Quân Tiêu Dao không kiêng dè gì, tiến lên ôm lấy vòng eo mềm mại của Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng rất tự nhiên hào phóng nguyện ý khen thưởng cho người trong lòng của mình.
Đây có lẽ là chỗ nàng khác với nữ tử khác, không có cảm xúc dè dặt, ngượng ngùng gì.
Mấy ngày kế tiếp, hai người cũng song hành, tùy ý dạo bước.
Dẫu sao Đông Phương Ngạo Nguyệt và hắn quả thực đã rất lâu không gặp, trong mấy ngày này nói hết tâm sự.
Quân Tiêu Dao phát hiện, hình như Đông Phương Ngạo Nguyệt không hề biết chuyện của Khương Thánh Y.
Nói cách khác, Lê Tiên Dao không nói chuyện này cho nàng.
Trong lòng Quân Tiêu Dao càng cảm thán.
Lê Tiên Dao đúng thật là một nữ tử thiện giải nhân ý.
Nếu Đông Phương Ngạo Nguyệt biết chuyện này, sợ rằng cũng sẽ có chút khúc mắc.
Mấy ngày qua đi, Quân Tiêu Dao nói: "Ngạo Nguyệt, kế tiếp nàng có tính toán gì không?"
Đông Phương Ngạo Nguyệt nói: "Nếu đã biết tung tích của Mạt Pháp Tiên Chu, vậy ta cũng không cần truy tra Ma Thiên tổ sư nữa."
"Kế tiếp hẳn sẽ dạo quanh vùng đất Tiên Di, xem có thể tìm được cơ duyên gì không."
Mục đích Đông Phương Ngạo Nguyệt tới vũ trụ Khởi Nguyên ngoài gặp Quân Tiêu Dao ra thì là tìm Mạt Pháp Tiên Chu.
Bây giờ Quân Tiêu Dao cũng đã gặp, tung tích của Mạt Pháp Tiên Chu cũng đã biết.
Mục đích của nàng đã đạt tới.
"Được thôi, ta cũng có vài chuyện phải làm, vậy sau này gặp lại." Quân Tiêu Dao nói.
Hắn cũng biết, Đông Phương Ngạo Nguyệt mang tính cách đại nữ chủ độc lập tự cường.
Không thể vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn dựa vào hắn.
Đáy mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt có một vệt quyến luyến.
Nhưng nàng cũng hiểu, nàng và Quân Tiêu Dao đều có chuyện của riêng mình, không thể cả ngày kè kè bên nhau.
Huống chi sau này có rất nhiều cơ hội gặp mặt.
Đông Phương Ngạo Nguyệt lần nữa ôm chặt Quân Tiêu Dao, dâng lên nụ hôn ngọt ngào, khẽ mở môi thơm.
Sau đó, rời môi.
Đông Phương Ngạo Nguyệt nhìn Quân Tiêu Dao thật sâu, lắc mình biến hoá, lần nữa biến thành Nguyệt Niệm Quân.
Sau đó cùng Oản Nhi rời đi.
Quân Tiêu Dao khẽ thở dài.
Sa vào ôn nhu hương tuy thoải mái nhưng hắn vẫn phải làm chính sự.
Hắn gọi Bằng Phi Dương tới.
"Ngươi là sinh linh bản thổ của vùng đất Tiên Di, còn có nơi nào có thể đi?"
Cả vùng đất Tiên Di này, khu vực trung tâm chỗ sâu nhất của nó tên là vực Không Linh.
Cũng là nơi ngủ say của một đám thiên kiêu cổ xưa, vương giả phong ấn.
Quân Tiêu Dao đương nhiên muốn đi, nói cho cùng yêu nghiệt ngủ say của Vân Thánh đế cung bọn họ như Đạo Nhất đế tử cũng ở nơi đó.
Hắn có thể đi xem náo nhiệt.
Nhưng thời gian đi đường cũng không ngắn, Quân Tiêu Dao nghĩ, còn có nơi nào có thể đi.
Bằng Phi Dương là sinh linh bản thổ, hẳn có chỗ biết rõ.
Bằng Phi Dương nghe vậy cũng suy nghĩ một hồi, sau đó ánh mắt chợt sáng lên.
"Chủ nhân, ta ngược lại nghĩ tới một chỗ, chỉ là tương đối hung hiểm." Bằng Phi Dương nói.
"Nơi nào?"
"Hố chôn Ma Vụ." Bằng Phi Dương nói.
"Hố chôn Ma Vụ?"
Đuôi lông mày Quân Tiêu Dao nhẹ nhướn lên, tên này nghe qua có hơi thú vị đấy.
