Thần niệm của Quân Tiêu Dao cảm nhận được sự dao động từ một luồng khí tức đang chiến đấu.
Dao động này, hắn không xa lạ, trước đây khi gặp được mấy Kim Xà lang quân hắn cũng đã từng cảm nhận qua.
Nhưng thật ra Quân Tiêu Dao không nghĩ tới, Kim Xà Tộc đúng là biết tìm đường chết.
"Đi."
Quân Tiêu Dao nói một từ, khống chế Huyền Quang Đại Bàng, phá không lao đi như tia chớp.
Bên này.
Tứ đại lang quân Kim Xà dùng Kim Xà Phúc Thiên Trận trấn áp Vân Khê.
Vân Khê cũng không cam lòng yếu thế, Vô Cấu Tiên Linh Thân, Phi Tiên Chi Quang, các loại thần thông truyền thừa Địa Hoàng liên tiếp đánh ra.
Không gian đều đang được thanh lọc, giống như sắp bị phá nát.
Hơn nữa Vân Khê rất thông minh, nàng biết muốn phá vỡ trận pháp này thì phải tìm được chỗ yếu nhất của trận pháp.
Mà chỗ yếu nhất, lại là Kim Xà tứ lang quân.
Tu vi của hắn tuy cũng rất không tồi, nhưng so sánh với những người còn lại, ở trong tứ đại lang quân xem như yếu nhất.
Cho nên Vân Khê dùng Phi Tiên Chi Quang đánh về hướng Kim Xà tứ lang quân.
Phi Tiên Chi Quang là một loại thủ đoạn thần thông cực kỳ khủng bố.
Kim Xà tứ lang quân bị luân phiên đánh trúng, cuối cùng không chịu nổi, miệng phun ra búng máu tươi to, thân hình bay ngược ra.
Kim Xà Phúc Thiên Trận, bởi vậy mà bị phá.
Vân Khê thừa cơ xông lên, bay đến trước người Kim Xà tứ lang quân đã bị thương như tia chớp, rồi sau đó lao xuống giết chết hắn.
Phi Tiên Chi Quang hừng hực đốt cháy hết thảy, bao trùm Kim Xà tứ lang quân.
Thân thể và nguyên thần dần dần hóa thành tro bụi.
"Đáng chết!"
Ba vị Kim Xà lang quân còn lại thấy một màn như vậy, ánh mắt dữ tợn, giận không thể át.
Bốn người bọn họ thế mà lại ngay cả một tiểu cô nương cũng không đối phó được, còn bị giết chết ngược mất một người.
Lúc này, một giọng nói lạnh lùng truyền đến.
"Các ngươi mới đáng chết!"
Một tia Hỗn Độn Đại Thủ Ấn từ trên trời giáng xuống, như một vòm trời hỗn độn mang theo lực lượng vô cùng đánh giết áp xuống!
Một chưởng đánh xuống, đánh bay ba vị Kim Xà lang quân ngay tại chỗ, máu tươi phun ra!
"Ca ca!"
Nhìn thấy người tới, khuôn mặt xinh đẹp của Vân Khê lộ ra vẻ vui mừng.
"Cái gì?"
Ba vị Kim Xà lang quân thấy thế, cảm thấy hoảng sợ.
Bọn họ biết Quân Tiêu Dao rất mạnh.
Nhưng mạnh thì mạnh, chỉ cần không phải tự mình trải nghiệm qua thì vẫn luôn cảm thấy, khả năng cũng chỉ như vậy.
Nhưng trên thực tế, nó vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ.
Chênh lệch trong đó lớn đến nỗi bọn họ đến cả tâm tư phản kháng cũng không có, thân hình nhoáng lên vội vàng muốn bỏ chạy.
"Các ngươi rời đi được à?"
Quân Tiêu Dao cũng lười lãng phí thời gian, trực tiếp sử dụng Thất Thải Trảm Thiên Hồ.
Một tia kiếm quang hừng hực lộng lẫy bắn ra từ trong đó, chính là Đại La Kiếm Thai!
Cùng lúc đó, Quân Tiêu Dao thêm kiếm ý Tuế Nguyệt vào trên Đại La Kiếm Thai.
Một kiếm chém ngang, năm tháng cằn cỗi!
Đầu tiên là trải qua Thất Thải Trảm Thiên Hồ nuôi dưỡng, sau đó lại có kiếm ý Tuế Nguyệt thêm vào.
