"Người tới là ai?"
Mấy bóng dáng đến đây thoạt nhìn không khác gì Nhân tộc.
Chỉ có điều bên tai trên khuôn mặt có vảy màu vàng.
"Ta đến từ Tam Sinh điện phủ, muốn hỏi thăm tin tức về Vương Chân Huyền." Trần Huyền điềm tĩnh nói.
Tuy nghiêm khắc mà nói, hắn không xem như người của Tam Sinh điện phủ.
Nhưng loại chuyện cáo mượn oai hùm này thì hắn vẫn biết.
Có bối cảnh cũng còn đỡ hơn không có, cũng sẽ làm một số người kiêng dè.
"Cái gì, ngươi tìm Thánh Sư?"
Trên mặt những tộc nhân Kim Lân Tộc này đều lộ ra vẻ cổ quái.
"Thánh Sư?"
Nghe thấy từ này, Trần Huyền cũng hơi nhướn mày.
Xem ra quan hệ của Vương Chân Huyền và Kim Lân Tộc còn không bình thường.
Có lẽ vì có liên quan đến Vương Chân Huyền, mấy người này trái lại không dám quá mức thất lễ với Trần Huyền.
Rất nhanh, Trần Huyền được mời vào trong Kim Lân Tộc.
Một vị tộc lão Kim Lân Tộc hiện thân, tiếp đãi Trần Huyền.
Trần Huyền cũng không kiêng dè, muốn hỏi thăm chuyện về Vương Chân Huyền.
Tộc lão Kim Lân Tộc cũng kể lại một số chuyện cho Trần Huyền.
Thì ra, Kim Lân Tộc bọn họ vốn coi như một thế lực chủng tộc nhỏ yếu ở vùng đất Tiên Di.
Thường xuyên bị ức hiếp.
Nhưng sau đó, Vương Chân Huyền ngoài ý muốn đi vào nơi này.
Đồng thời lấy Vạn Pháp Thần Thư vì Kim Lân Tộc khải linh.
Làm cho thiên phú tu luyện của Kim Lân Tộc bọn họ trở nên mạnh hơn.
Tuy không thể để bọn họ trở thành thế lực cường thịnh nhất vùng đất Tiên Di.
Nhưng cũng không còn là chủng tộc nhỏ yếu người người có thể ức hiếp trước kia nữa.
Cho nên, Kim Lân Tộc cực kỳ tôn kính Vương Chân Huyền, gọi hắn là Thánh Sư.
"Thì ra là vậy."
Sau khi biết ngọn nguồn sự việc, Trần Huyền khẽ gật đầu.
Lúc này, tộc lão Kim Lân Tộc nhìn qua Trần Huyền, sau đó nói.
"Phải rồi, Thánh Sư đại nhân còn lập một khối văn bia vô tự."
"Nói sau này nếu có người đến tìm hắn thì có thể mang người đó đến trước bia này."
"Làm phiền tộc lão mang ta đến." Trần Huyền hơi chắp tay nói.
Ngay sau đó, Kim Lân Tộc cũng mang Trần Huyền đến trước văn bia vô tự.
Trần Huyền nhìn thấy, vẻ mặt chợt động, sau đó giơ tay chạm lên văn bia.
Tức khắc, văn bia vô tự phát ra ánh sáng chói loá.
Bên trên hiện ra một hàng chữ viết.
"Đệ tử Vương Chân Huyền, vĩnh viễn không quên tên ân sư Huyền Nhất Đế Sư."
Chữ viết chói mắt loé lên.
Nhìn thấy một màn như vậy, tộc lão Kim Lân Tộc không nhịn được thất thanh nói.
"Quả nhiên, Thánh Sư đại nhân đã nói, chỉ có ân sư hắn Huyền Nhất Đế Sư mới có thể làm bia này sáng lên."
"Kim Lân Tộc ta bái kiến Huyền Nhất Đế Sư!"
Một đám sinh linh kể cả tộc lão Kim Lân Tộc đều khom lưng chắp tay với Trần Huyền, trong mắt mang theo vẻ tôn sùng kính sợ.
Chỉ riêng Vương Chân Huyền đều đã trở thành Thánh Sư của bọn họ.
Vậy sư phụ của Thánh Sư, thủ đoạn lại thông thiên cỡ nào.
Trần Huyền thấy thế, sắc mặt ngược lại không hề dao động, hắn lạnh nhạt hỏi: "Hiện giờ hắn đang ở đâu?"
