Một không gian rộng lớn chứa đầy sự hỗn loạn tối tăm và những mảnh vỡ không gian bị phá vỡ trong thời gian dài, không cách nào khép lại được.
Có thể tưởng tượng được mức độ khốc liệt của trận Đế Chiến đó.
Đến tận lúc này, thế lực các phương trong Vũ Trụ Khởi Nguyên đều có một cái nhìn hoàn toàn mới về Vân Thánh đế cung.
Danh tiếng của nó đã đạt đến mức không thể tưởng tượng được.
Cho dù là Tộc Hiên Viên và Tam Sinh điện phủ thế lực chung cực cũng đều bị đàn áp.
Vân Thánh đế cung đã xứng đáng trở thành đầu rồng!
Thậm chí còn có nhiều tin đồn khoa trương hơn được tung ra.
Người ta nói rằng, cho dù Tộc Hiên Viên và Tam Sinh điện phủ kết hợp với nhau thì Vân Thánh đế cung cũng tuyệt đối không yếu ớt.
Có thể tưởng tượng được, tiếng vang của Vân Thánh đế cung đã đạt tới mức nào.
Huống hồ, Vân Thánh đế cung cũng là vì thảo phạt dư nghiệt của Ngự Ma Điện, điều đó là danh chính ngôn thuận.
Thế lực các bên, chẳng những không chỉ trích mà còn cho rằng Vân Thánh đế cung thực sự đang cố gắng quét sạch mối tai họa trong Vũ Trụ Khởi Nguyên.
Danh tiếng càng trở nên tốt hơn.
Sau khi kết thúc trận chiến bất diệt này.
Vân Thánh đế cung cũng bắt đầu thu dọn chiến trường, xử lý tài nguyên của Lê tộc.
Trong trận chiến bất diệt này, Vân Thánh đế cung cũng chịu một số tổn thất.
Cho dù là thế lực cường thế một phương thì trong trận chiến này, chung quy vẫn sẽ có người chết, cũng có chút tổn thất.
Nhưng so với Lê tộc thì chút tổn thất này không là gì cả.
Hơn nữa, nếu so sánh thì nguồn tài nguyên thu được từ Lê tộc là cực kỳ khủng bố.
Chiến tranh trước giờ cũng là một thủ đoạn để kiếm tiền.
Đó cũng là một trong những cách để làm giàu.
Là một đế tộc cổ xưa, Lê tộc có giấu một kho tàng kỳ trân dị bảo vô cùng phong phú.
Các loại cổ binh đế khí, thậm chí chuẩn tiên khí.
Ngoài ra còn có thuốc cổ, thuốc quý, thuốc thánh và thuốc bán tiên.
Thậm chí, Lê tộc còn có một gốc tiên dược được cất giấu trong một thế giới nhỏ, bị Vân Thánh đế cung khám phá ra.
Còn có Tàng Kinh Các, các loại sách cổ Tiên Kinh, cổ lão thiên công, kinh văn ghi chú, ... Của Lê tộc, nhiều không kể xiết.
Mặc dù các quyển kinh được cất giấu trong Vân Thánh đế cung còn nhiều hơn so với Lê tộc.
Nhưng bọn họ không chê nhiều, nên đã vơ vét hết những thứ mà Lê tộc cất giữ.
Đến cuối cùng, các loại tài nguyên khác nhau mà Vân Thánh đế cung thu thập được, gần như lấp đầy từng chiếc từng chiếc Vân Hải Long Chu.
Phải biết rằng, bên trong Vân Hải Long Chu là một không gian rộng lớn, kết quả đều bị nhét đầy.
Có thể thấy, tài nguyên bên trong Lê tộc thâm hậu đến cỡ nào.
Thực ra, nghiêm túc mà nói, nếu phát động trận chiến bất diệt, thì các thế lực thù địch sẽ không để cho bên kia chiếm được tài nguyên bên trong cho dù là phải phá hủy nó.
Nhưng bởi vì Vân Thánh đế cung đã dấy lên trận chiến một cách rất đột ngột.
Ngay cả Lê tộc cũng bị đánh đến trở tay không kịp.
Cho nên rất nhiều bảo vật không kịp tiêu hủy, cuối cùng đều có lợi cho Vân Thánh đế cung.
Tất nhiên, Vân Thánh đế cung cũng không phải ăn một mình.
Những thế lực liên minh lại với nhau để cùng hành động bao gồm Hỏa Tộc, Phong Tộc, Bỉ Ngạn Đạo Cung, Thánh triều Đại Hạ, Ngọc Đỉnh Thương Minh.
