"Phải biết rằng, Tam Sinh điện phủ rất có kiên nhẫn."
"Hơn nữa lần này là ta đụng phải các ngươi."
"Nếu như sau này bị người khác phát hiện, thì các ngươi đều rất nguy hiểm." Quân Tiêu Dao nói.
Hắn vẫn chưa tìm thấy Mạt Phát Tiên Chu.
Vẫn chưa đánh dấu ở nơi sâu nhất Giới Uyên.
Thì sao hắn có thể đi được?
"Nhưng điều này cũng quá nguy hiểm rồi."
Già Linh với Già Tâm nói.
Bọn họ ngoại trừ lo lắng cho bản thân, chủ yếu nhất vẫn là lo lắng cho Hạ Uyển Họa.
Bởi vì Hạ Uyển Họa là thân chuyển thế của Nữ Đế, nếu nàng xảy ra vấn đề gì.
Vậy chẳng phải Huyết tộc bọn họ lại phải đợi đến thân chuyển thế kiếp sau của Nữ Đế xuất hiện sao?
"Yên tâm, nếu các ngươi sợ thì có thể ở lại nơi này." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.
"Tiêu Dao, ta sẽ đi theo ngươi." Hạ Uyển Họa kéo góc áo của Quân Tiêu Dao.
Đông Phương Ngạo Nguyệt nhìn thoáng qua, nói: "Ta cũng giống vậy."
Già Linh và Già Tâm nhìn nhau.
"Ai sợ ai chứ!" Già Tâm phồng cái miệng nhỏ nhắn lên nói.
"Vậy thì được."
Quân Tiêu Dao cười nhạt một tiếng, sau đó bắt đầu tiếp tục thâm nhập sông Tam Đồ với đám nữ nhân.
Dọc theo đường đi, biểu cảm của Quân Tiêu Dao lạnh nhạt tự nhiên, hoàn toàn không giống như đi đến Giới Uyên cấp bậc cấm kỵ.
Quả thực giống như đang đi dạo hoa viên vậy.
Hắn cũng phóng thích ra lực thần hồn hùng hồn.
Có động tĩnh, hắn đều có thể sớm phát giác, sau đó lẩn tránh.
Mà dưới tình hình hiện tại.
Cuối cùng đám người Quân Tiêu Dao cũng thâm nhập vào thượng du của Giới Uyên.
Có thể nói nơi này cơ bản không có bao nhiêu sinh linh có thể đến.
Mà sương mù ở nơi này cũng phát ra rất nồng đậm.
Thậm chí sương mù này có thể làm nhiễu loạn thần thức của con người, khiến người ta không phân biệt rõ phương hướng.
Đầu lông mày của Quân Tiêu Dao hơi cau lại.
Với lực thần hồn của hắn, đến nơi này đều chịu sự áp chế cực lớn.
Lúc đến, trưởng lão của Vân Thánh đế cung cũng có nói với hắn.
Ở nơi sâu của Giới Uyên sẽ có sương mù gây mê ngăn cách.
Giống như quỷ đánh vào tường, nếu rơi vào, rất có thể mãi mãi cũng không bước ra ngoài được.
Thậm chí cường giả Đế cảnh đều bị giam ở.
Đây cũng là một trong những quỷ dị hung hiểm của Giới Uyên.
Ngay lúc Quân Tiêu Dao suy nghĩ cách phá cục diện.
Bỗng nhiên, bên tai hắn lại nghe thấy tiếng nức nở như nữ tử đang khóc.
Mang theo một loại thê lương và hiu quạnh.
Lúc mới tiến vào Giới Uyên, Quân Tiêu Dao cũng nghe thấy tiếng khóc của nữ tử này.
Đầu lông mày của Quân Tiêu Dao nhăn lại, nhìn vào đám nữ nhân bên cạnh.
Trên mặt bọn họ đều không lộ ra vẻ khác thường gì cả.
"Chỉ có ta có thể nghe được sao?"
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao lộ ra vẻ suy nghĩ.
Hắn chợt phát hiện.
Tiếng khóc của nữ tử đó truyền tới từ một phương hướng nào đó, cứ như chính là ngọn nguồn thượng du của sông Tam Đồ.
Nếu đi men theo âm thanh, chẳng phải là có thể bước ra khỏi mê chướng này sao?