Một kiếm Đại La Kiếm Thai này đủ để làm kinh sợ thần phật!
Mạnh như mười đại cao thủ Chuẩn Đế, dưới một kiếm này cũng phải nuốt hận!
Phụt!
Kiếm quang xuyên qua, hư không xuất hiện một vết nứt đen nhánh, tràn ngập khí tức năm tháng hoang tàn.
Một kiếm này rơi xuống, ba vị Kim Xà lang quân cùng lúc rơi đầu, đầu bay tán loạn, ngay cả nguyên thần cũng bị chém chết!
Có thể nói, cuộc chiến kết thúc thật sự quá nhanh.
Chỉ là một kiếm mà thôi, trong nháy mắt ba vị Kim Xà lang quân đều bị hạ gục.
Cho dù là Bằng Phi Dương thấy một màn như vậy, cũng kinh hãi không thôi.
Ba vị này, đều là sự tồn tại có thể triền đấu với hắn.
Kết quả là hiện tại, một kiếm mà thôi, đều đã bị Quân Tiêu Dao chém chết hết.
Điều này quá mức khủng bố, giết Chuẩn Đế mà giống như thái rau chặt đồ ăn.
Hiện tại Bằng Phi Dương cảm thấy rất may mắn, lúc trước khi xung đột với Quân Tiêu Dao, Quân Tiêu Dao không có lấy ra thần binh lợi khí.
Nếu như vậy, mệnh của hắn đã sớm xuống hoàng tuyền, làm sao có thể đi theo được.
"Chủ nhân, thi thể kia..." Bằng Phi Dương chần chờ nói.
Nếu có thể luyện hóa xác chết của vài Kim Xà lang quân kia, hắn sẽ có tiến bộ rất lớn.
"Cho ngươi." Quân Tiêu Dao không để ý nói.
Bằng Phi Dương vui sướng không thôi.
Đi theo bên người lão đại, đúng là có thịt ăn.
Là thật sự có "thịt" ăn.
Bên này, Vân Khê theo thói quen mà nhào vào trong lòng của Quân Tiêu Dao.
"Ca, cuối cùng ca cũng xuất quan."
Vân Khê ngẩng khuôn mặt đẹp tinh xảo trắng như tuyết, lúm đồng tiền như hoa.
"Khê Nhi, muội rất tốt, xem ra về sau không cần ta bảo vệ nữa."
Quân Tiêu Dao xoa đầu nhỏ của Vân Khê.
Vân Khê thật sự đã không phải muội muội ngày xưa, cần phải chờ hắn đến cứu.
Hiện tại chính nàng đã có năng lực tự bảo vệ mình.
Kể cả hắn không tới, Vân Khê cũng có thể dựa vào thực lực của chính mình thoát ra khốn cục này.
Vân Khê xoay tròn mắt, nói: "Vậy về sau, để Khê Nhi tới bảo vệ ca ca."
"Được, vi huynh ngược lại cũng vui vẻ ăn cơm mềm, chỉ cần Khê Nhi có năng lực này." Quân Tiêu Dao nói đùa.
Tuy nói vui đùa, nhưng tốt xấu cũng coi như dựng lên cho Vân Khê một mục tiêu.
"Khê Nhi sẽ làm được!"
Không ngờ Vân Khê lại không coi chuyện này như lời nói đùa.
Nàng muốn trở nên càng mạnh hơn, sau đó tận tình để Quân Tiêu Dao ăn cơm mềm.
"Đúng rồi, Khê Nhi, muội không cảm ứng được truyền thừa Địa Hoàng ở trong Táng Đế lăng viên này à?"
Quân Tiêu Dao bắt đầu nói đến chính sự.
Vân Khê khẽ lắc đầu: "Chắc là không ở bên trong Táng Đế lăng viên, nhưng Khê Nhi có dự cảm."
"Lần sau truyền thừa của Tiên Linh Đế nhất định sẽ giáng thế."
"Vậy thì tốt, truyền thừa này nhất định sẽ là của muội." Quân Tiêu Dao nói.
Rau hẹ Đông Phương Hạo này cũng nên hoàn toàn thu hoạch rồi.
Sau đó hai huynh muội cũng nói chuyện một lúc.
Vân Khê muốn đi tìm cơ duyên của chính mình.
Phía trước nàng cũng có chút cảm ứng, chỉ là bị Kim Xà tứ đại lang quân ngăn trở.