Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3378: CHƯƠNG 3378: Đám Quân Tiêu Dao đương nhiên là không sao.

"Phía trước hẳn chính là vùng trung du của Sông Tam Đồ." Quân Tiêu Dao nói.

Đến nơi này, mức độ nguy hiểm sẽ tăng gấp bội.

Những thiên kiêu còn lại đều thận trọng.

Mà trong hoàn cảnh khiến cho người ta hít thở không thông như vậy.

Phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng ma mơ hồ.

"Đó là gì!"

Rất nhiều người đều căng thẳng.

Ngay cả yêu nghiệt thời cổ xưa như Cơ Thái Tuế thì cũng phải cau mày.

Trong tình huống nhe vậy, cũng không ai dám hành động liều lĩnh.

"Hình như là một chiếc thuyền..." có người nói.

"Một chiếc thuyền, chẳng lẽ là Hạ Uyển Họa cùng sinh linh Huyết tộc!" có thiên kiêu hưng phấn nói.

"Không đúng!"

Đột nhiên, mọi người phát hiện ra con thuyền kia, rách nát be bét, bao phủ một vầng sáng kỳ dị, lấm tấm bích hỏa, trông rất quỷ dị và đáng sợ.

"Chết tiệt, là Thuyền U Linh!"

Sắc mặt của một số thiên kiêu lập tức trở nên trắng bệch.

Dựa theo đủ loại tin đồn về Giới Uyên.

Thứ đáng sợ nhất trong số đó là gì?

Đương nhiên đó là Thuyền U Linh du đãng trên Sông Tam Đồ.

Nghe nói nếu gặp phải con thuyền này thì sẽ gặp phải đại kiếp khó khăn.

"Đi... Đi nhanh!"

Da đầu của toàn bộ thiên kiêu đều tê rần, vội vàng muốn rời đi.

Mà lúc này, ở Thuyền U Linh, đột nhiên xuất hiện một bóng dáng cao lớn đáng sợ.

Đó là một kỵ sĩ, cưỡi một con ngựa to cao, trên người đầy xương trắng.

Trong hốc mắt có quỷ hỏa bập bùng, tản ra khí tức kinh khủng gần như Đế cảnh.

Đây rõ ràng là bạch cốt kỵ sĩ cường đại!

"Là cường giả đã từng chết ở chỗ này, bị Thuyền U Linh biến thành linh linh đáng sợ!"

Mọi người bắt đầu rút lui.

Mà bạch kỵ sĩ cốt kia cũng cầm thương bước ra, khí tức ngập trời.

Một thương đánh xuống, một chiếc chiến thuyền cổ trực tiếp bị xé nát.

Thân thể của thiên kiêu ở trên đó cũng trực tiếp bị xé nát.

Mà nguyên thần thì bị bạch cốt kỵ sĩ hút vào miệng.

Tuy nhiên chuyện khiến mọi người sợ hãi hơn còn nằm phía sau.

Lại nhìn thấy ở phía sau, lại có một Thuyền U Linh khác xuất hiện.

Một hung thú kinh khủng dáng vẻ bạch cốt, xông ra đánh giết, cả người toàn là gai xương sâm bạch dữ tợn.

Đó là một con hung thú Đế cảnh thực sự, hung uy ngập trời.

Bạch cốt hung dữ đánh tới, uy thế rung chuyển trời đất, Sông Tam Đồ nổi lên những gợn sóng.

Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.

Một số thiên kiêu vội vàng lấy ra pháp khí bí bảo của riêng mình.

Nhưng cho dù là như vậy, vẫn thương vong nặng nề.

Suy cho cùng thì bí bảo pháp khí có thể ngăn cản cường giả Đế cảnh vẫn hết sức hi hữu hiếm có, không phải tất cả các thế lực đều có thể lấy ra được nhiều.

Trong nhất thời, hiện trường hỗn loạn.

"Lùi lại trước đã!"

Ngay cả Cơ Thái Tuế cũng muốn rút lui.

Hắn kiêu ngạo, nhưng không ngu ngốc, lúc này hắn chắc chắn sẽ không xông lên đầu tiên.

Bên phía Vân Thánh đế cung, Quân Tiêu Dao cũng để mọi người rút lui.

"Còn ca ca thì sao?" Vân Khê nói.

"Không còn không tin vào năng lực của ca ca sao?"

