Bởi vì đối phó với Cơ Thái Tuế căn bản không cần dùng đến Lục Táng.
Bỗng chốc xuất hiện một chi khí dường như đủ để hủy diệt cả Chư Thiên.
Làn sóng hủy diệt của Thiên Địa Đãng Diệt lan ra khắp nơi.
Hắn cảm nhận được chi khí đáng sợ này đủ sức mạnh để hủy diệt cả đại giới.
Cơ Thái Tuế cuối cùng cũng đã không thể chịu đựng được nữa, khuôn mặt biến sắc hét to.
"Đợi đã, ta có thể nói..."
"Không cần thiết nữa rồi...". Quân Tiêu Dao đáp trả đầy lạnh lùng.
Một chiêu trấn sát xuống.
Không hề có bất kì sự do dự nào.
Đối mặt với sự uy hiếp liên tục từ phía Quân Tiêu Dao, Cơ Thái Tuế thật sự đã không thể chịu nổi.
Cả người hắn như muốn rã ra.
Chính ngay giây phút ấy.
Trong người Cơ Thái Tuế, năng lượng bản nguyên của quả Hồng Mông tử sắc cuốn theo cả cây non Hồng Mông Thụ còn có cả ấn luân hồi ba kiếp.
Tất cả tạo thành một luồng sáng chói lóa ngay trong nháy mắt rồi biến mất.
Tốc độ này nhanh như thể hoàn toàn biến mất vào không trung.
Quân Tiêu Dao nhất thời lóe mắt.
Hắn đã âm thầm sử dụng Giá Y Ma Quyết lấy đi nhiều kí ức của Cơ Thái Tuế.
Sau đó đã nhìn thấy một vài hình ảnh rất mơ hồ.
Hắn nhìn thấy cách đây rất lâu, Cơ Thái Tuế đã quỳ xuống trước một hòn đá xanh và thành tâm cầu nguyện.
Sau đó, một bản nguyên Hồng Mông Tử Khí từ hòn đá xanh ấy xuất hiện rồi biến mất vào trong người của Cơ Thái Tuế.
"Cái gì?" Quân Tiêu Dao bất ngờ thốt lên.
Tuy hắn biết Hồng Mông Đạo Thế của Cơ Thái Tuế không hề tầm thường, không phải là Tiên Thiên thì không tài nào có được.
Nhưng hắn không ngờ rằng, hóa ra là một hòn đá màu xanh đã ban tặng sức mạnh bản nguyên Hồng Mông cho Cơ Thái Tuế.
Điều này quả thực khó mà tưởng tượng được.
Sau đó lại có rất nhiều mảnh vỡ kí ức của Cơ Thái Tuế xuất hiện.
Cái cảnh tượng gần nhất mà hắn thấy chính là.
Trong hòn đá xanh ấy, một ấn kí thoát ra dung hòa vào ấn đường của Cơ Thái Tuế.
Chính xác đó là ấn kí luân hồi 3 kiếp.
Quân Tiêu Dao xem như đã hiểu được nguồn gốc của ấn kí này rồi.
Nhưng chính vào lúc Quân Tiêu Dao muốn nhìn thấy một lần nữa.
Đột nhiên nguyên thần của Cơ Thái Tuế sụp đổ như thể có một sức mạnh bí ẩn nào đó bao trùm lấy nó, tất cả trở nên mờ mờ ảo ảo.
Trước lúc sắp chết thần niệm của Cơ Thái Tuế bỗng vang lên một lời nguyền rủa vô cùng đáng sợ.
"Chủ nhân, hắn... hắn sẽ không bỏ qua cho..."
"Mạng của hắn là vô thượng, ngươi không phải là đối thủ của hắn đâu."
Ngay sau đó, Cơ Thái Tuế hoàn toàn ngã gục xuống.
Quân Tiêu Dao đứng ngay đó, dáng vẻ đầy trầm tư.
Hòn đá xanh ấy nếu không có gì bất thường thì đó chính là Tam Sinh thạch - Thánh vật được cất giữ trong Tam Sinh điện phủ.
Vì thánh vật này trứ danh khắp chốn nên không ai là không biết.
Biết thì biết đó nhưng rất nhiều người chỉ nghe qua tên của nó mà thôi.
Ngay cả trong Tam Sinh điện phủ những người có tư cách nhìn thấy được nó cũng rất ít.
