Bóng hình đó cũng nhân cơ hội thoát ra.
Một thân váy tím, gương mặt được che bởi tử sa vô cùng xinh đẹp.
Đúng là Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Đông Phương Ngạo Nguyệt liếc mắt một cái liền nhận ra Quân Tiêu Dao.
Nàng nhìn chăm chú hình bóng đã lâu không gặp này, tâm tình xúc động.
"Tiêu Dao..."
Đông Phương Ngạo Nguyệt lập tức đáp xuống bên cạnh Quân Tiêu Dao, ôm chầm lấy hắn.
Ở Giới Hải, biết được Quân Tiêu Dao ở Ách tộc bị trúng lời nguyền.
Phương Đông Ngạo Nguyệt không có rơi lệ hay gì khác, nhưng không có nghĩa là nàng không lo lắng.
Mà là nàng tin tưởng, Quân Tiêu Dao sẽ không chết đi như vậy.
Tuy tin tưởng tận nơi đáy lòng, nhưng tóm lại là vẫn có chút xíu bất an.
Sau đó, đi vào vũ trụ Khởi Nguyên, nghe được tin Quân Tiêu Dao xuất hiện, nàng thở ra một hơi nhẹ nhóm, nội tâm vui mừng.
Tuy nhiên, vướng phải việc điều tra chuyện của Ma Thiên tổ sư, nên nàng cũng không đi gặp Quân Tiêu Dao ngay lập tức.
Nàng biết, việc tốt nhất có thể trợ giúp Quân Tiêu Dao chính là tìm được Mạt Pháp Tiên Chu.
Mà hiện tại, sau một thời gian dài, cuối cùng nàng cũng đã gặp lại Quân Tiêu Dao.
"Ngạo Nguyệt, nàng vẫn ổn chứ?"
Quân Tiêu Dao nhìn nữ tử trong lòng.
Nhưng không đợi hắn hỏi nhiều.
Bờ môi của hắn đã bị chặn lại.
Đông Phương Ngạo Nguyệt xuất thân từ đế tộc Đông Phương, từ trước đến nay đều luôn táo bạo và mạnh dạn.
Không có kiểu e thẹn như một tiểu cô nương.
Đối với nàng, bày tỏ tâm tư của mình mới là phương thức tốt nhất.
Chính là trao một nụ hôn ngọt ngào cho người mình yêu.
Quân Tiêu Dao không cự tuyệt, không bằng nói hắn mới là người bị động.
Sau khi thổ lộ hết, Đông Phương Ngạo Nguyệt có hơi thở dốc, đôi mắt ướt át mang theo một chút quyến luyến.
"Đúng rồi, Tiên Dao nàng..."
Quân Tiên Dao cũng không quên Lê Tiên Dao
"Thời điểm chàng vừa mới ra tay, không gian trong Vực sâu vỡ vụn sụp đổ, tung hoành rối loạn."
"Nàng bị quấn vào một dòng xoáy hư không." Đông Phương Ngạo Nguyệt nói
"Vậy..."
Quân Tiêu Dao khẽ nhíu mày.
Không gian trong Vực sâu vỡ vụn nối liền các không gian.
Trong đó không thiếu những nơi tuyệt địa hung hiểm.
Nhưng cơ bản vẫn ở trong vùng đất Tiên Di.
Nói cách khác, Lê Tiên Dao bị cuốn vào dòng xoáy không gian.
Cuối cùng hẳn cũng sẽ xuất hiện chỗ nào đó trong vùng đất Tiên Di.
Chỉ là không rõ là nơi nào.
Nhưng Quân Tiêu Dao cho rằng, lấy thiên tư thực lực của Lê Tiên Dao.
Cho dù rơi vào những nơi hiểm địa, nàng cũng không đến mức có nguy hiểm tính mạng mới đúng.
"Nàng hẳn sẽ không sao, lúc sau ta lại đi tìm nàng." Quân Tiêu Dao nói.
Vùng đất Tiên Di tuy lớn nhưng chỉ cần hắn muốn thì vẫn có thể tìm được Lê Tiên Dao.
