Trong lòng Quân Tiêu Dao còn có tò mò.
Hắn muốn xác nhận cách của bản thân có đúng hay không.
Nếu như là đúng.
Vậy thì Giới Uyên này đối với hắn không phải là tuyệt địa gì cả.
Trái lại là nơi tuyệt đối an toàn!
Nhìn thấy Quân Tiêu Dao tiếp tục đi tới.
Đám nữ nhân cũng ngây ra.
Sắc mặt của Già Linh thì cứng lại, giống như vô cùng kinh ngạc, giống như khâm phục, nói: "Ngươi đúng là có dũng khí."
Đổi lại là bất kỳ ai nhìn thấy cảnh tượng quái quỷ này, sợ là đã sớm chạy trốn rồi.
Quân Tiêu Dao chẳng những không lùi, trái lại còn muốn đi tìm nguồn gốc.
Sự gan dạ sáng suốt này khiến Già Linh không khỏi bội phục.
Chẳng qua trước mắt, ngoại trừ dựa vào Quân Tiêu Dao ra, thì dường như cũng không còn cách nào khác.
Cho nên bọn họ cũng đi theo.
Quân Tiêu Dao men theo tiếng nức nở loáng tháng, hốt hoảng đó.
Sương mù mê chướng đủ vây khốn cường giả Đế cảnh, cũng là thùng rỗng kêu to, căn bản không trói được hắn.
Không biết qua bao lâu.
Mọi người cảm giác chỉ là trôi qua mấy ngày, lại cảm thấy giống như trôi qua trăm nghìn năm.
Loại cảm giác này cực kỳ kỳ diệu.
Sương mù phía trước dần tản ra.
Cuối cùng mọi người cũng có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng phía trước.
Đó là biển Hư Vô đen kịt, âm u, không có chút sắc trời nào.
"Mảng biển này chính là ngọn nguồn của sông Tam Đồ sao..." Hạ Uyển Họa lẩm bẩm nói.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của đám người Quân Tiêu Dao đột nhiên ngưng lại.
Bởi vì bọn họ đã nhìn thấy.
Ở nơi sâu trong biển Hư Vô hắc ám này.
Có một sườn núi màu đen cao vút.
Phía trên sườn núi thình lình có một bóng dáng mảnh khảnh đang thấp giọng khóc nức nở.
Tiếng khóc nức nở khiến cho người ta thương xót.
Đó là một thiếu nữ, ôm hai đầu gối, ngồi một mình trên sườn núi màu đen.
Nàng mặc váy trắng, không có trang sức.
Mái tóc dài đen như thác nước chiếu nghiêng xuống, che nửa khuôn mặt lại.
Nhưng nửa khuôn mặt còn lại lộ ra lại đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông, cứ như không phải người thật, mà là đại danh từ hoàn mỹ.
Hai cánh tay của nữ tử ôm lấy bắp chân mảnh khảnh, cái cằm trong suốt kê lên đầu gối.
Trong đôi mắt có loại cô đơn như tuyết, lộ ra sự cô độc vạn cổ.
Khóe mắt của nàng như có vết tích của những giọt nước mắt để lại, còn có mấy giọt lệ óng ánh ngưng ở bên mặt.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao dừng lại, không phải bởi vì thiếu nữ đẹp đến thế nào.
Mà là ở bên cạnh của thiếu nữ thình lình có một mặt nạ quỷ!
"Quả nhiên!"
Quân Tiêu Dao không ngờ, chỉ là suy đoán mơ hồ có ý nghĩ hão huyền vừa rồi của mình.
Vậy mà lại là thật.
Mặt nạ quỷ!
Thiếu nữ này có nhân quả với Quỷ Diện Nữ Đế!
Thậm chí, có lẽ nàng với Mộng Đế, Mẫu Hoa Bỉ Ngạn là thân một kiếp của Quỷ Diện Nữ Đế!
Phát hiện này khiến tinh thần của Quân Tiêu Dao mơ hồ rung động.
Ở Giới Hải cũng có dấu vết của Quỷ Diện Nữ Đế để lại ư?
Mà thiếu nữ này tồn tại như thế nào vậy?
Một người hóa ra cấm địa Giới Hải.
Thậm chí còn được thế lực các phương vũ trụ Khởi Nguyên cho rằng là tồn tại không cách nào tưởng tượng.
Lúc này, đám người Quân Tiêu Dao lại nhìn thấy.
