Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3416: CHƯƠNG 3416: Nhưng mà đương nhiên đám người Vân Cảnh trưởng lão sẽ không trách Quân Tiêu Dao ra tay không có chừng mực.

Đây là cuộc đối đầu công bằng, không phải là một âm mưu, quỷ kế gì.

"Sao nào? Thắng hay bại đều là chuyện rất thường tình của nhà binh, muốn trách thì trách thiên kiêu của Tam Sinh Điện Phủ các ngươi quá kém cỏi rồi."

"Nếu như có thiên kiêu nào mạnh tới mức có thể đánh bại tộc Thiếu Đế thì Vân Thánh đế cung ta cũng sẽ không nhiều lời." Vân Cảnh trưởng lão nói.

"Ngươi..." Cường giả của cường giả của nghe đến đây tức không nói nên lời.

Kẻ chết không phải là thiên kiêu nhà các ngươi, ngươi đương nhiên sẽ nói thắng thua là chuyện thường tình của nhà binh rồi.

Nếu như Quân Tiêu Dao xảy ra chuyện gì e là Vân Thánh đế cung phần lớn cũng đã chủ động ra tay rồi.

"Chuyện này chưa kết thúc đâu." Tên cường giả của Tam Sinh Điện Phủ sắc mặt tối sầm lại nói.

Việc Cổ Thái Tuế chết đối với uy danh và sĩ khí của Tam Sinh Điện Phủ là một đả kích rất lớn.

"Cuộc tranh đấu công bằng giữa những người trẻ, sống chết do trời định, đây là quy tắc của các thế lực lớn."

"Nếu như các ngươi muốn tính sổ món nợ này, Vân Thánh đế cung ta cũng sẽ theo các ngươi đến cùng." Một vài vị trưởng lão của Vân Thánh đế cung lãnh đạm nói.

Các thế lực khác đều kiêng dè Tam Sinh Điện Phủ nhưng Vân Thánh đế cung thì không.

Đủ loại náo động và phản ứng bên ngoài.

Không cách nào ảnh hưởng đến Quân Tiêu Dao.

Lúc này Quân Tiêu Dao đang suy nghĩ chuyện của Tam Sinh thạch.

Ấn ký đó càng giống như ký sinh trùng ký sinh trên người đứa con khí vận.

Một đời này, vì sự xuất thủ của Quân Tiêu Dao, thu hoạch những đứa con khí vận, trái lại làm cho ấn ký đó không công mà lui, bỏ chạy biến mất.

Mà đây cũng là vì sao Lục Nguyên, Trần Huyền, còn có Long Thanh Huyền.

Đám chí cường giả Thái Nguyên Đại Đế, Huyền Nhất Đế Sư, Yêu Thần liên quan đến sau lưng lại thần bí biến mất.

Phỏng chừng cũng không thoát được liên can với ấn ký này.

Mà tất cả chuyện này đều dừng trên Tam Sinh thạch.

Đại biểu Tam Sinh thạch đã liên quan đến đại nhân quả nào đó.

Thậm chí sau lưng vẫn còn có âm mưu lớn nào đó.

Lại liên tưởng đến họa kiếp huyết nguyệt, Thần Bí Nữ Đế, còn có âm mưu vương toạ Khởi Nguyên.

Trong mơ hồ, Quân Tiêu Dao giống như nhìn thấy âm mưu bố cục vạn cổ kia.

Lai lịch của đại độc thủ sau lưng thật sự không thể tưởng tượng.

Độ sâu bố cục làm người ta kinh hãi.

"Cho nên kế tiếp, cửa đột phá duy nhất chính là thánh vật của Tam Sinh điện phủ, Tam Sinh thạch."

Trong lòng Quân Tiêu Dao thầm nghĩ.

Lúc này, ánh mắt hắn lần nữa dừng trên người Sở Tiêu.

Sở Tiêu ngồi trên vương toạ Khởi Nguyên, lúc này đã không còn nhúc nhích.

Không phải từ bỏ giãy giụa.

Mà là hắn đã không còn năng lực giãy giụa nữa.

Tu vi cảnh giới của hắn đã rớt tới đáy cốc.

