"Còn may chỉ là linh thân tới đó, nếu không thì thật sự sẽ xảy ra chuyện rồi."
"Kẻ này quả thực quá mức càn rỡ!"
Ánh mắt vị Đại Đế Thương tộc này cực kỳ lạnh lẽo.
Mà đúng lúc này!
Hắn bỗng nhiên cảm thấy một cơn rùng mình.
Dường như có một thanh kiếm luân hồi, trực tiếp chém vào trong nguyên thần của hắn!
"Không hay!"
Đại Đế Thương tộc quát lạnh một tiếng, vội vàng dùng các loại thủ đoạn.
Nhưng trong nháy mắt, hắn hét thảm một tiếng, cảm thấy Linh Đài muốn nứt ra, đầu óc nổ vang chấn động.
Mi tâm trực tiếp vỡ ra, máu tươi bắn tung tóe!
Quân Tiêu Dao, dùng một chiêu Vãng Thế Luân Hồi Kiếm, cách linh thân, chém thẳng vào nguyên thần hắn, đả thương tới chân thân của hắn!
Đại Đế Thương tộc lập tức ngã xuống đất, cảm thấy Nguyên Thần cũng rách nát.
Dù hắn chưa chết, nhưng linh hồn bị trọng thương, tạo thành ảnh hưởng rất lớn với hắn.
Phải biết, đây chính là một chiêu cách linh thân, cũng không phải thi triển ngay trước mặt.
Mà dù như thế, nhưng một chiêu này vẫn khiến hắn trọng thương!
Thủ đoạn của Quân Tiêu Dao, khiến hắn kinh hãi không thôi.
Thủ đoạn của kẻ này, quỷ thần khó lường, vậy mà đã mạnh đến trình độ như thế!
Bên phía Quân Đế Đình.
Quân Tiêu Dao nhìn linh thân tiêu tan kia, thản nhiên thu tầm mắt về.
"Đến Quân Đế Đình, kêu gào xong rồi muốn rời đi, nào có đơn giản như thế."
"Đây xem như đã trả một cái giá nho nhỏ."
Quân Đế Đình cũng không phải là nơi mà hạng người nào muốn tới là tới, muốn đi là đi.
Không dạy dỗ cho một chút, thật sự cho rằng Quân Đế Đình ăn chay à.
Sau đó, yến tiệc tiếp tục.
Có điều rất nhiều người đều lo sợ hành động ngày sau của Quân Tiêu Dao.
Nhưng bọn họ cũng biết với thiên tư yêu nghiệt của Quân Tiêu Dao, không có chuyện sẽ bị giới hạn tại Cửu Thiên Tiên Vực này.
Vả lại, tại Cửu Thiên Tiên Vực, thân phận địa vị của Quân Tiêu Dao đã đạt đến đỉnh.
Dù cảnh giới tu vi còn chưa đạt đến đỉnh nhưng cũng vượt xa, không phải người mà những kẻ cùng thế hệ có thể sánh bằng.
Thậm chí mấy Đại Đế tu luyện vài vạn năm, lão tiền bối đều không phải đối thủ của Quân Tiêu Dao.
Hắn cần có thử thách mới, kích thích mới.
Một hồi chúc mừng qua đi, Quân Tiêu Dao rời khỏi Quân Đế Đình.
Hắn đến Tiên Đình cổ đại cách đó không xa, gặp mặt Diên Triệt một lần.
Diên Triệt vẫn là dáng vẻ như trước, mặc một bộ váy dài đơn giản tao nhã, phong hoa vô vàn, điên đảo chúng sinh.
Dung nhan thiếu nữ không già đi kia, mỗi một tấc da thịt đều có huy quang chảy xuôi.
Vẻ mỹ lệ cao quý của nàng không cần nhiều văn Chuong lời lẽ.
"Ba năm rồi, Tiêu Dao, cuối cùng ngươi đã bằng lòng xuất hiện."
Trong một đình nghỉ mát thuộc Tiên Đình cổ đại.
Nhìn công tử tuấn mỹ thân ngọc cao thẳng, bạch y không tì vết.
Đôi mắt ngọc xinh đẹp trong vắt như nước của Diên Triệt cũng lộ vẻ khó hiểu.
Nàng rất ghen tị với Khương Thánh Y và Khương Lạc Ly.