"Đi."
Quân Tiêu Dao dẫn đường đi ở phía trước, đám nữ nhân thì theo sát phía sau.
Hiện tại bọn họ chỉ có thể tin tưởng Quân Tiêu Dao.
Lại đi qua một đoạn đường.
Bước chân của Quân Tiêu Dao đột nhiên dừng lại.
"Sao vậy?" Đông Phương Ngạo Nguyệt hỏi.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao ngưng lại.
Bởi vì hắn nhìn thấy sâu trong sương mù dày đặc ở phía trước nổi lên một vật đang lắc lư đến.
Đó là một chiếc thuyền.
Nhưng không phải là thuyền U Linh nhìn thấy trước đó.
Mà là một chiếc thuyền giấy màu đen!
Thuyền giấy rất tinh xảo, khéo léo, thanh tú, giống như do một nữ tử gấp ra, lơ lửng ở sông Tam Đồ.
"Đó là... Cái gì?"
Đám nữ nhân thấy thế, đều vô cùng kinh ngạc.
Nhưng điều khiến bọn họ nín thở vẫn còn ở phía sau.
Bọn họ nhìn thấy thuyền giấy màu đen lắc lư, bao phủ bí lực nào đó.
Cuối cùng từ từ biến lớn, từng điểm sáng xanh biến thành một chiếc thuyền U Linh.
"Điều này..."
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt đều là ngưng lại.
Điều khiến cho tất cả mọi người sợ hãi là thuyền U Linh bao phủ bí lực, thậm chí có thể khiến cho thi cốt đều hóa thành sinh linh khủng bố.
Vậy mà lại do thuyền giấy nhỏ này biến hóa thành!
Có thể nói, nếu không tận mắt nhìn thấy.
Tuyệt đối sẽ không ai tin.
Thuyền U Linh trên sông Tam Đồ Giới Uyên khiến cho người ta e sợ không kịp tránh.
Vậy mà lại do thuyền giấy nhỏ màu đen này hóa ra.
Điều này quả thực vượt qua tưởng tượng của mọi người.
Dù sao thì điều này cũng quá quỷ dị rồi!
Chỉ là một con thuyền giấy nhỏ được gấp thành mà thôi, vậy mà có thể hóa thành thuyền U Linh khủng bố như vậy.
Thậm chí ngay cả hài cốt vong linh của Đế cảnh đều có thể làm phép, hóa thành sinh linh khủng bố!
Điều này đại diện cho cái gì?
Đại diện cho sự tồn tại của thuyền giấy, tu vi đã đạt đến mức không cách nào tưởng tượng nổi!
Một con thuyền giấy lại có thể hiển hóa bí lực vô thượng!
"Đây rốt cuộc là có chuyện gì, thuyền U Linh đó đúng là do thuyền giấy này hóa ra sao?"
Mấy nữ nhân Đông Phương Ngạo Nguyệt, Hạ Uyển Họa cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Điều này quá khó hiểu rồi.
Quân Tiêu Dao cũng vô cùng kinh ngạc.
Nhưng sâu trong đôi mắt của hắn lại có chút suy tư.
"Lẽ nào người gấp thuyền giấy là tồn tại không cách nào tưởng tượng ở sâu trong Giới Uyên?"
Quân Tiêu Dao nghĩ tới điểm này.
Sở dĩ Giới Uyên trở thành cấm địa.
Ở mức độ rất lớn, là vì sâu trong Giới Uyên có một tồn tại thần bí không cách nào tưởng tượng, không thể nắm lấy.
Thậm chí tồn tại đó còn khiến nhân vật đại lão cự đầu của các phương thế lực của vũ trụ Khởi Nguyên đều vô cùng kiêng kỵ.
Không muốn bước chân vào Giới Uyên, sợ nhiễm phải nhân quả nào đó.
Hiện tại xem ra, chủ nhân gấp ra thuyền giấy màu đen này có lẽ chính là tồn tại không cách nào tưởng tượng trong sâu Giới Uyên.
Liên tưởng lại thì chỉ có một mình Quân Tiêu Dao có thể nghe thấy.
Tiếng khóc nức nở của nữ tử đó.
Mơ hồ dường như Quân Tiêu Dao nắm được mạch lạc nào đó.
"Tiếp tục đi về phía trước."
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao chắc chắn.