Nhiều người thận trọng.
Sông Tam Đồ này chính là sự tồn tại quỷ dị ở bên trong Giới Uyên.
Tu sĩ của thế lực khắp nơi đều lấy đủ loại chiến thuyền, cổ thuyền, bắt đầu vượt Sông Tam Đồ.
"Hạ Uyển Họa kia, rất có thể là đang di chuyển trên Sông Tam Đồ." Cơ Thái Tuế thản nhiên nói.
Hắn liếc nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao vẻ mặt bình tĩnh, không để ý tới, cũng ngồi lên cũng một chiếc chiến thuyền với những người khác của Vân Thánh đế cung, bắt đầu băng qua sông.
Mà ngay khi bước chân vào phạm vi của Sông Tam Đồ.
Rất nhiều người lập tức cảm thấy có gì đó không được bình thường.
Dường như bị một nỗi bi thương ưu tư không thể giải thích được bao phủ, đây là một kiểu ảnh hưởng đến tâm cảnh, khiến trong lòng người ta cảm thấy bất an.
Một số cường giả có nguyên thần mạnh hơn một chút hoặc người có tâm tính hòa hợp hoàn mỹ thì tạm thời vẫn ổn không bị gì.
Tuy nhiên, một số người bắt đầu bị ảnh hưởng, không hiểu tại sao lại rơi nước mắt.
"Cẩn thận, Sông Tam Đồ này còn được gọi là dòng sông bi thương, có thể ảnh hưởng tâm cảnh của người ta một cách vô tri vô giác!" Có người nhắc nhở.
Bên phía Vân Thánh đế cung, mấy vị thiên kiêu cũng không xuất hiện vấn đề gì.
Quân Tiêu Dao thì càng không cần phải nhắc đến, bản thân có nguyên thần vô song, cộng thêm việc tu luyện Hữu Thần Chi Tội thông qua hoa Thất Tội.
Loại ảnh hưởng đến tâm cảnh ở trình độ này, đối với hắn mà nói thì căn bản là không có tác dụng.
Nhưng vào lúc này.
Quân Tiêu Dao mơ hồ nghe được tiếng nức nở bên tai.
Âm thanh đó là của một nữ tử, lạnh lẽo rét buốt, khẽ khóc nước nở, mang đến cho người ta cảm giác bi thương cũng như cô đơn khó nói nên lời.
"Âm thanh này..."
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao hướng về một hướng xa xôi trên Sông Tam Đồ.
"Chuyện gì?"
Đám Vân Khê ở bên cạnh nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
"Các ngươi không nghe thấy sao, tiếng nức nở của nữ tử ấy?"
Quân Tiêu Dao hỏi.
"Không có." Vân Đạo Nhất và Vân Nhược Thủy nói.
"Ca, ngươi nghe nhầm rồi sao?"
Vân Khê cũng mở to hai mắt.
Chẳng lẽ ca ca của nàng cũng bị Sông Tam Đồ ảnh hưởng?
Nhưng mà không thể nào.
Ca ca của nàng là nhân vật nào, làm sao có thể bị ảnh hưởng như thế này?
Quân Tiêu Dao dừng một chút, sau đó nói: "Có lẽ là ta nghe lầm rồi."
Trong mắt của hắn có chút suy tư.
Có thể khẳng định một chuyện, hắn chắc chắn không bị ảnh hưởng bởi Sông Tam Đồ.
Với thần hồn của hắn, cho dù tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng, hắn cũng không thể bị ảnh hưởng.
Khả năng duy nhất là chỉ có mình hắn mới có thể nghe thấy âm thanh này.
Nhưng mà...
Tại sao lại vậy?
Hơn nữa, ở nơi sâu trong cấm khu tuyệt đối, không ai dám bước vào này, lại có một nữ tử đang khóc?
Chuyện này không khỏi có chút hoang đường.
Thậm chí còn mang đến cho người ta cảm giác kinh hãi.
Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, Quân Tiêu Dao cũng sẽ không lùi bước vì điều này.
Ngược lại, chuyện này càng khơi dậy sự tò mò trong lòng hắn.
Rốt cuộc thì sâu trong Giới Uyên tồn tại thứ gì?
Mọi người tiếp tục vượt qua Sông Tam Đồ.
Bây giờ bọn họ đang ở vị trí hạ lưu.
Mà thượng nguồn Sông Tam Đồ chính là nơi sâu nhất của Giới Uyên.
Không ai có thể đến được nơi đó.
Vì vậy, mọi người đều tin rằng Hạ Uyển Họa cũng không thể thật sự đi sâu vào Giới Uyên.
Từng chiếc từng chiếc chiến thuyền, thuyền cổ, phá vỡ mặt sông, đi sâu vào trong.
Mà khi mọi người càng đi vào sâu hơn thì ảnh hưởng của tâm trạng bi thương đó càng ngày càng rõ ràng.
Một số thiên kiêu không thể chịu được thậm chí ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc lóc.
"Những người bị ảnh hưởng, không thể tiến lên nữa thì nên quay về đi." Quân Tiêu Dao đột nhiên nói.
Chỉ sợ là cho dù bọn họ có đi vào sâu nữa thì cũng sẽ chết vô ích mà thôi.
Tiếp theo, một số ít người rút lui.
Hầu hết mọi người vẫn có thể chịu đựng được.
Mà khi bọn họ đi vào sâu hơn.
Trên dòng Sông Tam Đồ yên tĩnh bỗng xuất hiện một xoáy nước.
Một lực hút đáng sợ xuất hiện.
Bên cạnh xoáy nước, có một số cổ thuyền chở theo một số thiên kiêu của các thế lực.
Xoáy nước không ảnh hưởng gì đến cổ thuyền chút nào.
Nhưng mà, nguyên thần của những thiên kiểu đó lần lượt rời khỏi cơ thể một cách quỷ dị, bị cuốn vào trong xoáy nước.
"Cẩn thận, đó là xoáy nước Phệ Hồn!"
Một số thiên kiêu không khỏi thay đổi sắc mặt.
Trước khi bọn họ bước vào Giới Uyên, một số nhân vật thuộc thế hệ trước cũng đã cảnh báo bọn họ về một số nguy hiểm ở trong đó.
Ví dụ như xoáy nước Phệ Hồn trên Sông Tam Đồ, đặc biệt hút đi nguyên thần linh hồn.
Có tin đồn rằng những linh hồn bị chôn vùi dưới Sông Tam Đồ đang tìm kiếm thức ăn.
"Đi nào!"
Một số thiên kiêu ở xung quanh kinh hãi.
Những thiên kiêu bị cuốn đi nguyên thần đứng yên tại chỗ, giống như bị hóa đá, cực kỳ quỷ dị.
Điều này khiến cho rất nhiều thiên kiêu sợ hãi, tăng tốc độ.
Tuy nhiên, sự quỷ dị của Sông Tam Đồ không chỉ có nước xoáy Phệ Hồn.
Trên đường tiếp tục đi về phía trước.
Bọn họ gặp phải Vong Linh bất tử trôi nổi trên mặt sông.
Có một chút âm thanh quỷ dị vang lên, khiến một số thiên khiêu tâm thần mê loạn.
Có thể nói, Sông Tam Đồ này tràn ngập đủ loại quỷ dị.
Mà trên đường đi, cũng có rất nhiều thiên kiêu rơi vào đủ các kiểu quỷ dị khác nhau.
E rằng cho dù có có pháp bảo hộ thân do thế lực sau lưng đưa cho thì cũng khó mà bảo toàn được tính mạng.
Bởi vì các kiểu quỷ dị kéo đến, đều đến rất nhanh mà không kịp chuẩn bị gì.
Cuối cùng, chỉ có tinh anh thực sự mới vượt qua được đoạn đường này.