Bởi vì bất kể ra sao, Vân Khê được định trước sẽ kế thừa đạo thống Địa Hoàng.
Trong ánh mắt chăm chú của mọi người.
Cửu Sắc Tiên Cung chợt dâng lên thần quang, trong đó mơ hồ hiện ra một bóng dáng mông lung, làm người ta nhìn không rõ.
"Chẳng lẽ là, Tiên Linh Đế?"
Rất nhiều người trừng lớn mắt, muốn nhìn rõ, lại cảm giác được một trận đau đớn.
Giống như có một loại quy tắc tự nhiên làm phàm nhân không cách nào nhìn thẳng vào thần minh.
Mà trong tiên huy mịt mờ không thể nhìn gần như vậy.
Bóng dáng mông lung ấy lại dần tiêu tán.
Thay thế là một thiếu nữ áo xanh từ trong tiên huy mịt mờ đi tới.
Vân Khê kỳ ảo như mưa, dáng người dưới lớp áo xanh có vẻ cực kỳ tinh tế.
Nhưng so với trước đó, hình như cao lên một ít.
Cả người không tì vết, như tuyết đắp ngọc xây.
Tóc đen phất qua kiều nhan, như cửu thiên tiên nữ giáng trần.
Không biết vì sao, Vân Khê nhìn qua rõ ràng giống như không có biến hóa quá lớn so với lúc trước.
Nhưng lại giống như chỗ nào cũng có biến hóa.
Trước kia nàng đã rất đẹp, là một phôi mỹ nhân tuyệt đối.
Nhưng Vân Khê lúc này lại càng có một loại đẹp không tỳ vết.
Thậm chí mang theo một tia thần tính và thánh khiết, giống như ẩn chứa tiên ý nào đó.
Hệt như một vị tiên thoát tục hồng trần.
Có lẽ đây cũng là biến hóa khí chất sau khi nàng kế thừa đạo thống Địa Hoàng Tiên Linh Đế sinh ra.
Mọi người đều ngẩn ngơ nhìn Vân Khê lúc này.
Loại đẹp này, bất kể nam nữ đều không thể ngoại lệ.
Mà sau khi Vân Khê hiện ra thân hình.
Cửu Sắc Tiên Cung lơ lửng trong hư không bỗng thu nhỏ lại.
Cuối cùng hóa thành một luồng tiên quang cửu sắc chui vào trong ấn đường của Vân Khê.
Cửu Sắc Tiên Cung hiển nhiên cũng là một món pháp khí không gian hiếm thấy trên đời.
Theo sau, thân hình Vân Khê như vượt qua hư không, trực tiếp chặn trước mặt Quân Tiêu Dao.
"Ai dám đụng đến ca ta?!"
Vân Khê duyên dáng yêu kiều chặn trước mặt Quân Tiêu Dao.
Dù là đối mặt với Hồng Mông Đạo Thể Cơ Thái Tuế, trong mắt đẹp của Vân Khê cũng không mảy may sợ hãi.
Bởi vì bây giờ nàng đã có nắm chắc nói loại lời này.
Nàng có nắm chắc giúp được ca ca nàng.
Trán Cơ Thái Tuế nhăn lại.
Không thể không nói, thiếu nữ áo xanh trước mặt khiến hắn cũng kinh diễm.
Đây là nữ tử thứ hai khiến hắn kinh diễm như thế.
Người đầu tiên là Lê Tiên Dao.
Nhưng kinh diễm thì kinh diễm.
Hắn có thể nhận thấy được một tia khí tức nguy hiểm từ trên người Vân Khê.
Điều này làm cho ánh mắt Cơ Thái Tuế càng thêm sâu xa.
Quân Tiêu Dao là Hỗn Độn Thể, có thể mang đến cảm giác nguy hiểm cho hắn thì cũng thôi.
Hiện tại ngay cả một thiếu nữ trẻ tuổi như vậy đều có thể mang đến cho hắn một tia cảm giác nguy hiểm.
Cho dù thiếu nữ này là truyền nhân Địa Hoàng, cũng làm Cơ Thái Tuế cau mày.
Xem ra biến số một đời này quả thực rất nhiều.
Đôi huynh muội này đều không phải người dễ chọc.
Mà Quân Tiêu Dao phía sau Vân Khê nghe thấy lời của Vân Khê, cảm giác hơi quái lạ, ngoài ra cũng có chút cảm khái.
