Biết được địa điểm, Quân Tiêu Dao hỏi.
Trước đó, người phụ trách tinh giới Hỗn Khư cũng ở trong một nơi phong nguyệt, Xuân Tiêu lâu.
"Hì hì, nơi này khác với nơi phong nguyệt khác, đến lúc đó sẽ biết."
Thiên Hương Yêu Tôn chợt cười mỉm chi liếc mắt nhìn Quân Tiêu Dao.
Giống như đang mong chờ trò hay trình diễn.
Quân Tiêu Dao không tỏ ý kiến.
Nếu hắn đã đoán được thân phận của Thính Tuyết lâu chủ, tự nhiên cũng không sợ bản thân sẽ rơi vào nguy hiểm gì.
Sau khi qua một thời gian, Thiên Hương Yêu Tôn cũng cùng Quân Tiêu Dao tới Phong Nguyệt lâu.
Phong Nguyệt lâu này bất ngờ xây nên trên xác một ngôi sao.
Đưa mắt nhìn, cung điện san sát, bảo các lơ lửng giữa trời, bóng người qua lại như dệt, một phen cảnh tượng hồng trần.
Trên mặt Quân Tiêu Dao có sương mù mơ hồ hiện lên, thoáng che giấu tướng mạo của hắn.
Dẫu sao lần này tới Thính Tuyết lâu là lén lút.
Nếu tin tức bị phanh khui lộ ra ngoài sớm, sợ rằng sẽ rút dây động rừng.
Thiên Hương Yêu Tôn chỉ liếc mắt nhìn Quân Tiêu Dao, che miệng cười.
Sau đó hai người cùng nhau đi vào Phong Nguyệt lâu.
Mà sau khi vào Phong Nguyệt lâu.
Quân Tiêu Dao cuối cùng cũng hiểu, lời Thiên Hương Yêu Tôn trước đó, khác với nơi phong nguyệt khác là chỉ cái gì.
Bởi vì hắn không hề nhìn thấy một nam tử nào ở trong Phong Nguyệt lâu.
Thông thường mà nói, nơi phong nguyệt như này, người tới đều là nam tử chiếm đa số.
Nhưng Quân Tiêu Dao quét mắt nhìn, không hề nhìn thấy một nam tử nào.
Đưa mắt nhìn xung quanh, đều là oanh oanh yến yến, tràn ngập mùi son phấn.
Mắt Quân Tiêu Dao lộ ra dị sắc: "Vì sao không có một nam tử nào?"
Thiên Hương Yêu Tôn mỉm cười, lúc này mới nói: "Bởi vì nơi này chỉ có nữ tử có thể vào, ngươi hiểu mà."
Thiên Hương Yêu Tôn ý vị sâu xa nhìn Quân Tiêu Dao.
Vẻ mặt Quân Tiêu Dao cũng chợt khựng lại.
Hay lắm, chơi bịp như vậy luôn?
"Cho nên, thiếu lâu chủ ngươi hẳn là nam tử đầu tiên vào Phong Nguyệt lâu này đấy."
Thiên Hương Yêu Tôn nhỏ giọng nói.
Quân Tiêu Dao im lặng cạn lời.
Thính Tuyết lâu chủ này bài xích nam nhân bao nhiêu, ngay cả nơi ở, xung quanh cũng đều là nữ tử.
Nhưng như vậy càng làm Quân Tiêu Dao thêm tò mò.
Mà lúc này, xung quanh, ánh mắt rất nhiều nữ tử cũng mang theo tò mò, sửng sốt, kinh ngạc nhìn Quân Tiêu Dao.
"Vậy mà có nam tử vào Phong Nguyệt lâu, đây vẫn là lần đầu tiên?"
"Nam tử đó là ai, lúc trước cũng từng có nam tử mạnh mẽ xông vào nơi đây, muốn tầm hoa vẫn liễu."
"Kết quả trực tiếp bị giết luôn."
"Nhưng nói thật, ta vừa thấy nam tử là có cảm giác sởn gai ốc, vô cùng bài xích."
"Nhưng công tử áo trắng kia lại cho người ta cảm giác như gió mát lướt qua mặt."
"Đúng vậy, công tử này rốt cuộc từ đâu đến..."
Quân Tiêu Dao đến đây, không thể nghi ngờ là đã gây nên náo động không nhỏ trong Phong Nguyệt lâu.
Hắn chẳng khác gì quốc bảo trong vườn bách thú, bị vây xem.
Cho dù Quân Tiêu Dao sớm đã quen với loại chú mục này.
Lúc này rơi vào bụi hoa, cũng không khỏi có cảm giác dị dạng.