Nhưng nàng cũng biết, các nàng là những người ở bên cạnh Quân Tiêu Dao sớm nhất và đã bỏ ra rất nhiều.
Nên nàng không có tư cách để ghen ghét, chỉ có thể ghen tị.
Quân Tiêu Dao cười khẽ một tiếng, vung tay áo.
Trên bàn đá có thêm một vài dụng cụ pha trà.
Bình thường đều là thị nữ bên người Quân Tiêu Dao pha trà cho hắn.
Nhưng bây giờ Quân Tiêu Dao đích thân pha trà.
Khóe môi Diên Triệt hơi nhếch lên thành một đường cong.
"Có thể để chủ của Quân Đế Đình, Tiêu Dao Đại Đế, chúa cứu thế của hai giới Giới Hải và Cửu Thiên Tiên Vực pha trà cho ta, trái lại là niềm vinh hạnh của Diên Triệt."
Quân Tiêu Dao vừa pha trà vừa nói: "Ngươi xứng đáng."
Ba chữ đơn giản lại làm Diên Triệt ngây ngẩn cả người.
Sau đó, nàng nói: "Tiêu Dao, ngươi biết, thứ ta muốn không chỉ một ly trà."
Đúng thế.
Thứ Diên Triệt muốn, không phải là trà.
Mà là người pha trà.
Tất nhiên Quân Tiêu Dao hiểu rõ.
Sự đánh đổi của Diên Triệt, hắn đều nhìn thấy cả.
"Uống trà đi."
Quân Tiêu Dao đã ngâm trà xong, đưa cho Diên Triệt.
Diên Triệt nâng bàn tay ngọc lên, nhận trà.
Ngón tay ngọc của nàng chạm vào ngón tay của Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao nói: "Sau này, chắc hẳn ta sẽ rời khỏi Cửu Thiên Tiên Vực, tiến về tinh không Thương Mang."
Diên Triệt bừng tỉnh, sau đó nói: "Ta biết, Tiêu Dao, con đường của ngươi còn rất xa."
Diên Triệt biết rõ, không thể nào có chuyện Quân Tiêu Dao ở mãi tại Cửu Thiên Tiên Vực.
"Có điều, ta cũng sẽ đi, ngươi đi đâu, ta sẽ đuổi theo đến đó."
Giọng điệu Diên Triệt đầy kiên quyết.
Quân Tiêu Dao cười một tiếng: "Ta tin vào thiên tư và thực lực của ngươi."
Thân là con gái của Đông Hoa Đế Quân, công chúa Tiên Đình cổ đại.
Diên Triệt còn có thể chất Song Hoàng dung hợp cả thánh thể Phục Hi và thánh thể Oa Hoàng.
Có thể nói, dù phóng mắt khắp tinh không Thương Mang vô tận, thiên tư của Diên Triệt vẫn được tính thuộc hàng đầu.
Có lẽ hiện giờ Diên Triệt chưa đến tinh không Thương Mang được, nhưng sau này nhất định nàng sẽ đi.
Diên Triệt uống một hơi cạn sạch trà.
Rõ ràng là trà nhưng cảm giác mang đến cho nàng giống như là rượu, khiến nàng có cảm giác muốn say.
Có lẽ thứ làm nàng say mê không phải trà mà là người.
Quân Tiêu Dao đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Nhưng cùng lúc đó, Diên Triệt cũng đứng dậy, tiến sát đến trước người Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao nhìn thấy tình cảm cuồn cuộn trong đôi mắt xinh đẹp trong veo của Diên Triệt.
Đó không chỉ mỗi Diên Triệt.
Mà còn có Linh Diên cùng với Thiên Nữ Diên.
Các nàng đều có tình cảm sâu đậm với Quân Tiêu Dao.
"Tiêu Dao, sau này ngươi sẽ cưới ta chứ?"
Diên Triệt mở miệng hỏi thẳng.
Theo lý, lời như thế sẽ không được chủ động nói ra từ miệng của nữ hài tử, tránh để nam nhân cảm thấy mất giá.
Nhưng Diên Triệt muốn có được một đáp án.
Nàng biết Quân Tiêu Dao mới vừa thành hôn không lâu, không thể thành thân thêm một lần nữa ngay lập tức.