Trước đây là Quân Tiêu Dao nói, ai dám đụng đến muội ta.
Hiện tại lại là Vân Khê nói, ai dám đụng đến ca ta.
Chỉ có thể nói, phong thuỷ luân chuyển.
Không nghĩ tới Quân Tiêu Dao hắn cũng có một ngày được người khác bảo vệ sau lưng.
"Khê Nhi, muội thành công rồi." Quân Tiêu Dao mỉm cười.
"Nếu không phải ca ca bảo vệ, sao Khê Nhi có thể thuận lợi đạt được truyền thừa Địa Hoàng như thế."
Vân Khê không ngoảnh đầu, đưa lưng về phía Quân Tiêu Dao.
"Đó là muội nên có, cho dù không có ta, cuối cùng muội cũng sẽ đạt được." Quân Tiêu Dao cười nói.
"Không..."
Vân Khê vẫn đưa lưng về phía Quân Tiêu Dao nói.
"Ca, huynh còn nhớ không, lúc Khê Nhi rời khỏi thế giới Nam Đẩu, một thân một mình đến tìm ngươi."
"Cuối cùng lại bị người ta bắt đi ở Tinh hải Hắc Ám, còn cần ca tới cứu Khê Nhi."
"Đó đều đã là quá khứ." Quân Tiêu Dao cười nói.
"Khi ấy, Khê Nhi nói với những người đó, Vân Tiêu là ca ca ta."
"Nhưng bọn họ đều chỉ phát ra tiếng cười nhạo, người nhỏ yếu như ta, lại làm sao có thể sẽ có ca ca quang huy vạn trượng như vậy chứ?"
"Khê Nhi, muội..."
Quân Tiêu Dao nghe thế, lời nói cũng ngưng.
Hắn biết, Vân Khê một đường tu luyện mà đến, nỗ lực biết bao.
"Nhưng bây giờ, Khê Nhi xem như đã làm được sao?"
"Không ai sẽ cảm thấy, Vân Khê ta không xứng trở thành muội muội của Vân Tiêu nữa!"
Giọng nói Vân Khê khẽ run lên.
"Khê Nhi, muội làm được rồi."
Quân Tiêu Dao lộ ra nụ cười phát ra từ nội tâm.
Người muội muội từ thế giới Nam Đẩu một đường làm bạn mà đến này.
Cuối cùng đã trưởng thành thành một trong những tồn tại khiến tất cả mọi người đều cách nào bỏ qua, được chú ý nhất!
Đế nữ Vân Thánh đế cung!
Truyền nhân duy nhất của Địa Hoàng Tiên Linh Đế!
Nhận được sự khẳng định của Quân Tiêu Dao.
Vân Khê cuối cùng không nhịn được quay đầu.
Khóe mắt đong đầy nước mắt.
Sau đó nhoẻn miệng cười.
Kinh diễm toàn thế giới!
"Khê Nhi... Chỉ muốn ở cạnh huynh."
Trên người Vân Khê, tiên quang dấy lên.
Đó là Phi Tiên Chi Quang khủng bố.
Nhưng không giống như lúc trước, chỉ là một luồng.
Phi Tiên Chi Quang này, Vân Khê lần nữa thi triển, tự nhiên chẳng khác nào hít thở.
Thậm chí, trong đôi mắt thanh triệt của Vân Khê cũng có tiên quang dâng lên.
"Muốn xuất thủ với ca ta, trước tiên qua ải của ta!"
Vân Khê giống như một Phi Tiên thần nữ, phong thái tuyệt thế!
Vẻ mặt Cơ Thái Tuế đông lạnh.
Hiện giờ đừng nói Quân Tiêu Dao.
Ngay cả Vân Khê cùng làm hắn có cảm giác không cầm giữ được.
Đương nhiên, đây không phải sợ hãi hay kiêng dè.
Chỉ là, đối mặt với hai người Quân Tiêu Dao và Vân Khê, hắn không có mười phần mười nắm chắc.
Càng quan trọng hơn là, Cơ Thái Tuế không biết Vân Khê đạt được thủ đoạn át chủ bài gì ở trong Cửu Sắc Tiên Cung.
Lỡ như có pháp bảo một lần gì đó, hắn sợ là sẽ rất chật vật.