất kẻ thù.
Nhưng, cũng có thể dùng để phá vỡ không gian trùng điệp trong Vực sâu vỡ vụn.
Quân Tiêu Dao đơn giản sử dụng sức mạnh phá vỡ hết thảy.
Sau đó, thân hình hắn cũng rơi xuống vực sâu.
Bên trong vực sâu, tầng tầng lớp lớp không gian bị Quân Tiêu Dao oanh tạc.
Các tiểu không gian, từng đạo từng đạo lần lượt mở ra, vô cùng hỗn loạn, các loại không gian bắt đầu rối loạn.
Với đôi mắt sắc bén, Quân Tiêu Dao thấy được một bóng hình chợt lóe lên trong một đạo không gian rối loạn.
"Ngạo Nguyệt..."
Quân Tiêu Dao tung một chưởng, lập tức trấn áp đạo không gian hỗn loạn sôi trào kia.