Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.
Vân Khê rời đi.
Hắn cũng chuẩn bị đi dạo ở bên trong Táng Đế lăng viên này.
Quân Tiêu Dao khuếch tán thần niệm ra xung quanh, xem có thể cảm ứng được di tàng truyền thừa gì đó làm mình cảm thấy hứng thú hay không.
Thế nhưng một lát sau.
Quân Tiêu Dao dường như cảm ứng được cái gì đó, trong mắt hiện lên một tia dị sắc, khóe môi chợt gợi lên một nụ cười nhẹ.
"Là hắn à?"
Nhận thấy được một tia khí tức mơ hồ, sắc mặt Quân Tiêu Dao kỳ dị.
Suýt chút nữa đã quên rau hẹ này.
"Chủ nhân, chúng ta đi đâu vậy?"
Bằng Phi Dương đã luyện hóa xong thi thể của vài Kim Xà lang quân.
Giờ phút này khí tức cũng có chút dao động, ẩn ẩn có dấu hiệu lại tiến thêm một bước.
"Bằng Phi Dương, ngươi tự đi tìm cơ duyên tu luyện đi, một mình ta đi dạo ở bên trong Táng Đế lăng viên."
"Vâng."
Bằng Phi Dương chắp tay gật đầu, rồi sau đó cũng một mình phá không rời đi.
"Rau hẹ muốn thu hoạch hơi nhiều, có điều đến từng bước một đi."
Trong mắt Quân Tiêu Dao lộ ra thâm ý.
Hắn chắp tay, thân hình phá không rời đi.
Cùng lúc đó, ở một chỗ nào đó của Táng Đế lăng viên.
Nơi này có một thung lũng sâu.
Trong thung lũng có rất nhiều đao thương kiếm kích tàn phá, cắm ở trong thung lũng, tản ra tiếng kim loại rung rung lạnh thấu xương.
Đây rõ ràng là một cấm chế trận pháp.
Mà ở trong thung lũng này, tràn ngập mùi của máu tươi.
Đã có không ít thiên kiêu ngã xuống trầm sa ở nơi đây đây.
Đưa mắt nhìn xung quanh có không ít thi thể.
Một số đế mộ cần phải có một số người có duyên với thuộc tính phù hợp mới có khả năng lấy được.
Nếu mạnh mẽ tiến đến, tất nhiên sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
Tòa đế mộ này, chính là như thế.
Nhưng giờ phút này, ở bên trong thung lũng có một bóng người đã xông qua cấm chế trận pháp này.
Đó là một nam tử, khuôn mặt đoan chính, lông mày sắc bén, quanh thân thoát ra khí tức Chuẩn Đế.
Chính là Lý Vô Song!
"Tòa đế mộ này, có duyên với ta!"
Ánh mắt Lý Vô Song sáng quắc, nhìn về phía bên trong thung lũng.
Tại thung lũng này có một cánh cổng lớn cổ xưa bằng đồng, thông với đế mộ.
Chỉ có Lý Vô Song xông qua cấm chế trận pháp, đi đến được đây.
Tuy hắn là Đấu Thiên Chiến Hoàng chuyển thế, tầm mắt rất cao, truyền thừa bình thường hắn chướng mắt.
Nhưng trước đây hắn liên tiếp bị nhục ở trong tay Quân Tiêu Dao, các loại bảo bối cơ duyên đều bị đoạt.
Người ta hay có câu không bột đố gột nên hồ.
Không có cơ duyên, không có tài nguyên giúp đỡ, Lý Vô Song muốn tăng tốc độ trùng tu cũng rất khó mà nhanh lên được.
Ngược lại sau khi Quân Tiêu Dao trúng Chiết Tiên Chú, Lý Vô Song mới có cơ hội thở dốc, nhân cơ hội đột phá tới Chuẩn Đế.
"Vân Tiêu kia đã cướp đi quá nhiều cơ duyên đáng lẽ thuộc về ta."
"Cơ duyên lần này ta nhất định phải có được, mới có khả năng cạnh tranh với hắn."
Lý Sô Song thầm nghĩ trong lòng.
Hắn trực tiếp xông vào trong cửa lớn đồng thau.
Trong đó cũng có một chút cơ quan hung hiểm, cấm chế trận pháp...
Chỉ là với tầm mắt và thủ đoạn của Lý Vô Song, tất nhiên không có vấn đề gì.
Mà sau khi thâm nhập vào tòa đế mộ này.