Quân Tiêu Dao cười một cái, thân hình của hắn cũng biến mất trong không trung.

Mà ở phía bên kia, trên cổ thuyền của Thương minh Ngọc Đỉnh, Đông Phương Ngạo Nguyệt nhìn thấy Quân Tiêu Dao bỏ đi.

Ánh mắt của nàng lóe lên, thân hình cũng lướt đi.

Toàn bộ đội ngủ tiến vào Giới Uyên đều tan rã và bỏ chạy.

Về phần đuổi giết Hạ Uyển Họa?

Thật sự đứng trước thời điểm ngay cả tính mạng của mình cũng khó có thể bảo vệ được.

Con người mới phát hiện ra rằng chính nghĩa trong lòng mình dường như cũng không vững chắc như bọn họ tưởng tượng.

Trên Sông Tam Đồ, sương mù mờ mịt, ánh sáng pháp tắc thỉnh thoảng bắn ra.

Một số thiên kiêu đang bị những sinh linh đáng sợ như bạch cốt kỵ sĩ cùng với bạch cốt hung thú săn giết.

Về phần Quân Tiêu Dao thì hắn đã rời khỏi đội ngũ lớn.

Một thân một mình đi về phía trước.

Nhưng không lâu sau, một bóng dáng tuyệt mỹ xuất hiện bên cạnh hắn.

"Ngạo Nguyệt."

Nhìn thấy người tới, Quân Tiêu Dao mỉm cười.

"Mạc Pháp Tiên Chu đang ở sâu trong Giới Uyên, có thể là ở thượng nguồn của Sông Tam Đồ." Đông Phương Ngạo Nguyệt nói.

"Cùng nhau đi xem xem, tiện thể tìm kiếm tung tích của của Hạ Uyển Họa." Quân Tiêu Dao nói.

Nghe vậy, đôi mắt xinh đẹp của Đông Phương Ngạo Nguyệt liếc nhìn Quân Tiêu Dao một cái.

"Tiêu Dao, Hạ Uyển Họa và ngươi có quan hệ gì?"

Đông Phương Ngạo Nguyệt đột nhiên hỏi.

Quân Tiêu Dao dừng lại, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.

Nhìn thấy Quân Tiêu Dao hiếm thấy mà không nói nên lời, Đông Phương Ngạo Nguyệt bỗng nhiên có hứng thú, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Nàng nói: "Tiêu Dao, ngươi có biết ở trong đế tộc Đông Phương ta, nếu như nam nhân không chung thủy thì kết quả sẽ như thế nào không?"

"Như thế nào?" Quân Tiêu Dao hỏi.

Đế tộc Đông Hoàng Tộc, phụ nữ đứng đầu.

Nữ tử có hậu cung là chuyện bình thường, địa vị của nam nhân lại rất thấp, giống như nô bộc thê thiếp.

Nếu nam nhân ngoại tình, hậu quả đó...

Đông Phương Ngạo Nguyệt không nói gì, nàng giơ bàn tay như ngọc mảnh khảnh không tỳ vết lên làm động tác cắt cổ.

"Khụ... Chuyện đó, thực sự sao, nghiêm trọng đến thế à?"

Quân Tiêu Dao vội vàng ho khan.

Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cuối cùng thì Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng không thể nhịn được nữa, khóe môi cong lên, khẽ mỉm cười.

"Đương nhiên là thật, nhưng Tiêu Dao ngươi không cần phải lo lắng, làm sao ta có thể hy sinh hạnh phúc của chính mình chứ?"

Nàng cực kỳ yêu Quân Tiêu Dao.

Thậm chí còn sẵn sàng từ bỏ qua chủ nghĩa nữ tử vốn có của đế tộc Đông Phương vì Quân Tiêu Dao.

Hơn nữa nàng cũng phải nghĩ đến hạnh phúc tương lai của mình.

"Có một số việc rất phức tạp, về sau ngươi sẽ biết." Quân Tiêu Dao nói.

Hắn đột nhiên cảm thấy có chút ớn lạnh.

Tiếp theo, hai người tiếp tục đi sâu vào Sông Tam Đồ.

Dọc đường đi cũng đụng phải một ít quỷ dị.

Chẳng qua là với năng lực của Quân Tiêu Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt, đương nhiên có thể vượt qua một cách an toàn.

Hơn nữa là không có ai khác ở bên cạnh, Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng có thể thực sự thể hiện toàn bộ năng lực của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!