Bằng Phi Dương cũng giải thích một phen.
Hố chôn Ma Vụ vô cùng hung hiểm thần bí, là nơi cùng rơi xuống với vùng đất Tiên Di.
Trong đó có ma khí quỷ dị tràn ngập, còn có di cốt tàn vỡ.
Nhưng đều không phải là sinh linh chủng tộc Tiên Di để lại.
Sau khi Quân Tiêu Dao nghe xong, càng cảm thấy hứng thú.
"Vậy thì đi hố chôn Ma Vụ xem thử." Quân Tiêu Dao nói.
Nếu là lúc trước, Bằng Phi Dương không nhất định sẽ đề cử Quân Tiêu Dao đi hố chôn Ma Vụ.
Dẫu sao nơi đó quả thực hung hiểm.
Nhưng sau khi nhìn thấy Quân Tiêu Dao tùy ý san bằng Vực sâu vỡ vụn.
Bằng Phi Dương cho rằng, ở vùng đất Tiên Di này, dường như không có cấm địa nào mà Quân Tiêu Dao không có năng lực thăm dò.
Hắn cũng hóa thân thành bản thể Huyền Quang Đại bàng, chở Quân Tiêu Dao bay lên không trung.
Cách hố chôn Ma Vụ mấy vạn dặm có một vùng địa vực.
Địa vực này có một mạch thế lực tiên di sinh sống tên là Kim Lân Tộc.
Mà lúc này, bên ngoài tộc địa Kim Lân Tộc.
Một nam tử thoạt nhìn rất tuổi trẻ, mặt quan như ngọc đi tới nơi đây.
Rõ ràng là Trần Huyền!
Trần Huyền dáng người thon dài, ẩn chứa thần huy.
Nhìn qua tuy không có dao động gì, lại luôn cho người ta một loại cảm giác kỳ lạ.
Lúc bị trục xuất khỏi Khởi Nguyên Học Phủ, hắn tuy bị Toái Linh ma bàn phế đi tu vi.
Nhưng ngược lại nhờ họa được phúc, làm cho hắn và Tam Sinh Luân Hồi Ấn dung hợp càng thêm hoàn mỹ.
Cũng có thể sử dụng điều động lực lượng của Tam Sinh Luân Hồi Ấn nhiều hơn.
Cho nên lúc này, tu vi của Trần Huyền không hề kém hơn trước đó, thậm chí còn mạnh hơn.
Thời gian lúc trước, hắn nhờ cậy Nguyên Như Ý mang hắn đến vùng đất Tiên Di.
Nguyên Như Ý đã đồng ý.
Sau khi vào vùng đất Tiên Di, Trần Huyền bèn tìm cớ đơn độc hành động.
Nguyên Như Ý cũng không để ý, tùy hắn đi.
"Phía trước là Kim Lân Tộc sao, hẳn đúng là ở đây."
Trần Huyền nhìn về nơi xa, lẩm bẩm tự nói.
Trần Huyền đã chuẩn bị từ trước, điều tra một vài tình huống.
Pháp khí đã từng của hắn ngoại trừ pháp trượng Thiên Đạo, còn có Vạn Pháp Thần Thư.
Thậm chí Vạn Pháp Thần Thư còn quan trọng hơn pháp trượng Thiên Đạo một ít.
Không chỉ chứa đựng đạo uẩn pháp tắc càng thêm tinh thuần, thậm chí còn nồng đậm đến mức có thể vì vạn vật khải linh.
Trước đây Huyền Nhất Đế Sư sở dĩ có thể có thanh danh như vậy, Vạn Pháp Thần Thư không thể không kể công.
Về sau, Vạn Pháp Thần Thư này được hắn ban cho một đệ tử dưới toà.
Đệ tử đó tên là Vương Chân Huyền.
Dựa vào tình hình tin tức Trần Huyền thu thập được, Vương Chân Huyền về sau xung đột với người khác, gặp phải truy sát vây quét.
Cuối cùng trốn vào vùng đất Tiên Di.
Sau khi dựa vào một phen điều tra, Trần Huyền tra được.
Vương Chân Huyền dường như có quan hệ với một mạch chủng tộc Tiên Di tên là Kim Lân Tộc ở vùng đất Tiên Di.
Cho nên Trần Huyền cũng một đường mà đến, tìm được Kim Lân Tộc.
Hắn trực tiếp đi vào tộc địa Kim Lân Tộc.
Nhưng không bao lâu sau, có mấy bóng dáng buông xuống trước mặt hắn.