Thiên Hương Yêu Tôn hành lễ với nữ tử váy đen.
Quân Tiêu Dao cũng hơi chắp tay nói.
"Vân Thánh đế cung Vân Tiêu, bái kiến Thính Tuyết lâu chủ."
Sau khi nói xong, trong điện lại một mảnh yên tĩnh.
Quân Tiêu Dao liếc mắt nhìn, phát hiện ánh mắt nữ tử váy đen nhìn về phía hắn thoáng thất thần.
Đồng tử đen nhánh như mặc ngọc hiện lên rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Một lát sau, ánh mắt nữ tử váy đen mới từ trên mặt Quân Tiêu Dao thu hồi.
Sau đó, cuối cùng bà cũng mở miệng.
"Vân Thánh đế cung Vân Tiêu, đây là tên của ngươi sao?"
"Ta cảm thấy, vẫn là tên Quân Tiêu Dao dễ nghe."
"Đây hẳn là tên Quân Vô Hối đặt nhỉ?"
"Dù sao hắn đã từng nói, thành tiên dễ tiêu dao khó."
Nữ tử váy đen dứt lời, lần nữa nhìn về phía Quân Tiêu Dao, trong mắt tràn ra cảm xúc khắc cốt nào đó.
Mà làm Quân Tiêu Dao bất ngờ là.
Đó không phải là ý tôn kính.
Mà là một loại oán hận!
Thật ra trước khi gặp Thính Tuyết Lâu chủ, Quân Tiêu Dao đã có những suy đoán đại khái trong lòng. Nên lần này hắn tới đây cũng chỉ để xác nhận thôi.
Mà ngay lúc này, nữ tử mặc bộ váy đen lại trực tiếp gọi ra cái tên Quân Vô Hối. Thân phận của bà cũng không còn gì bất ngờ nữa.
Có lẽ đó là một trong Thần Vương Bát Bộ Chúng dướng trướng phụ thân Quân Vô Hối của hắn.
Lúc trước, khi Quân Tiêu Dao mới chuyển sinh tới Giới Hải, Quân Vô Hối đã nói có sự tồn tại Thần Vương Bát Bộ Chúng ở Giới Hải, có lẽ đến khoảnh khắc cần thiết họ có thể hỗ trợ cho Quân Tiêu Dao.
Trước mắt, vị nữ tử mặc váy đen này có lẽ là người dưới trướng của Quân Vô Hối. Bà thậm chí còn sở hữu thực lực đỉnh thiên.
Thật ra, lúc Quân Vô Hối thu phục các Thần Vương Bát Bộ Chúng thì không phải tu vi của cả tám kẻ kia đều thấp hơn ông. Có một người đi theo ông bởi vì bị tính cách của ông thu hút.
Nữ tử mặc váy đen này có lẽ là một trong những người đấy.
Tuy nhiên, điều khiến Quân Tiêu Dao bất ngờ là khi nhắc tới cái tên Quân Vô Hối, những Thần Vương Bát Bộ Chúng khác như A Cửu và Lý Tín đều tỏ vẻ tôn sùng.
Nhưng tại sao đến lượt nữ tử này thì lại tràn đầy vẻ oán hận?
Cái loại oán hận của khuê phòng oán phụ này sắp tràn ra cả rồi.
Quân Tiêu Dao hoang mang một lát, nhưng lại nghĩ tới cái gì đó, vẻ mặt trở nên vi diệu.
Chẳng lẽ là...
Dường như nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Quân Tiêu Dao, nữ tử mặc váy đen kia bật cười với vẻ mỉa mai.
"Phụ thân ngươi hẳn là chưa bao giờ chủ động nói với ngươi về ta nhỉ?"
Quân Tiêu Dao nghe vậy thì im lặng, rồi khẽ gật đầu.
"Ta là Thánh Tuyết." Nữ tử váy đen tên Thánh Tuyết nói.
"Thì ra là Thánh Tuyết tiền bối." Quân Tiêu Dao đáp, gật đầu.
Thánh Tuyết nhìn hắn rồi thản nhiên nói: "Đúng là một thằng nhãi lễ phép."
Quân Tiêu Dao suy nghĩ một lát, rồi nói: "Đúng rồi. Thánh Tuyết tiền bối, Tinh Hải Hắc Ám..." Hắn nghĩ tới một khả năng.
Thánh Tuyết thờ ơ nói: "Phải, người thuần phục Tinh Hải Hắc Ám và thành lập Liên minh Hắc Ám là ta."
Sự thật đã được phơi bày. Người thống nhất Tinh Hải Hắc Ám và là thủ lĩnh của Liên minh Hắc Ám đều là Thánh Tuyết.
"Thánh Tuyết tiền bối, ngài hợp nhất Tinh Hải Hắc Ám lại, thành lập ra Liên minh Hắc Ám. Rồi còn thành lập Thính Tuyết Lâu ờ vũ trụ Khởi Nguyên. Tất cả đều là những tổ chức sát thủ trong bóng tối. Không biết mục đích của ngài là gì..." Quân Tiêu Dao nhìn Thánh Tuyết, hỏi.