Chỉ có một số người đứng đầu thật sự quan trọng mới đủ năng lực để tế tự.
Chẳng hạn như tư tế Nguyên Như Ý.
"Điều đó có nghĩa là những ấn kí trên người của đứa con khí vận ấy đều do Tam Sinh thạch mà ra."
"Nhưng Tam Sinh thạch đó tại sao lại có loại năng lực này và tại sao lại phải làm như thế?"
"Còn nữa, chẳng lẽ chủ nhân mà Cơ Thái Tuế nói đến chính là Tam Sinh thạch- Thứ đã cho hắn bản nguyên Hồng Mông sao?"
"Nhận một hòn đá làm chủ nhân hay hắn ta còn có một chủ nhân khác?"
Tuy Quân Tiêu Dao đã có được manh mối nhưng vẫn cần phải suy xét lại.
Nhưng hắn biết viên Tam Sinh thạch đó nhất định có vấn đề, có lẽ nó liên quan đến một bí mật nào đó.
Vào lúc mà Quân Tiêu Dao đang trầm ngâm suy tư.
Hắn ta đâu biết rằng việc ra tay với Cơ Thái Tuế đã gây nên sóng gió lớn như thế nào.
Bên ngoài, tất cả mọi người nhìn thấy Cơ Thái Tuế ngã xuống đều cảm thấy lạnh cả sống lưng, khó mà tin được.
Trong ánh mắt chứa đầy sự kinh hãi và ngạc nhiên mà trước giờ chưa từng có.
Đây chỉ mới là vài chiêu thôi.
Cơ Thái Tuế chính là đã ngã gục dưới tay của Quân Tiêu Dao.
So với những trận giao chiến trước đây thì lần này quả thực không phải là một trận đấu tranh cấp bậc nữa.
Mà là một chiêu hạ gục tất cả, không hề có chút đắng đo, do dự.
"Chuyện gì đây? Cơ Thái Tuế ấy vậy mà lại bị giết một cách dễ dàng như thế này ư?"
"Chẳng lẽ trước đó khi Vân Tiêu thiếu đế đối đầu với bọn chúng đều không thi triển hết tất cả công lực sao?"
"Vậy thì có phần quá đáng sợ rồi, đây mới là sức mạnh thực sự của Vân Tiêu thiếu đế sao?"
"Chỉ với vài chiêu mà đã giết chết một vị Hồng Mông Đạo Thể vạn cổ vô song, thử hỏi mấy ai có thể làm được chứ?"
Vô số người run sợ như thể được chứng kiến một điều rất đỗi kì lạ.
Còn về các tu sĩ của Tam Sinh điện phủ, mỗi người đều hồn bay phách lạc, sau hồi lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần.
Nhiều người thậm chí đầu óc trống rỗng, chết lặng, không tài nào lý giải được chuyện đang diễn ra trước mắt.
Nguyên Như Ý cũng thất thần.
Tam quan của nàng đều đã bị cảnh tượng trước mắt phá hủy rồi.
Giết Hồng Mông Đạo Thể như thể giết một con chó.
Đây chính là sức mạnh thật sự của Quân Tiêu Dao.
Ngạc nhiên, kính nể, sợ hãi.
Ngay lúc này đây, Quân Tiêu Dao quả thực trở thành một kẻ vô pháp vô thiên trong mắt của tất cả mọi người.
Như thể chứng kiến một vị thần trẻ tuổi.
"Vân Thánh đế cung, các ngươi..." Sau khi lấy lại tinh thần, một tên cường giả của Tam Sinh Điện Phủ trừng mắt nhìn vào Vân Thánh đế cung.
Yêu nghiệt mạnh nhất Tam Sinh điện phủ bọn họ ấy vậy mà lại bị Quân Tiêu Dao giết chết rồi.
Chuyện này quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Nói thật thì, dù là đám người như Vân Cảnh trưởng lão của Vân Thánh đế cung cũng có chút sững sờ.
Quân Tiêu Dao cũng có phần quá hung bạo rồi.
Đây gọi là một chiêu dứt khoát, gọn gàng.
Sức mạnh tối thượng của yêu nghiệt thời cổ, nói giết là giết.
Càng đừng nói đến cái gì mà Hồng Mông Đạo Thể.