"Ta không có làm gì nàng ấy hết." Đông Phương Ngạo Nguyệt nhìn Quân Tiêu Dao nói.
"Đa tạ." Quân Tiêu Dao nói.
Hắn biết, lấy tính cách của Đông Phương Ngạo Nguyệt, tuyệt đối là loại một lời không hợp là giết.
Ví dụ như khi ở vũ trụ Huyền Hoàng, nếu không phải hắn ngăn cản, Đông Phương Ngạo Nguyệt tuyệt đối sẽ đánh nhau với Lê Tiên Dao.
Mà lần này, Đông Phương Ngạo Nguyệt không xuất thủ với Lê Tiên Dao.
Hiển nhiên là vì hắn.
"Phải rồi, hồn của Ma Thiên tổ sư hẳn là ở trên người Lê Thừa Thiên của Lê tộc." Đông Phương Ngạo Nguyệt nghĩ đến chuyện này, nói.
Quân Tiêu Dao hơi mỉm cười, sau đó nói: "Ngạo Nguyệt, nàng không cần tìm nữa, ta đã biết tung tích của Mạt Pháp Tiên Chu."
"Ở trong giới uyên của vũ trụ Khởi Nguyên, nhưng đó cũng cũng không phải nơi tùy tiện là có thể đi, còn cần chuẩn bị một phen."
"Tiêu Dao, chàng đã sớm biết?"
Đông Phương Ngạo Nguyệt có phần kinh ngạc.
Nàng điều tra lâu như vậy mới tìm được Ma Thiên tổ sư.
Kết quả Quân Tiêu Dao lại đã biết?
"Chẳng qua là vận khí tốt, gặp phải mà thôi." Quân Tiêu Dao tùy ý cười.
Đôi mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt lấp lánh.
Không hổ là nam nhân của nàng, năng lực đúng mạnh.
"Được rồi, ra ngoài trước thôi."
Quân Tiêu Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt rời đi Vực sâu vỡ vụn.
Bên ngoài, Bằng Phi Dương và Oản Nhi nhìn thấy hai người xuất hiện cũng hơi kinh ngạc.
Đặc biệt là Bằng Phi Dương.
Phải biết rằng, Vực sâu vỡ vụn là một nơi hiểm địa.
Kết quả Quân Tiêu Dao cứ vậy trực tiếp đánh xuyên, cứu người ra?
Như này là hơi mạnh quá rồi.
Hắn và Oản Nhi cũng rất thức thời, tạm thời rời đi, để lại không gian cho Quân Tiêu Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Thân hình Đông Phương Ngạo Nguyệt nhoáng lên, hiện ra dáng vẻ vốn có.
Tuy Nguyệt Niệm Quân nàng hoá thân cũng đã đủ tuyệt mỹ.
Nhưng lúc này Đông Phương Ngạo Nguyệt lộ ra dáng vẻ vốn có lại càng lãnh diễm tuyệt luân.
Đặc biệt là loại khí chất ngự tỷ nữ vương cao quý hoa lãnh đủ để làm cho bất cứ nam tử nào cũng không thể tự kềm chế.
Nếu có thể chinh phục thì có thể mang đến cảm giác thỏa mãn không gì sánh nổi.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, nữ tử tuyệt thế bậc này sớm đã bị bắt lấy.
Đặc biệt là ở trước mặt Quân Tiêu Dao, lập tức hóa thân thành tiểu nữ nhân dịu dàng như nước.
"Đã lâu không gặp, Ngạo Nguyệt nàng lại trưởng thành không ít."
Quân Tiêu Dao nhìn Đông Phương Ngạo Nguyệt đã khôi phục dáng vẻ vốn có, hờ hững cười.
"Chỗ nào trưởng thành không ít?"
Mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt nhướn lên.
Một bộ váy tím nổi bật ra dáng người đường cong thướt tha của nàng.
Dáng người Đông Phương Ngạo Nguyệt vốn tốt đến bức người.
Lâu rồi không gặp, lại cảm giác quá mức thêm một ít.
Thật sự quá khảo nghiệm định tính của người khác.