Tuy chưa đến mức trở thành phàm nhân hoàn toàn.

Nhưng cũng chỉ mạnh hơn phàm nhân một xíu mà thôi.

Một thân tinh hoa, đạo quả, pháp tắc, năng lượng, thiên phú, huyết mạch của hắn, tất cả đều bị chú văn màu đen quỷ dị cướp đoạt.

Dường như Sở Tiêu đã bị ép khô.

Vì thế phù văn màu đen cũng ẩn lui.

Đồng thời, cái gọi là vương toạ Khởi Nguyên này cũng trực tiếp sụp đổ, phiêu tán như mây khói.

"Ha... Ha ha, ha ha ha!"

Sở Tiêu không nhịn được phát ra tiếng cười sầu thảm, mang theo tự giễu, châm chọc.

Vốn dĩ hắn cho rằng, hắn đã cướp đoạt cơ duyên lớn nhất của Quân Tiêu Dao, là người thắng cuối cùng.

Kết quả, đây lại là một cạm bẫy.

Đây là cái gọi là mệnh ư?

Thực ra Sở Tiêu không tin số mệnh.

Hắn quật khởi từ trong nhỏ bé, từ thế giới Thanh Dương một đường tu luyện mà đến.

Nếu tin mệnh, hắn sẽ không có thực lực địa vị như bây giờ.

Mà hiện tại, đúng sai thành bại phút chốc thành hư không.

Hắn lại trở về hai bàn tay trắng.

Đến từ đâu về nơi đó, đây có lẽ là cách nói tốt nhất đối với Sở Tiêu.

Quật khởi từ trong nhỏ bé, cuối cùng lại quay về nhỏ bé.

Quân Tiêu Dao đi đến trước mặt Sở Tiêu.

Nhìn người áo trắng này, là núi cao hắn vĩnh viễn không thể vượt qua.

Ngày trước, hắn có thể nhìn thấy bóng lưng Quân Tiêu Dao.

Mà sau lúc này, ngay cả bóng lưng Quân Tiêu Dao cũng không nhìn thấy.

Khoảnh khắc này, lòng Sở Tiêu như tro tàn.

"Đấu lâu như vậy, ta cuối cùng cũng bại."

"Ngươi có thể giết ta."

Sắc mặt Sở Tiêu thê lương, vẻ mặt sầu thảm, không phản kháng nữa, nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

Đổi lại trước kia, cho dù chỉ có một tia cơ hội, Sở Tiêu đều sẽ hăng hái phản kháng.

Nhưng bây giờ, hắn thật sự mệt rồi, cũng đã thật sự là hai bàn tay trắng.

Vẻ mặt Quân Tiêu Dao hờ hững.

Hắn chưa từng là thánh mẫu gì đó, cũng sẽ không tùy tiện thương hại người khác.

Nhưng lần này, Quân Tiêu Dao khẽ lắc đầu.

"Ngươi... Vì sao?"

Sở Tiêu nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

Không phải Quân Tiêu Dao nhân từ.

Mà là hắn cảm thấy không cần thiết.

Sở Tiêu đã hoàn toàn không dậy nổi.

Đây không chỉ là vì thiên phú, huyết mạch, đạo quả, pháp tắc, vân vân của hắn đã bị cướp đoạt.

Mà là ngay cả khí vận của hắn cũng bị tước đoạt hoàn toàn.

Nếu chỉ mất đi cảnh giới tu vi gì đó, có lẽ Sở Tiêu còn có thể dựa vào khí vận vai chính thiên mệnh, nghĩ cách quật khởi lần nữa.

Nhưng ngay cả khí vận hắn đều đã mất.

Lúc này là chân chính không có tí quyền giãy giụa nào.

Không thể không nói, độc thủ sau màn bày ra âm mưu vương toạ Khởi Nguyên đủ tuyệt tình, đủ tàn nhẫn.

Đây là muốn cắt đứt triệt để tất cả con đường phía trước của một người, hoàn toàn phế bỏ hắn.

Quân Tiêu Dao chợt nghĩ đến một điểm.

Nếu vương toạ Khởi Nguyên này là dùng để nhằm vào hắn thì sao?

Đây là có người muốn phế bỏ hắn sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!