Virtus's Reader

Chủng Hồng Mông Tử Khí là hạt giống ra đời sau khi năng lượng tinh hoa Hồng Mông Tử Khí ngưng kết, có lực lượng vô thượng huyền ảo.

Lại có lời đồn, nếu chủng Hồng Mông Tử Khí có thể lột xác, nảy mầm.

Thì có thể trưởng thành thành Hồng Mông Thụ.

Đó chính là một trong những thần vật thiên địa, là chí bảo tuyệt đối vô giá.

"Sao có thể, hắn vậy mà có chủng Hồng Mông Tử Khí?"

Dù là Vân Đạo Nhất cũng nhướn mày, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hắn và Cơ Thái Tuế từng giao thủ.

Cũng không hề biết, Cơ Thái Tuế có chủng Hồng Mông Tử Khí.

Nếu nói hắn luôn đều chưa từng sử dụng, vậy thì cũng không khỏi quá trầm ổn rồi.

"Thật sự là chủng Hồng Mông Tử Khí, hơn nữa thoạt nhìn đã nảy mầm thành cây non rồi."

"Lời đồn là thật, chủng Hồng Mông Tử Khí bồi dưỡng đến cuối cùng, thật sự có thể sẽ trưởng thành thành Hồng Mông Thụ!"

Một số thiên kiêu rất có tầm mắt nhìn thấy vậy cũng không nhịn được thán phục nói.

Cơ Thái Tuế này không hổ là Hồng Mông Đạo Thể, được thiên địa yêu quý.

Ngay cả loại thần vật này cũng có.

Mọi người xung quanh đều lộ ra chấn động.

Cơ Thái Tuế cười mỉa nói: "Hiện tại, ta đã có tư cách trở thành đối thủ của ngươi chưa?"

Cơ Thái Tuế dứt lời, lại hơi sửng sốt.

Bởi vì Quân Tiêu Dao không hề lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng như trong tưởng tượng của hắn.

Trái lại bật cười.

"Ngươi cười cái gì?" Cơ Thái Tuế nói.

Biết hắn có thần vật này, không phải Quân Tiêu Dao nên kiêng dè ư?

"Không có gì, ngươi đúng là có chút phúc duyên." Quân Tiêu Dao nói.

Chủng Hồng Mông Tử Khí này thiên hồi bách chuyển, thế mà rơi xuống trên đầu Cơ Thái Tuế.

Nhớ tới trước đây ở thế giới Nam Đẩu.

Hắn tung ra chủng Hồng Mông Tử Khí này là để tìm kiếm rau hẹ, không, là tìm kiếm người có duyên, thay hắn bồi dưỡng chủng Hồng Mông Tử Khí.

Không nghĩ tới, trải qua thời gian dài như vậy, hắn cuối cùng cũng lần nữa nhìn thấy chủng Hồng Mông Tử Khí.

Hơn nữa không phụ kỳ vọng của hắn.

Cơ Thái Tuế lại đã bồi dưỡng chủng Hồng Mông Tử Khí trưởng thành thành một cây non Hồng Mông Thụ.

Chắc hẳn đã hao phí không ít bản nguyên Hồng Mông.

Tuy nhận thấy được thái độ của Quân Tiêu Dao có phần kỳ lạ, nhưng hắn vẫn lạnh lùng nói.

"Ngươi cho rằng chủng Hồng Mông Tử Khí này là ta cố tình tìm đến à?"

"Sai rồi, không phải là ta đi tìm chủng Hồng Mông Tử Khí."

"Mà là chủng Hồng Mông Tử Khí như được định sẵn xuyên qua vô tận hư không, chủ động tới bên cạnh ta."

Nghe thấy lời của Cơ Thái Tuế, toàn trường lần nữa kinh sợ líu lưỡi!

"Cái gì, vậy mà là chủng Hồng Mông Tử Khí chủ động tìm đến Cơ Thái Tuế?"

"Quả nhiên vạn vật có linh, những thần vật thiên địa sẽ tìm kiếm chủ nhân được định sẵn của mình."

"Vậy thì kinh khủng quá, Cơ Thái Tuế thật sự là được trời ưu ái, chẳng những bản thân là Hồng Mông Đạo Thể, lại còn được chủng Hồng Mông Tử Khí nhận chủ."

"Nói không chừng hắn thật sự là truyền nhân Thiên Hoàng đó..."

Rất nhiều người thảo luận.

