Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3443: CHƯƠNG 3443: "Không sai, có thể coi như còn sống, bà có muốn nhìn thấy hắn không?" Đông Phương Ngạo Nguyệt thản nhiên nói.

"Đương nhiên là ta muốn." Ân Ngọc Dung không đợi được nữa.

Khóe miệng Đông Phương Ngạo Nguyệt lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

Chính là nữ nhân độc ác ở trước mặt đã hại chết mẫu thân của nàng.

Trừng phạt như thế nào đều không hề quá đáng.

Đông Phương Ngạo Nguyệt đưa tay lên rồi rút kiếm ra.

Đột nhiên, một tiếng hét chói tai vang lên như tiếng lợn kêu khi bị giết.

Ân Ngọc Dung phải nhận sự đối xử như con trai bà là Lê Hành.

Lăng trì, băm vằm thành trăm ngàn mảnh!

Máu tươi bắn tung tóe!

Sắc mặt Quân Tiêu Dao lạnh nhạt.

Lê Tiên Dao thấy vậy liền tránh ánh mắt đi nhưng cũng không nói gì.

Đông Phương Ngạo Nguyệt trải qua oán hận kéo dài, cần một chỗ để phát tiết.

Oan có đầu, nợ có chủ.

Đã đến lúc nữ nhân này phải trả giá rồi!

Sau một hồi tra tấn.

Đông Phương Ngạo Nguyệt trực tiếp phá hủy thân thể của Ân Ngọc Dung.

Sau đó đem linh hồn nguyên thần, trấn áp vào trong pháp khí phong ấn linh hồn.

Để cho nàng cùng Lê Thánh, Lê Hành một nhà đoàn tụ.

Sau đó, Đông Phương Ngạo Nguyệt sẽ quay về Giới Hải.

Đem linh hồn của ba người bọn họ, tế bái trước mộ phần mẹ nàng, thắp thiên đăng!

Sau khi đã lo liệu ổn thỏa, Đông Phương Ngạo Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

Từ trước tới nay, nàng trên lưng mang huyết hải thâm thù cuối cùng sắp được giải thoát rồi.

"Ngạo Nguyệt..."

Lúc này, Lê Tiên Dao do dự một hồi, nói lớn.

"Chuyện gì?"

Đông Phương Ngạo Nguyệt bình thản đáp.

Thái độ của nàng đối với Lê Tiên Dao tuy sẽ không lạnh lùng như trước đây.

Nhưng cũng sẽ không nhất thời mà thân thiết như tỷ muội được.

"Sau này, khi đến bái tế trước mộ mẹ, tỷ có thể đi cùng được không?' Lê Tiên Dao ngập ngừng hỏi.

Nàng biết rõ, nếu như với tính cách của Đông Phương Ngạo Nguyệt mà nói.

Nàng có thể sẽ không nguyện ý, cùng Lê Tiên Dao có qua lại.

Suy cho cùng, từ trước đến nay, đều chỉ có một mình nàng chịu đựng mối thù.

Lê Tiên Dao, tuy cũng là người bị hại, trước đây cũng không hề hay biết.

Nhưng khách quan mà nói, quả thực không hề gánh vác mối thù nặng nề như Đông Phương Ngạo Nguyệt.

Vậy nên, cho dù Đông Phương Ngạo Nguyệt không cho phép nàng đến bái tế mẹ.

Lê Tiên Dao cũng có thể hiểu được.

Nhưng bất ngờ.

Đông Phương Ngạo Nguyệt chỉ thờ ơ nói: "Chân mọc trên người ngươi, đi hay không là chuyện của ngươi, không liên quan đến ta."

"Ngạo Nguyệt, đa tạ."

Lê Tiên Dao lộ ra nụ cười.

Muội muội này của nàng, thật sự có chút kiêu ngạo a.

Thấy mối quan hệ giữa hai tỷ muội này ngày càng dịu đi, Quân Tiêu Dao cũng mừng cho họ.

Lúc này, Đông Phương Ngạo Nguyệt nói với Quân Tiêu Dao: "Tiêu Dao, sau này ta còn phải đi xử lý chuyện Thương minh Ngọc Đỉnh."

"Còn nữa, Mạt Pháp Tiên Chu đã tìm được, cũng là lúc ta phải quay về Hải Giới, xử lý chuyện của Mạt Nhật Thần Giáo."