"Đương nhiên là để tình báo rồi." Thánh Tuyết thản nhiên nói: "Ngày trước, Quân Vô Hối để ta tới Giới Hải là để giám sát Hắc Họa và thu thập đủ loại các tình báo."
"Mà đối với các tổ chức Hắc Ám như thế, thu thập các tin tức là thế mạnh của chúng."
Chẳng biết tại sao, khi nghe Thánh Tuyết nói vậy, Quân Tiêu Dao lại cảm thấy có một sự oán hận mạnh mẽ trong từng câu từng chữ bà ta nói. Chả nhẽ đúng như những gì hắn nghĩ?
Nhưng với chỉ số EQ kia của Quân Tiêu Dao, hắn sẽ không bao giờ chủ động hỏi chuyện này. Hắn lười quản mấy chuyện này.
Mục đích của hắn bây giờ chỉ có một. Đó là dùng Thính Tuyết Lâu đối phó với Lê tộc.
Nghĩ tới đây, Quân Tiêu Dao lên tiếng: "Đúng rồi. Thánh Tuyết tiền bối, hôm nay ta tới đây là có chuyện quan trọng cần thương lượng, muốn nhờ tiền bối giúp đỡ..."
Quân Tiêu Dao nghĩ, Thánh Tuyết hẳn là sẽ giúp hắn chuyện này. Nhưng mà...
Nghe Quân Tiêu Dao nói vậy, Thánh Tuyết bật cười.
"Muốn ta giúp ngươi?"
"Đúng vậy." Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.
Ai ngờ, ngay sau đó, khuôn mặt tinh xảo lượn lờ trong sương mù của Thánh Tuyết lộ ra một nụ cười lạnh: "Muốn ta giúp ngươi? Ha ha! Ban đầu ta đúng là nên giúp ngươi. Không. Ta đã giúp ngươi rất nhiều lần rồi. Thậm chí còn nhường vị trí Thính Tuyết Lâu chủ cho ngươi."
"Và tất cả đều là vì nể mặt Quân Vô Hối. Tuy nhiên..." Đột nhiên Thánh Tuyết chuyển lời.
"Đáng tiếc. Trên người ngươi lại đang chảy một nửa dòng máu khiến ta cực kỳ chán ghét. Chính là con tiện nhân Khương Nhu kia!"
Nghe Thánh Tuyết nói xong, sắc mặt Quân Tiêu Dao sầm xuống.
Gia đình chính là giới hạn cuối cùng của hắn. Cho dù đó chỉ là những lời nói làm nhục mẹ hắn.
"Ngươi nói gì?" Quân Tiêu Dao hỏi, giọng điệu cũng lạnh hơn.
Thánh Tuyết rất mạnh, mạnh tới phi thường. Thậm chí hắn bây giờ cũng không thể chống đỡ được, trừ khi hắn tế ra pháp thân thần linh.
Nhưng dù có mạnh hơn nữa thì Quân Tiêu Dao cũng sẽ không lùi bước.
"Ta nói, Khương Nhu là tiện nhân." Thánh Tuyết lạnh lùng nhắc lại.
"À..." Quân Tiêu Dao bật cười: "Ta gọi ngươi một tiếng tiền bối, cũng vì kính trọng ngươi từng dưới trướng của phụ thân ta."
"Nhưng như vậy không có nghĩa ngươi có tư cách vũ nhục mẫu thân của ta."
Quân Tiêu Dao tức giận, nhiệt độ của cả cung điện giảm xuống.
Nhưng Thánh Tuyết cũng hề tỏ ra giận dữ. Bà ta còn bật cười.
"Giống. Thật sự quá giống. Dáng vẻ tức giận của ngươi thật sự rất giống với Quân Vô Hối, đều quật cường và cố chấp như thế."
Nhắc tới Quân Vô Hối, trong đôi mắt của bà vẫn còn oán hận, nhưng cũng có một chút chấp niệm không thể buông bỏ.
Quân Tiêu Dao nhanh chóng bắt được điểm này, lạnh lùng nói: "Ra là vậy. Ta cũng hiểu rồi. Tại sao ngươi lại oán hận, thậm chí còn sỉ nhục mẫu thân ta như thế."
"Hóa ra là bởi vì ngươi không có được tình yêu của phụ thân ta. Ngươi cũng chỉ là một bại khuyển thôi!"
Hai chữ bại khuyển này có thể giết chết tâm tư của ai đó. Lực sát thương quá cao.
Dù Thánh Tuyết có là người có tính cách lãnh đạm, nhưng nghe tới từ kia, sắc mặt bà ta cũng đanh lại.
Nhiệt độ nơi này ngày càng hạ xuống, như thể muốn đóng băng linh hồn người lại rồi vỡ ra thành bột.