Thậm chí Hiên Viên tam kiệt ngứa mắt Cơ Thái Tuế, biểu cảm đều là mơ hồ khiếp sợ.

Khí vận của Cơ Thái Tuế thật sự quá dày nặng.

"Cho nên đây đại biểu cái gì, đại biểu ta là tồn tại được trời cao ưu ái."

"Chủng Hồng Mông Tử Khí này chính là lễ vật cha trời tặng ta."

Cơ Thái Tuế chắp tay sau lưng, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng.

Hắn sở dĩ nói ra là vì để cho mọi người biết.

Hắn mới là tồn tại được trời chiếu cố.

Hắn đã định trước có thể cướp thiên mệnh một đời này!

Quân Tiêu Dao nghe được lời này, chỗ sâu ánh mắt càng mang theo vẻ cổ quái.

Cơ Thái Tuế nói đây là lễ vật cha trời tặng cho hắn.

Chẳng khác nào là nói, Quân Tiêu Dao hắn là cha của Cơ Thái Tuế?

Tuy Quân Tiêu Dao rất muốn trực tiếp mở miệng kêu một tiếng nhi tử ngoan.

Nhưng nghĩ lại vẫn là thôi.

Dẫu sao chủng Hồng Mông Tử Khí này còn cần Cơ Thái Tuế phí hết tâm huyết bồi dưỡng.

Tuy hiện giờ đã từ chủng Hồng Mông Tử Khí lột xác thành cây non Hồng Mông Thụ.

Nhưng cách Hồng Mông Thụ chân chính còn kém xa vạn dặm.

Cơ Thái Tuế vẫn cần dốc hết tâm huyết bồi dưỡng một phen mới được.

"Vân Tiêu, Hỗn Độn Thể của ngươi rất mạnh, nhưng thật sự cho rằng có thể khiến ta kiêng dè sao?"

Sau khi Cơ Thái Tuế bày ra cây non Hồng Mông Thụ, dường như càng có tự tin.

Bản thân hắn có thực lực cường đại, lại thêm cây non Hồng Mông Thụ.

Có thể nói, về cơ bản cùng thời không có gì đối thủ.

"Cho nên, ngươi muốn xuất thủ?"

Quân Tiêu Dao vẫn là dáng vẻ không sao cả.

Dôi mắt màu tím của Cơ Thái Tuế híp lại.

Trong mơ hồ, cây non Hồng Mông Thụ ở chỗ ấn đường cũng hơi rung động.

Vẻ mặt Quân Tiêu Dao bình tĩnh.

Đừng quên, hắn đã để lại mánh khoé trong chủng Hồng Mông Tử Khí.

Hơn nữa vì phòng người đến sau phát hiện, thiết lập cực kỳ ẩn nấp.

Nhưng Quân Tiêu Dao hiện tại cũng không định dùng thủ đoạn này.

Đây là thủ đoạn hắn lấy lại Hồng Mông Thụ mới có thể dùng đến.

Nếu không thì lãng phí.

Hắn không muốn lại phí công bồi dưỡng Hồng Mông Thụ nữa.

Ánh mắt mọi người ở đây đều nhìn chằm chằm hai người.

Hai người này, một người là Hỗn Độn Thần Thể, một người là Hồng Mông Đạo Thể.

Một người triển lộ thực lực kinh khủng một chọi tám, Thần Chi Tội vừa ra, thủ đoạn khiếp sợ toàn trường.

Một người có cây non Hồng Mông Thụ, được thiên chiếu cố, uy thế vô nhị.

Có thể nói nếu hai người này đối đầu, đó tuyệt đối là trận chiến cấp sử thi, sẽ ghi vào sử sách.

Mà lúc không khí tại đây căng thẳng vô cùng.

Bỗng nhiên.

Bên Cửu Sắc Tiên Cung sinh ra dị động.

Cả tiên cung nổ vang run rẩy, đồng thời tiên quang rực rỡ sôi trào, chiếu rọi thiên địa.

Một luồng dao động không thể tưởng tượng thổi quét mà ra.

Ánh mắt mọi người nháy mắt bị hấp dẫn qua.

"Đế nữ Vân Thánh đế cung đã kế thừa truyền thừa Địa Hoàng rồi ư?"

Một số người kinh ngạc, đưa mắt qua.

Hiện giờ Đông Phương Hạo đã chết, truyền nhân Địa Hoàng không hề nghi ngờ cũng chỉ dư lại một một mình Vân Khê.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!