Với thủ đoạn của Đông Phương Ngạo Nguyệt, cộng thêm sự ủng hộ của Đế tộc Đông Phương, còn cả sự ủng hộ của dòng dõi Ma Hậu.

Nàng dường như đã đem binh quyền của Mạt Nhật Thần Giáo nắm giữ trong tay mình.

Hơn nữa hiện tại, lại chiếm được Mạt Pháp Tiên Chu, càng là như hổ mọc thêm cánh.

Thế lực hai mạch Tà Chủ và Uyên Hoàng cũng dần dần bị nàng xâm chiếm.

Không bao lâu nữa, Đông Phương Ngạo Nguyệt có thể hoàn toàn hợp nhất Mạt Nhật Thần Giáo.

Đến lúc đó, Đông Phương Ngạo Nguyệt sẽ thật sự trở thành huyết công chúa và là nữ nhân có khả năng thống trị Giới Hải.

"Việc ở Vũ trụ Khởi Nguyên cũng tạm thời kết thúc, sau này ta cũng nên quay về Giới Hải."

"Đến lúc đó, có thể cùng các nàng đến bái tế mẫu thân của các nàng." Quân Tiêu Dao nói.

Hắn cũng không thể cứ ở mãi trong Vũ trụ Khởi Nguyên.

Suy cho cùng ở Giới Hải, còn có việc cần xử lý.

Nghe thấy lời của Quân Tiêu Dao, hai nữ tử Lê Tiên Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt ánh mắt đều có sự dịu dàng.

Với thân phận của Quân Tiêu Dao, tuyệt đối là người bận chuyện lớn, có rất nhiều việc cần xử lý.

Nhưng lại nguyện ý cùng bọn họ đến bái tế mẫu thân.

Một người nam nhân thật sự tốt, không chỉ là bên ngoài tốt với ngươi như thế nào.

Mà là sự dịu dàng được thể hiện qua từng chi tiết.

Sau đó, Đông Phương Ngạo Nguyệt lại hóa thân thành Nguyệt Niệm Quân, rời đi.

"Sau này, nàng cùng ta ở lại Vân Thánh đế cung đi." Quân Tiêu Dao nhìn về phía Lê Tiên Dao.

Bây giờ Lê tộc đã diệt vong.

Thiên Hoàng Các lại là một nơi ngục tù đau lòng, Lê Tiên Dao trong thời gian này, đương nhiên không muốn quay về.

"Ừm..."

Lê Tiên Dao gật đầu trả lời.

Hiện tại, có thể xoa dịu tâm trạng của nàng chỉ có Quân Tiêu Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt.

Đúng rồi, còn có nữ tử thân thiết kia.

Sau đó, Quân Tiêu Dao cùng Lê Tiên Dao trở lại doanh ngũ của Vân Thánh đế cung.

An Nhiên là người đầu tiên lao đến, cho Lê Tiên Dao một cái ôm ấm áp.

Hàn Huyên một hồi, đương nhiên không cần nhiều lời.

Rất nhanh, có người đến tìm Quân Tiêu Dao, nói Vân Thiên đại trưởng lão tìm hắn.

Quân Tiêu Dao cũng đi, gặp được Vân Thiên đại trưởng lão.

"Vân Tiêu, ta có một nghi hoặc." Vân Thiên đại trưởng lão, nhìn vào Quân Tiêu Dao, ánh mắt thâm sâu.

"Nghi hoặc gì?" Quân Tiêu Dao hỏi.

"Lê Thánh đã đi đâu rồi?" Vân Thiên đại trưởng lão hỏi.

Trước đó, Quân Tiêu Dao cùng Đông Phương Ngạo Nguyệt dã sớm lẻn vào Lê tộc tinh cầu tổ chỗ sâu trong lăng tẩm, trong đó cũng có những quy tắc cấm chế đặc biệt.

Khi đó bên ngoại lại đang đại chiến hỗn loạn, biến động kinh trời, đương nhiên là sẽ không một ai chú ý đến.

"Vãn bối không biết, chẳng lẽ không phải đại trưởng lão người, hay là Chư Tổ Trấn giết sao?"

Tiêu Quân Dao kinh ngạc nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!