Cũng kiếm lợi được đầy bồn đầy bát, thắng lợi trở về.
Những thế lực này càng thêm thân thiết với Vân Thánh đế cung.
Tuy bề ngoài các thế lực này không phụ thuộc.
Nhưng trên thực tế thì cũng không khác gì mấy.
Có thể nói, sự liên kết của những thế lực này cũng là sự trợ giúp đắc lực cho Vân Thánh đế cung.
Ngay cả Thính Tuyết Lâu cũng bí mật vơ vét rất nhiều báu vật, Vân Thánh đế cung cũng ngầm thừa nhận và không ngăn cản họ.
Bởi vì Thính Tuyết Lâu khá đặc thù, họ là một thế lực bóng tối, Vân Thánh đế cung cũng không tiện công khai để làm gì.
Người đời đều cho rằng, Thính Tuyết Lâu vì đã nhận tiền của Vân Thánh đế cung nên mới ra tay trong trận chiến này.
Tại thời điểm này, mọi thứ đều đã được giải quyết.
Về phần Quân Tiêu Dao.
Sau khi hắn mang theo Lê Tiên Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt rời khỏi tổ tinh của Lê tộc.
Trong bí mật, có một cường giả của Thính Tuyết Lâu bắt được một người phụ nữ điên điên khùng khùng đang khóc thút thít.
Đó chính là Ân Ngọc Dung.
Ân Ngọc Dung vốn dĩ là một phu nhân xinh đẹp và duyên dáng.
Nhưng lúc này, bà lại nước mắt nước mũi đầy mặt, không ra bộ dạng gì.
Lúc trước, Lê Hành vẫn chưa rời khỏi Tiên Di chi địa.
Ân Ngọc Dung quẫn trí đến mức gần như ngã gục.
Nhưng hiện tại, Lê tộc đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Ân Ngọc Dung có thể nói là hoàn toàn sụp đổ.
Bà nhìn thấy Lê Tiên Dao đứng bên cạnh Quân Tiêu Dao.
Trong mắt bà lóe lên tia hận thù sâu thẳm.
Không sai, Ân Ngọc Dung hận Lê Tiên Dao.
Tại sao Lê Tiên Dao có thể rời khỏi Tiên Di chi địa còn Lê Hành thì không?
Tại sao Lê Tiên Dao không bảo vệ Lê Hành.
Có thể nói, Ân Ngọc Dung hận không thể lấy mạng của Lê Tiên Dao để đổi lấy mạng sống cho Lê Hành.
Dù gì thì nàng ta cũng là tiện chủng của người phụ nữ đó.
Nhưng giờ đây, khát vọng sống sót đã lấn át nỗi hận thù trong lòng bà.
Khi Ân Ngọc Dung nhìn thấy Lê Tiên Dao, bà lập tức bật khóc.
"Tiên Dao, cứu mẹ."
Bà biết, Lê Tiên Dao và Quân Tiêu Dao tâm đầu ý hợp.
Nếu Lê Tiên Dao lên tiếng, nói không chừng Quân Tiêu Dao thật sự có thể tha mạng cho bà.
Quân Tiêu Dao nhìn tên hề này rồi nhìn sang Lê Tiên Dao.
Sắc mặt Lê Tiên Dao lạnh lùng nói: "Im miệng, bà không xứng làm mẹ ta."
"Gọi bà là mẹ chính là sự sỉ nhục đối với mẹ ruột ta!"
Lê Tiên Dao triệt để chặt đứt quá khứ, không còn liên quan gì đến bọn họ nữa.
Nghe được lời này, Ân Ngọc Dung sửng sốt một chút, sau đó hét lên.
"Lê Tiên Dao, ngươi là đồ tiện chủng vô lương tâm."
Mà ngay lúc này.
Bốp một cái.
Đông Phương Ngạo Nguyệt tát mạnh vào mặt Ân Ngọc Dung một cái, xem chút khiến bà rớt đầu.
Khuôn mặt xinh đẹp vốn có của Ân Ngọc Dung sưng tấy, đầy vết bầm tím.
Khóe miệng bị rách, máu chảy ra.
"Ngươi..."
Đầu Ân Ngọc Dung ong ong.
"Bà muốn gặp con trai của mình?"
Giọng điệu của Đông Phương Ngạo Nguyệt lạnh lùng như băng.
"Cái gì, con trai ta vẫn còn sống?"
Đôi mắt của Ân Ngọc Dung mở to, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Ngạo Nguyệt.