Nhìn đến đây, Thiên Hương Yêu Tôn cũng che miệng cười, âm thầm nói.
"Không nghĩ tới, Vân Tiêu thiếu đế danh chấn vũ trụ Khởi Nguyên cũng sẽ có lúc không thích ứng như vậy."
Trước đó Thiên Hương Yêu Tôn đã ôm tâm thái xem kịch.
"Được rồi, đừng trêu đùa nữa, đi thôi." Quân Tiêu Dao cũng bất đắc dĩ thở dài.
Phong Nguyệt lâu này có thể nói là Nữ Nhi quốc.
Đối với nam tử khác quả thực chính là thiên đường, chỉ tiếc bọn họ không vào được.
Cho dù vào được, cũng là một xác chết.
Ngoại trừ Quân Tiêu Dao, không có bất kỳ nam nhân nào có thể bước chân vào nơi đây.
Chỗ sâu Phong Nguyệt lâu.
Có một không gian tĩnh mịch.
Trong đó có một đại điện tọa lạc.
Xung quanh có một dải ngân hà vờn quanh.
Đó không phải từ hình dung, mà là thật sự là vậy, một đoạn ngân hà cắt xuống từ trong vũ trụ đặt ở nơi đây.
Hơn nữa trong đó còn mơ hồ có trận văn lưu chuyển.
Hiển nhiên là một trận pháp uy lực bất phàm.
Mà dường như đã nhận ra khí tức của đám người Quân Tiêu Dao, giữa ngân hà dâng lên một chiếc cầu hình vòm bạch ngọc, bắt qua trong ngoài.
"Đi thôi." Thiên Hương Yêu Tôn nói.
Hai người đi qua cầu hình vòm bạch ngọc, sau đó đi vào trước điện.
Thiên Hương Yêu Tôn thì lại bằng giọng điệu cung kính nói: "Chủ nhân, thiếu lâu chủ Vân Tiêu đã tới."
Quân Tiêu Dao thấy vậy, mắt lộ dị sắc.
Thiên Hương Yêu Tôn nói thế nào cũng là một Yêu Tôn, có thể so với cường giả Đế cảnh của Nhân tộc.
Thực lực địa vị cũng không tầm thường.
Kết quả lúc này mở miệng kêu chủ nhân, còn mang theo một tia cung kính.
Điều này đại biểu cái gì?
Đại biểu thực lực của Thính Tuyết lâu chủ hẳn phải mạnh hơn Đế cảnh bình thường rất nhiều.
Nếu không thì không thể khiến Thiên Hương Yêu Tôn thuận theo như thế.
Lúc Quân Tiêu Dao đang nghĩ thầm.
Trong điện truyền đến một giọng nữ lãnh đạm.
Tuy lãnh đạm nhưng lại đầy từ tính, âm thanh ngự tỷ dễ nghe.
"Đều vào cả đi."
Thiên Hương Yêu Tôn và Quân Tiêu Dao đi vào trong điện.
Trong cả cung điện giống như dung luyện vào một vùng hư không.
Có tinh quỹ vận hành, đại tinh chuyển động.
Hệt như một vùng vũ trụ thu nhỏ.
Mà ở cuối vũ trụ ấy.
Có một vương tọa đen nhánh.
Vương tọa vô cùng rộng lớn, càng giống như một chiếc giường.
Phía trên là một nữ tử váy đen nằm dựa.
Cánh tay ngó sen trắng như tuyết của nữ tử váy đen chống cằm tuyết trắng như ngọc, dựa vào một bên tay vịn của vương tọa.
Thoạt nhìn không có uy nghiêm gì, thậm chí có vẻ hơi lười nhác.
Nhưng khí tức mịt mờ nàng lộ ra lại cao cao tại thượng, sâu không lường được, giống như tỏ rõ chênh lệch với chúng sinh.
Nữ tử váy đen có một mái tóc đen nhánh như bóng đêm, xoã xuống.
Quỳnh nhan tinh xảo quá mức trắng bệch lượn lờ sương mù, bị khí cơ che lấp, cho người ta một loại cảm giác sương mù xem hoa, có loại xinh đẹp thần bí.
Dáng người không có đường cong quyến rũ Thiên Hương Yêu Tôn, nhưng cũng có loại lả lướt tinh xảo, thon dài duyên dáng.
Đặc biệt là phần cẳng chân và chân trần dưới làn váy đen, tinh tế không tì vết, trắng nõn hơn tuyết.
Đây là một nữ tử thần bí như đêm tối, mang theo mỹ cảm thần bí sâu không lường được.
Rồi lại cho người ta một loại khoảng cách giống như xa xôi không thể với tới.