Cuối cùng Lý Vô Song cũng biết, chủ nhân của tòa đế mộ này là ai.
Là một vị cường giả Đế cảnh tên là Thiên Tinh Chiến Đế.
Lấy tầm mắt của Lý Vô Song, tuy kiếp trước hắn là Đấu Thiên Chiến Hoàng nhưng khẳng định là còn mạnh hơn Thiên Tinh Chiến Đế này.
Có điều trước mắt, Lý Vô Song vẫn cần có truyền thừa bậc này.
Sau khi một đường phá mở rất nhiều cấm chế, thông qua rất nhiều cửa ải khó khăn, thâm nhập mộ của Thiên Tinh Chiến Đế.
Lý Vô Song rốt cuộc thấy được cơ duyên trong đó.
Sâu trong đế mộ của Thiên Tinh Chiến Đế, chính là một cung điện được tạo ra từ sao trời.
Lý Vô Song tiến vào bên trong cung điện.
Trong điện có rất nhiều tài nguyên.
Tiên nguyên, bảo dược, thần liêu...
Nhưng những cái đó không phải quan trọng.
Quan trọng là, ở sâu bên trong cung điện có một thanh chiến phủ nằm ngang trong đó, tản ra uy thế cường hãn bá tuyệt.
Thiên Tinh Chiến Phủ!
Đây là vũ khí của vị Thiên Tinh Chiến Đế này.
Thật ra Lý Vô Song vốn cũng có vũ khí thuộc về chính mình.
Chính là Đấu Thiên Thần Kích kiếp trước Đấu Thiên Chiến Hoàng lưu lại.
Chỉ là nó bị Quân Tiêu Dao cướp đi.
Cho nên hắn vẫn luôn không có vũ khí thuận tay.
Thanh Thiên Tinh Chiến Phủ này đối với hắn đã xem như rất không tồi.
Hơn nữa không chỉ có như thế.
Ở mặt ngoài của Thiên Tinh Chiến Phủ có rất nhiều ký tự huyền ảo lúc ẩn lúc hiện.
Đại biểu cho Thiên Tinh Chiến Đế đã dung nhập một ít cảm ngộ Đại Đế, áo nghĩa tinh túy, Đế kinh thần thông... vào bên trong Thiên Tinh Chiến Phủ.
Nếu có thể được đến Thiên Tinh Chiến Phủ, có nghĩa là có khả năng lĩnh ngộ các loại tinh túy trong đó.
Với thiên tư của Lý Vô Song, hoặc là nói Đấu Thiên Chiến Hoàng, lĩnh ngộ các những thứ này tất nhiên là đơn giản.
Mà ngay lúc Lý Vô Song sắp lấy được Thiên Tinh Chiến Phủ.
Hắn dường như cảm ứng được cái gì, bỗng nhiên quay người lại.
Một bóng người mặc đồ trắng ánh vào mắt.
Đồng tử Lý Vô Song chấn động, trong mắt có đủ loại cảm xúc xuất hiện.
Khiếp sợ, kinh ngạc, hận thù, phẫn uất.
"Hóa ra là ngươi!"
Ánh mắt Lý Vô Song lạnh băng.
Người tới, chính là Quân Tiêu Dao.
"Lý Vô Song, quả nhiên cơ duyên của ngươi không ít."
Quân Tiêu Dao liếc mắt đánh giá tòa đế mộ này.
Tuy đối với hắn truyền thừa của đế mộ này cũng chỉ như vậy.
Hắn không cảm thấy đặc biệt hứng thú.
Nhưng đối với người bình thường thì loại cơ duyên này vẫn là rất hiếm gặp.
Mà Lý Vô Song, lại có thể dễ dàng có được.
Không thể không nói, vận khí của vị Đấu Thiên Chiến Hoàng chuyển thế này quả thực rất tốt.
"Vân Tiêu, ngươi có ý gì hả, muốn cướp đoạt cơ duyên của ta à?" Ánh mắt Lý Vô Song tối sầm lại.
Tuy trong lòng hắn đã rất hận Quân Tiêu Dao.
Nhưng hắn lại không thể dễ dàng ra tay.
Thực lực của Quân Tiêu Dao làm hắn vô cùng cố kỵ.
Hắn còn chưa tu luyện đến trình độ của kiếp trước, thực lực hiện giờ tuy rất nổi bật trong thế hệ trẻ nhưng nếu đối chiến với yêu nghiệt cấp bậc như Quân Tiêu Dao, hắn không có nắm chắc.