Giọt nước mắt để lại trên mặt của thiếu nữ rơi xuống biển Hư Vô.
Trong nháy mắt tóe lên sóng lớn ngập trời, khiến cho sương mù khí cơ của nơi này.
"Lẽ nào..."
Trong lòng đám người Quân Tiêu Dao dâng lên một suy nghĩ hoang đường.
Chẳng lẽ cái gọi là sông Tam Đồ thật ra chính là nước mắt của thiếu nữ này biến thành?
Điều này hơi kinh khủng, khiến người ta không cách nào tin tưởng.
Sông Tam Đồ bị rất nhiều người kiêng kỵ, được xưng là nơi quy về của chúng hồn, lại là nước mắt hội tụ chảy xuôi mà thành.
Đổi lại là ai, tuyệt đối không ngờ đến điểm này.
Tuy thiếu nữ này không tản ra bất kỳ uy áp khiến người ta hít thở không thông nào.
Nhưng lại là điều khủng bố nhất.
Không cảm nhận được uy hiếp, chứng minh chênh lệch quá lớn.
Mấy nữ nhân Đông Phương Ngạo Nguyệt đều có vẻ mặt nghiêm túc.
Tuy thiếu nữ này trông có dáng vẻ vô hại.
Nhưng bọn họ đều biết nữ tử này tuyệt đối không phải là tồn tại có thể trêu chọc.
Mà tiếp theo, động tác của thiếu nữ lần nữa khiến ánh mắt bọn họ ngưng tụ.
Thiếu nữ như không còn muốn sống, đưa tay nắm một cái, cách không tạo vật.
Một mảnh giấy đen hiện lên.
Thiếu nữ cầm giấy đen, bắt đầu gấp thuyền giấy.
"Thuyền giấy đó là do nàng gấp..."
Mấy nữ nhân ở đây nhìn nhau.
Như vậy, có thể hoàn toàn chắc chắn.
Thiếu nữ đó chính là tồn tại không cách nào tưởng tượng khiến cho thế lực các phương vũ trụ Khởi Nguyên kiêng kỵ.
Có lẽ cũng không có mấy người thực sự gặp qua thiếu nữ này.
Bọn họ đều không cách nào tưởng tượng.
Tồn tại khiến vô số đại lão kiêng kỵ lại là thiếu nữ tuyệt đẹp như vậy.
Ngay lúc trong lòng mấy nữ nhân rung động.
Thì bỗng nhiên Quân Tiêu Dao bước ra, đi về phía thiếu nữ đang gấp thuyền giấy.
"Tiêu Dao..."
Đông Phương Ngạo Nguyệt, Hạ Uyển Họa đều không khỏi căng thẳng tinh thần, sau đó hơi cắn răng, cũng đi theo.
"Bọn họ đều điên rồi sao?"
Già Linh, Già Tâm cũng kinh ngạc.
Nếu trêu chọc đến tồn tại đó thì hậu quả sẽ khó lường.
Vậy mà Quân Tiêu Dao không hề kiêng kỵ, còn trực tiếp hiện thân.
"Cô nương..."
Quân Tiêu Dao đi đến bên cạnh sườn núi màu đen, suy nghĩ một lúc, rồi mở miệng nói.
"Hả?"
Khuôn mặt của thiếu nữ đang gấp thuyền giấy chuyển hướng về phía Quân Tiêu Dao.
Lộ ra đôi mắt hiu quạnh, nhưng lại cực kỳ xinh đẹp.
Nháy mắt nhìn thấy khuôn mặt của Quân Tiêu Dao, đôi mắt của thiếu nữ khẽ động.
Vốn là biểu cảm cô độc vạn cổ, lại như được thắp sáng.
Như màn đêm tối tăm bỗng nhiên có tinh quang lập lòe.
Ánh mắt đó mang theo vẻ nghi hoặc.
"Ngươi là..."
Đôi mắt của thiếu nữ nhìn lên trên người Quân Tiêu Dao.
"Mạo muội quấy rầy tiền bối rồi, tại hạ Quân Tiêu Dao, là người của Vân Thánh đế cung."
Quân Tiêu Dao chắp tay nói.
Tuy mỹ nữ tuyệt đẹp trước mắt thoạt nhìn tuổi tác không lớn.
Nhưng nghĩ đến cũng biết, đây tuyệt đối là tồn tại có cấp bậc "lão quái vật".
Nói không chừng còn khủng bố hơn!