"Chuyện này..."
Giọng điệu tộc lão Kim Lân Tộc chợt ngưng, sau đó bèn nói.
Vương Chân Huyền vì để tu vi tiến thêm một bước, đã đi vào trong hố chôn Ma Vụ, muốn timg được di cốt hài cốt vân vân trong đó.
Nhưng cuối cùng lại chưa ra.
Trần Huyền nghe vậy, thoáng trầm mặc.
Vương Chân Huyền sợ rằng đã vẫn lạc.
Song Trần Huyền không hề có cảm xúc dao động gì, dẫu sao hắn kiếp này và Vương Chân Huyền không có liên hệ gì.
Chỉ là đơn thuần muốn tìm được Vạn Pháp Thần Thư mà thôi.
"Vậy có thể mang ta đến hố chôn Ma Vụ không?" Trần Huyền nói.
Vẻ mặt tộc lão Kim Lân Tộc cứng lại, nhưng rất nhanh, hắn cũng nói: "Nếu Đế Sư yêu cầu, như vậy tự nhiên có thể."
Tuy Trần Huyền thoạt nhìn không giống như đại nhân vật gì, nhưng văn bia vô tự đã bị kích động, đây là sự thật.
Cho nên bọn họ cũng không hề hoài nghi, ôm lòng tôn kính đối với Trần Huyền.
Sau đó, tộc lão Kim Lân Tộc cũng sắp xếp một nhóm người cùng Trần Huyền Nhất rời đi.
Trước khi xuất phát, Trần Huyền dường như nghĩ tới điều gì đó.
Nhìn văn bia vô tự này, thần niệm của hắn bỗng chợt động, để lại một đoạn tin tức trên vô tự văn bia.
Sau đó nói với tộc lão Kim Lân Tộc: "Làm phiền tiền bối, sau này nếu có người tới tìm ta, xin tiếp dẫn hắn tới chỗ văn bia vô tự này."
Tộc lão Kim Lân Tộc tuy nghi hoặc nhưng cũng không hỏi gì nhiều, hơi gật đầu.
Sau đó, Trần Huyền mới theo tộc nhân Kim Lân Tộc cùng nhau rời đi.
Hố chôn Ma Vụ cách tộc địa Kim Lân Tộc mấy vạn dặm.
Nhưng lấy tốc độ của đám người Trần Huyền cũng sẽ không quá chậm.
Sau khi qua một thời gian, bọn họ cuối cùng cũng tới hố chôn Ma Vụ.
Dõi mắt nhìn, phía trước khói đen cuồn cuộn, sương mù dày đặc tràn ngập.
Một cái hố sâu khổng lồ giống như cửa vào địa ngục vắt ngang phía trước trên đại lục.
Trong đó có đủ loại khí tức quỷ dị lưu chuyển toả ra, làm người ta khiếp sợ.
"Đi."
Trần Huyền không hề chần chừ do dự.
Hắn có Tam Sinh Luân Hồi Ấn hộ thân, không sợ rất nhiều quỷ dị.
So ra, tìm được Vạn Pháp Thần Thư mới là quan trọng nhất.
Mà những sinh linh Kim Lân Tộc xung quanh cũng chỉ có thể căng da đầu theo vào.
Sau khi đám người Trần Huyền vào hố chôn Ma Vụ không bao lâu.
Một con Huyền Quang Đại Bàng giương cánh bay tới.
Phía trên ngồi xếp bằng một bóng dáng áo trắng.
Đúng là Quân Tiêu Dao và Bằng Phi Dương.
Quân Tiêu Dao nhìn cửa vào hố chôn Ma Vụ phía dưới, tản ra thần thức tra xét.
Bỗng nhiên, hắn dường như cảm ứng được gì đó, kêu nhẹ một tiếng, trong mắt cũng lộ ra hứng thú.
"Chủ nhân, làm sao vậy?"
Bằng Phi Dương thấy vậy bèn hỏi.
"Không sao, chỉ là gặp người quen thôi."
Quân Tiêu Dao hờ hững cười, ánh mắt mang theo một vệt nghiền ngẫm.
Thật đúng là trùng hợp.
Hắn còn chưa chủ động đi tìm, rau hẹ lại cố tình muốn chủ động đưa lên.
Vậy hắn cũng chỉ có thể vui lòng nhận lấy.